[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 608

Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:52:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vải trắng, pháo, cám, những thứ để cũng ít nhỉ.”

 

Bà đại nương họ Triệu:

 

“Ăn nghèo mặc nghèo, tính toán mới nghèo.

 

Con trai vì nhà máy mà hy sinh, nhà máy lo liệu tang lễ thì đương nhiên hào phóng một chút chứ, keo kiệt quá thì coi ?"

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Cũng đúng nhỉ."

 

“Chứ còn gì nữa!"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Món đó của là chiếm hời mà , còn hạt hướng dương của con là tự bỏ tiền mua đấy."

 

Bà đại nương họ Triệu:

 

“Con cũng thật là hào phóng quá ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vậy thì đừng quản, con cũng đòi thêm tiền của , chúng cứ nộp sinh hoạt phí cố định là ."

 

“Mẹ cũng , để nếm thử xem nào, ơ, rang ngon thật đấy, thơm phức."

 

Giữa đêm hôm khuya khoắt, hai con dâu ăn hạt hướng dương uống trong bóng tối, bắt đầu liến thoắng buôn chuyện.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hôm nay con đang tới chợ đen, ngờ gặp hai em Xa Vĩnh Phong và Xa Vĩnh Cường.

 

Hai cái thằng khốn khiếp đó ló mặt , con đương nhiên là bám theo , hiếm khi mới cơ hội dạy dỗ bọn họ một trận.

 

Ai mà ngờ , trời đất ơi, con thật sự ngờ, bọn họ đúng là biến thái, bọn họ..."

 

“Cái gì!

 

Cái gì cơ!

 

Xa Vĩnh Phong thực cũng tư tình với Lý Tiểu Dục ?"

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Mẹ con tiếp ..."

 

Liến thoắng liến thoắng!

 

Trần Thanh Dư ở kiếp từng gặp chuyện như thế bao giờ.

 

Đừng kiếp của cô thông tin phát đạt, mạng tin tức gì cũng , nhưng xung quanh cô cái scandal nào biến thái như thế .

 

Môi trường của cô tương đối quá phức tạp.

 

Hơn nữa ở cái ngành nghề thi đấu như , hầu hết thực vẫn thực lực mà thôi.

 

Cho nên Trần Thanh Dư hồi nhỏ tuy chịu chút khổ cực, nhưng khi trưởng thành, những xung quanh cô hầu hết vẫn là .

 

Giống như vị “quý phụ Thanh Đảo" nào đó trong giới giải trí , khi bạn thành công , xung quanh bạn .

 

Thực tế thì ngành nghề nào khi vươn tới đỉnh cao cũng đều như cả.

 

Cho nên Trần Thanh Dư từng thấy cảnh bao giờ.

 

Mắt cô láo liên:

 

“Con thật sự, thật sự ngờ tới, ai mà dè , chính bọn họ còn chẳng coi đó là chuyện to tát, cứ thế bô bô ngoài, ngay tại hiện trường..."

 

Mắt bà đại nương họ Triệu sắp lồi ngoài , bà một nữa sốc, sốc thêm nữa!

 

Sao mà ngày nào cũng nhiều chuyện náo nhiệt thế .

 

Bà đại nương họ Triệu vô cùng thắc mắc, bà đại nương vô cùng kinh ngạc.

 

Hóa cái hạng bà già ồn ào như bà thật sự chẳng thấm tháp cả, gì đều phơi bày hết ngoài mặt.

 

Mẹ xem những khác kìa, đúng là, ngoài mặt thì một câu nhân nghĩa đạo đức, lưng thì những chuyện đồi bại bẩn thỉu.

 

Tồi tệ, quá đỗi tồi tệ.

 

“Trời đất ơi, bọn họ còn liêm sỉ là gì ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thì chắc chắn là ạ, chính bọn họ còn chẳng thấy cả, nếu thì thể thuận miệng mà chứ?

 

Lúc đó ở chợ đen bao nhiêu thấy cơ chứ.

 

Chợ đen còn lùng bắt nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-608.html.]

 

Con đoán là chuyện của bọn họ chắc chắn sẽ truyền ngoài thôi.

 

Con tin tối qua ở chợ đen của nhà máy.

 

Hơn nữa, chắc chắn hai cái thằng đó của văn phòng bài trừ đầu cơ trục lợi bắt , kiểu gì họ cũng sẽ thông báo cho nhà máy thôi.

 

Trịnh thư ký... hi hi, sắp mất mặt ."

 

Trịnh thư ký mất mặt, đúng là chuyện đáng ăn mừng!

 

Bà đại nương họ Triệu cũng thấy hả lòng hả , dù thì Vương Kiến Quốc chắc chắn sẽ tự dưng mà cố tình giăng bẫy nhà họ chứ?

 

Bọn họ chỉ là hàng xóm bình thường, chắc chắn là sai khiến .

 

Dựa cái chỉ thông minh và năng lực của Xa Vĩnh Phong mà sai khiến Vương Kiến Quốc thì chắc chắn là cửa .

 

Vương Kiến Quốc là nhân viên thu mua cơ mà, hạng đầu óc nhanh nhạy, tâm cơ đầy , chắc chắn sẽ lời Xa Vĩnh Phong .

 

Xa Vĩnh Phong xin việc cho em trai còn xong nữa là, Vương Kiến Quốc tin Xa Vĩnh Phong bản lĩnh gì chứ?

 

Cho nên chẳng cần nhiều, kẻ thể sai khiến Vương Kiến Quốc chắc chắn là kẻ thế lực khác.

 

Điểm , ngay cả một bà già như bà đại nương họ Triệu cũng thể tính toán rõ ràng, bà vốn là việc bên ngoài, chứ bà già thiếu hiểu .

 

Cho nên tính tính , chỉ thể là ý của Trịnh thư ký mà thôi.

 

“Cái lão già đó lúc nào cũng đóng kịch đạo mạo, nhưng chuyện chẳng hồn , mất mặt cũng là đáng đời thôi."

 

Bà hi hi :

 

“Không lão mất mặt đến mức thì mất chức nhỉ."

 

Trần Thanh Dư ngẫm nghĩ một chút lắc đầu:

 

“Con nghĩ là ạ, hơn nữa nếu lão mất chức thì khả năng lên nhất là Phó xưởng trưởng Hạ, ông và Trịnh thư ký cùng một phe.

 

Hơn nữa cháu ngoại của Trịnh thư ký còn là Chủ nhiệm Lý – đầu Ủy ban Cách mạng nữa.

 

Bọn họ đều cùng một giuộc cả."

 

“À, thế Phó xưởng trưởng Chu chẳng ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ông chắc lên , ông thứ hạng thấp nhất trong mấy phó xưởng trưởng đấy ."

 

Trần Thanh Dư mặc dù việc trong nhà máy, nhưng cô cũng thường xuyên tham gia đội ngũ buôn chuyện của đại viện, nên những tin đồn trong nhà máy cô cũng kha khá.

 

Trong nhà máy tổng cộng bốn phó xưởng trưởng, dễ lên chức nhất chính là Phó xưởng trưởng Hạ.

 

“Ơ đúng, con bọn họ là cùng một phe chứ?"

 

Bà đại nương họ Triệu lấy thắc mắc vô cùng.

 

Trần Thanh Dư nghĩ đoạn, :

 

“Có chuyện con vẫn luôn với , hồi đó là vì nể danh dự của Viên Tiểu Thúy, bây giờ chắc cũng .

 

Trước đây một ..."

 

Nếu là đây, Trần Thanh Dư chắc chắn dám , sợ bà đại nương họ Triệu lộ chuyện, nhưng thời gian qua chung sống nhiều, Trần Thanh Dư cũng nhận , bà đại nương họ Triệu cũng thiếu tính toán, sẽ năng tùy tiện.

 

Hơn nữa Viên Tiểu Thúy cũng , nên cô mới kể chuyện hôm đó.

 

“Á!

 

Sao chuyện như !"

 

Bà đại nương họ Triệu sững sờ:

 

“Mẹ bảo tại Viên Tiểu Thúy đột ngột trở mặt với Triệu Dung như .

 

Hóa Triệu Dung là kẻ dắt mối, cô đúng là thất đức quá mà!

 

Không tú bà ở Bát Đại Hồ Đồng thì đúng là lãng phí cái tài năng đó của cô .

 

Mẹ bảo tại đem con trai cho hết , hóa đây cô từng cái nghề đó cơ đấy.

 

Cũng may là Viên Tiểu Thúy vận khí , nếu thì đúng là thiệt thòi lớn !

 

Cái con khốn đáng tội ch-ết đó, cô đúng là chẳng hạng gì cả."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chúng cứ đề phòng cô một chút, ít qua ạ."

 

Trước đây hai nhà cũng qua nhiều, nên trong trí nhớ của “nguyên chủ", cô hề cảm thấy Triệu Dung là .

 

rõ ràng là như , sở dĩ cảm thấy cô , đó là vì bọn họ đủ xa cách mà thôi.

 

Hễ mà thiết thêm chút nữa, tám phần là sẽ tính kế ngay.

 

Loading...