“Thế thì còn xa lắm."
Trần Thanh Dư :
“Những đều cùng một giuộc cả, kẻ lên xuống thì lợi ích cũng chẳng khác bao nhiêu, cơ mà chuyện cũng chẳng liên quan gì đến chúng .
Chúng còn đến mức xưởng trưởng để mắt tới ."
Bà cụ Triệu:
“Ai bảo thế chứ!
Lúc chẳng bọn họ tính kế chúng , còn bày cả một vòng tròn lớn đó ."
Trần Thanh Dư bật :
“ , nhưng những trọng sĩ diện như họ e là cũng gì lộ liễu .
Vả , đoán chắc là họ cũng chẳng rảnh mà đối phó với chúng nữa.
Họ gì còn tâm trí mà để ý đến những con tôm tép như chứ!
Gã con rể quý hóa nhà ông đang dan díu với em dâu đấy.
Đó mới là chuyện đại sự."
Bà cụ Triệu vỗ đùi một cái đét:
“ thế!"
Bà phấn khích:
“Ôi ơi, chuyện thật là...
Ngày mai đến xưởng dò la tin tức mới .
Chuyện thiếu cho ."
Trần Thanh Dư khổ:
“Vừa phai thôi nhé, đừng để phát hiện nhà cũng ở hiện trường đấy."
“Cái đó là đương nhiên ."
Bà cụ Triệu :
“Chị cứ yên tâm, cẩn thận lắm.
Cái kiếp góa phụ khổ cực thế nào còn rõ hơn chị, sẽ để rơi tình cảnh nguy hiểm .
cũng ngốc đến mức ai gì cũng hùa theo truyền .
Nếu ai , sẽ âm thầm tung tin, để ai là truyền, dù thì chuyện sớm muộn gì cũng rêu rao ngoài.
Chuyện như thể rêu rao cơ chứ."
Trần Thanh Dư một nữa cảnh giác nhắc nhở:
“Bà nhất định cẩn thận, khác cũng ngốc ."
Bà cụ Triệu:
“ , chuyện tự chừng mực.
Hơn nữa chẳng chị hôm qua nhiều ?
Hì hì hì...
thấy lẽ chẳng cần chúng truyền ..."
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Thực cũng thấy ."
Hai con nhà một cách đầy ẩn ý, trông hệt như những nhân vật phản diện !
Ừm.
Thực họ mới là những vô tội nhất.
thấy kẻ gặp họa, thật sự là một chuyện vô cùng hả hê.
Trần Thanh Dư:
“Mấy cái thứ xui xẻo , nhất là càng xui xẻo càng ."
Bà cụ Triệu:
“Hì hì, chị bảo xem, Tuấn Văn thật sự ở đây, vẫn luôn phù hộ cho chúng ?"
Trần Thanh Dư trả lời lấy lệ:
“Phải , chắc chắn , chắc chắn yên tâm về chúng nên mới phù hộ như ."
Cô chỉ là hùa theo, nhưng bà cụ Triệu nhổ một bãi nước bọt, :
“Cái lão chồng ch-ết tiệt nhà thật chẳng cái hệ thống gì, chị xem lão chẳng bằng một góc con trai .
Ch-ết cũng chẳng thấy phù hộ gì cho cả, để mấy cái thứ yêu ma quỷ quái cứ đến bắt nạt , giẫm đạp , nếu đanh đ-á thì chịu bao nhiêu ấm ức .
Chị xem con trai kìa, con trai dù mất vẫn phù hộ cho .
là vẫn chỉ con trai là nhất."
Trần Thanh Dư:
“..."
Ơ kìa, chỉ thuận miệng theo bà thôi mà bà cũng tin thật ?
Bà cụ Triệu tin chứ, vô cùng tin tưởng là đằng khác.
Bà :
“ thật sự thấy con trai lắm, chị xem nó giúp bao nhiêu việc kìa!
Nhà hưởng bao nhiêu lợi lộc , mấy cái thứ ch.ó má cũng chẳng dám ho he gì nữa."
Trần Thanh Dư:
“...
Ờ."
Bà cụ Triệu:
“ bảo mà, vẫn cứ là Tuấn Văn, nó..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-609.html.]
“Mẹ ơi~" Một giọng mềm mại vang lên, Tiểu Viên dụi mắt dậy, khó hiểu , bà nội, đôi mắt to tròn chằm chằm hạt dưa và nước giường lò.
Tuy bật đèn nhưng Tiểu Viên thấy hết nhé!
Tiểu Viên dụi mắt, đầy vẻ thể tin nổi:
“Hai tối ngày ăn vụng."
Trần Thanh Dư:
“!!!"
Bà cụ Triệu:
“..."
Cả hai nhất thời giải thích thế nào cho .
Tiểu Viên kéo kéo trai, :
“Anh ơi dậy , dậy , và bà nội buổi tối ngủ, đang ăn vụng đồ ngon kìa."
Tiểu Giai:
“Ưm..."
Thằng bé vẫn còn đang ngái ngủ.
Nó gãi gãi tóc dậy, đầu óc còn mờ mịt:
“Ăn vụng ạ?"
Trần Thanh Dư vội vàng :
“Không ăn vụng, và bà nội ngủ nên dậy trò chuyện thôi."
Trần Thanh Dư nhẹ nhàng giải thích:
“Mẹ sợ ảnh hưởng đến Tiểu Giai và Tiểu Viên nên dám bật đèn đấy."
Tiểu Giai lúc cũng bắt đầu dụi mắt.
Trần Thanh Dư:
“Mẹ mà ăn vụng chứ, mà ăn thật thì sẽ đường đường chính chính mà ăn thôi."
Tiểu Giai và Tiểu Viên hai đứa nhỏ , nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một hồi, thấy cũng lý lắm chứ bộ.
Trần Thanh Dư:
“Được , hai con ngoan ngoãn ngủ tiếp .
Nếu các con ăn thì mai sẽ đưa cho, chỉ là hạt dưa thôi mà, các con từng ăn, chẳng thứ gì quý giá ."
Nghe , hai đứa trẻ đồng ý nhé.
Tiểu Giai:
“Hạt dưa là đồ , là đồ ngon ạ."
“ thế ạ."
Tiểu Viên lí nhí giọng sữa.
Trần Thanh Dư:
“Được , là đồ , để dành cho các con ngày mai ăn, nào?"
“Vâng ạ."
“Vậy bây giờ hai đứa ngủ ?
Trẻ con buổi tối ngủ là lớn nổi ."
Trần Thanh Dư vỗ vỗ hai đứa nhỏ, :
“Các con ngủ cho ngon, nếu ngủ ngoan thì sẽ giống như , chiều cao khiêm tốn đấy."
Trần Thanh Dư lấy chính ví dụ!
Kiếp cô cao một mét bảy lận, bây giờ mới một mét sáu, hu hu.
Cô sinh con , chắc chắn là cao thêm nữa.
Thế nên mới , dinh dưỡng theo kịp thì mới cao , nếu thì cơ địa đến mấy cũng vô dụng thôi.
“Mẹ cao lắm, cao ơi là cao, cao như cái cây đại thụ luôn."
Tiểu Giai ngủ mơ màng vẫn còn dỗ dành .
Trong lòng nhóc tì thật sự nghĩ như đấy.
Trần Thanh Dư bật , :
“Mẹ thế , các con càng ngoan ngoãn lời nhé."
“Vâng ạ!"
Hai đứa nhỏ mắt to tròn, khuôn mặt bầu bĩnh, thoáng qua cứ như phiên bản thu nhỏ của Trần Thanh Dư .
Trần Thanh Dư vỗ vỗ, :
“Ngủ ."
Bà cụ Triệu lẩm bẩm:
“Mấy cái đứa nhóc nửa đêm nửa hôm còn dậy nữa, thật là tinh ranh."
Trần Thanh Dư:
“Trẻ con mà, vốn dĩ là ."
Cô vỗ về con, Tiểu Giai hỏi:
“Mẹ ơi, tại ngủ ạ?"
Trần Thanh Dư:
“Mẹ buồn ngủ nên ngủ , nhân tiện chuyện với bà nội một chút thôi."
Tiểu Giai và Tiểu Viên hai đứa trẻ vốn còn buồn ngủ nữa, ậm ừ:
“Mẹ ơi, ngủ ."
Trần Thanh Dư:
“Vậy hát cho các con nhé?"