[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 610

Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:52:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng ạ~"

 

Bà cụ Triệu:

 

“Chỉ giỏi nuông chiều chúng nó thôi, lời cứ đ-ánh cho một trận là ngoan ngay, thật là lắm chuyện, hỏng cả buổi trò chuyện của chúng , còn đủ ."

 

Bà lầm bầm, thấy Trần Thanh Dư ngước mắt , bà cụ Triệu:

 

“Ờ... cũng ngủ đây."

 

Ánh mắt thật là hung dữ!

 

Bà cụ Triệu thu dọn đồ đạc, thừa dịp Trần Thanh Dư để ý, vội vàng vốc một nắm hạt dưa nhét túi, hì hì, mai ăn.

 

Trần Thanh Dư cũng xuống, hôm nay gặp nhiều chuyện quá, cô thật sự thấy buồn ngủ lắm.

 

Gió bên ngoài thổi vù vù, Trần Thanh Dư thỉnh thoảng vỗ nhẹ lên con, bọn trẻ ngoài miệng buồn ngủ, nhưng trẻ con mà, chẳng mấy chốc lơ mơ ngủ ...

 

Cạch!

 

Một tiếng động vang lên, tay Trần Thanh Dư khựng .

 

Cô lập tức dậy ngoài cửa sổ, thì thấy chị Phạm ở nhà đối diện, chị Phạm lúc đang khoác áo ngoài, khoanh tay khom lưng về phía viện .

 

Trần Thanh Dư:

 

“???"

 

Chị định gì thế?

 

Chắc chắn vệ sinh , vệ sinh bên ngoài thì cần gì lén lút như ?

 

Trần Thanh Dư áp sát cửa sổ trộm, tuy viện thứ hai bức tường che khuất một phần, nhưng thật khéo , nơi chị Phạm tới đúng là chỗ Trần Thanh Dư thể thấy.

 

Nửa đêm nửa hôm, chị Phạm rón rén đến viện , từ trong áo lôi một viên gạch!

 

May mà hôm nay tuy gió nhưng trăng cũng tệ, nếu thì thật sự rõ.

 

Một viên gạch lớn như !

 

Người định gì?

 

Trần Thanh Dư thật sự chút hiểu nổi, nhưng chị Phạm cũng để Trần Thanh Dư đợi lâu, chị trực tiếp nhắm thẳng cửa sổ mặt ném tới —— Xoảng!

 

Bà cụ Triệu bật dậy như lò xo:

 

“Chuyện gì, chuyện gì thế?"

 

Đèn ở viện thứ hai lượt bật sáng.

 

Hai nép bên rèm cửa, ló đầu trộm, đôi mắt sáng rực như bóng đèn điện.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ôi trời đất ơi, chị Phạm đ-ập vỡ kính nhà Lâm Tam Hạnh ."

 

Bà cụ Triệu:

 

“Cái thật là..."

 

Hai nhà cũng chẳng thù oán gì sâu sắc mà!

 

Nếu , thì chỉ chuyện Lâm Tam Hạnh coi thường Thạch Hiểu Vĩ.

 

À thì... chẳng lẽ là vì chuyện ?

 

Bà cụ Triệu ngơ ngác Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư chỉ tay ngoài.

 

“Đứa nào !

 

Đứa nào đ-ập vỡ kính nhà tao!"

 

Tiếng c.h.ử.i bới vang lên từ viện .

 

Nếu đổi là nhà Vương Kiến Quốc thì Trần Thanh Dư khi thấy, nhưng ai bảo nhà Lâm Tam Hạnh cứ thích ở ngay cạnh cổng lớn chứ, thấy rõ mồn một luôn.

 

Chị Phạm đ-ập vỡ kính xong cũng tự ngẩn một lúc, đó mới phản ứng , nhanh chân chạy từ viện về, vù một cái chạy về phía nhà , do quá căng thẳng mà chị loạng choạng suýt ngã, lảo đảo vội vàng chui nhà.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Tâm lý chị kém thật đấy!"

 

Mới bấy nhiêu thôi mà sợ thành thế ?

 

Trần Thanh Dư dứt lời —— Rầm!

 

Bà cụ Triệu:

 

“Trời hỡi!"

 

Chị Phạm mới bước chân cửa thì cánh cửa gió thổi đóng sầm !

 

Tiếng động to thật đấy!

 

Trần Thanh Dư lập tức sang những nhà khác trong viện thứ hai, thấy đồng loạt áp mặt kính cửa sổ về phía nhà chị Phạm.

 

Hay lắm, tất cả đều thấy .

 

Cái thật sự là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-610.html.]

 

Nhất thời Trần Thanh Dư cũng gì.

 

“Đứa nào !

 

Đứa nào hả!

 

Đứa nào đ-ập vỡ kính nhà tao!

 

Đồ thất đức, phù!

 

Trời gió to thế , thật là vô lương tâm mà!

 

Thật dáng con ."

 

Lý Trường Xuyên cửa nhà c.h.ử.i bới, tức giận thôi.

 

“Có bản lĩnh đ-ập kính thì bản lĩnh ló mặt đây xem nào!

 

Đồ rùa rụt cổ!"

 

Lâm Tam Hạnh khoác áo , nhẹ giọng:

 

“Bố nó , thôi , đều là hàng xóm cả, chuyện gì để mai , chắc là do gió thổi thôi, đều là hàng xóm láng giềng, thù oán, sẽ ai .

 

Chắc là hiểu lầm thôi."

 

“Hiểu lầm cái gì, một viên gạch to tướng thế , cơn gió quái ác nào mà thổi bay viên gạch lớn thế chứ, cái đứa thất đức nào, đây, đây cho tao!"

 

Lý Trường Xuyên ở viện nhảy dựng lên, ở viện đương nhiên đều chạy cả, từng một vây xem, một tấm kính cũng tốn mấy đồng bạc đấy, tự dưng mất tiền oan.

 

Mọi xì xào bàn tán nhỏ to.

 

Hứa Cao Minh cùng mấy ở viện thứ hai cũng đều , bà cụ Triệu vội vàng xỏ giày:

 

“Chuyện thể thiếu ."

 

Trần Thanh Dư qua hai đứa nhỏ, ừm, đang ngủ say.

 

Trần Thanh Dư cũng vội vàng khoác áo ngoài, định bụng xem náo nhiệt ngay lập tức.

 

Lý Trường Xuyên ầm ĩ to, lục tục kéo ngoài hết.

 

Vương Đại Chùy cũng từ viện thứ tư chạy , miệng lẩm bẩm:

 

“Làm cái gì trời, nửa đêm nửa hôm ngủ, ồn ào cái gì .

 

Ảnh hưởng đến giờ thì tính ."

 

Vương Đại Chùy vốn là gương mặt lao động kiểu mẫu mười mấy năm từng xin nghỉ phép, cố mở to đôi mắt, ngủ xem náo nhiệt.

 

Trần Thanh Dư chẳng buồn quan tâm đến khác, vội vàng đến viện , tìm một góc khuất, thường thì trong những tình huống như thế , cô thật sự cơ hội tiến lên phía .

 

Đừng hỏi tại , hỏi thì là vì những m-áu mặt quá nhiều.

 

Cô chỉ coi là con tôm nhỏ trong đại viện thôi.

 

Trần Thanh Dư sang một bên, tuyệt nhiên thấy chị Phạm lộ diện, trái Thạch Sơn tới .

 

Người ở viện thứ hai đồng loạt về phía Thạch Sơn.

 

Lý Trường Xuyên sững , đó nheo mắt , :

 

“Thạch Sơn, ông đ-ập vỡ kính nhà ?"

 

Thạch Sơn lập tức phản bác:

 

“Làm , đều cùng , ông đổ oan cho chứ?

 

rảnh rỗi quá đ-ập kính nhà ông."

 

“Nếu ông, thì tại ai cũng ông thế ?"

 

Rõ ràng quá còn gì, cứ đồng loạt sang, nếu chuyện gì thì cái gì?

 

Sắc mặt Thạch Sơn sa sầm xuống vài phần, nén giận :

 

“Không , thề đấy."

 

Lâm Tam Hạnh c.ắ.n môi, đột nhiên hỏi:

 

“Chị Phạm nhà ông ?

 

Nếu ông, chẳng lẽ là chị ?"

 

Thạch Sơn:

 

“Bà ngủ từ lâu .

 

Cô đừng vu khống cho nhà chúng ."

 

Mọi ở viện thứ hai ai nấy đều mím c.h.ặ.t môi, tuy rằng thật sự thấy, nhưng chẳng ai nhảy sự thật cả.

 

thì cũng chẳng cần thiết đắc tội với .

 

Việc tố cáo đ-ập kính cho nhà Lý Trường Xuyên cũng đồng nào đồng nẻo nào .

 

Lại còn tự dưng chuốc oán nữa chứ.

 

 

Loading...