[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 607
Cập nhật lúc: 2026-02-19 22:52:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Thanh Dư chạy mệt, cũng chắc đuổi theo , nhưng thấy con ngõ chỉ một , cô trực tiếp trèo lên tường, leo lên nóc nhà, sấp đó một cách cẩn thận.
Cứ trốn qua chuyện cái .”
Cô xuống, thấy mấy cũng hổn hển chạy qua.
Tiếp đó mấy nữa chạy qua trong thở dốc, mới thấy mấy đeo băng đỏ đuổi theo.
bọn họ chạy nhanh lắm, chạy đến đây thấy ai, dường như đuổi kịp nữa, liền :
“Không ai, chắc ai chạy hướng , thôi về ."
Trần Thanh Dư cao xuống mới phát hiện, thực tế thì mấy băng đỏ truy đuổi cũng tích cực cho lắm.
Cũng thôi.
Làm cái nghề chợ đen ở đây, chắc chắn là cửa nẻo, quan hệ cả , bình thường nếu quá đáng thì cũng sẽ nhất quyết bắt cho bằng .
Hơn nữa, những kẻ chạy nhanh hoặc là mua kịp mua đồ, hoặc là bán vứt đồ mà chạy.
Nếu thì mà chạy nhanh thế ?
Cho nên những kẻ chạy nhanh thì chẳng cần đuổi theo gì.
Chẳng chứng cứ gì thì chỉ thể xử lý theo kiểu mua, lúc đó cùng lắm là phạt vài đồng bạc.
Chỉ bán mới xử phạt nặng, nhưng dân bán đồ thường xuyên thì tinh ranh lắm, bọn họ đều đường lui ở gần đó cả.
Mất mát một chút bọn họ cũng cam lòng.
Cho nên mấy băng đỏ cũng chỉ là màu một chút, bắt bớ cho lệ.
Thấy bắt ai, liền rút lui.
Trần Thanh Dư:
“Phù~"
Cô thở hắt một , ôi, xem náo nhiệt vui quá, suýt chút nữa quên mất đây lúc để đùa giỡn.
Không hai cái gã giẫm đạp đến mức nào, t.h.ả.m nhất chắc chắn là Trư Lão Đại, đống thịt lợn của gã đúng là tổn thất thật .
gã đó kẻ hất sạp hàng là ai, chắc chắn sẽ bỏ qua cho em Xa Vĩnh Phong .
Đừng gã đó vẻ hạng cùng hung cực ác, nhưng Trần Thanh Dư thật sự tin dân buôn bán ở chợ đen thủ đoạn.
Nếu thủ đoạn, thì thịt lợn ở chứ?
Nhiều thịt như thế chỉ dựa một chút quan hệ nhỏ lẻ.
Trần Thanh Dư nghỉ ngơi một lát, đó mới vác đồ lên, nhảy xuống tường.
Lúc cũng chẳng còn mấy nữa, Trần Thanh Dư men theo góc tường mà .
Cẩn thận, hết sức cẩn thận!
Bọn họ nãy chính là quá thiếu cẩn thận, ở chợ đen mà còn dám ồn ào náo loạn, cho nên mới thu hút mấy băng đỏ kéo đến.
Trần Thanh Dư men theo góc tường một đoạn, bỗng thấy tiếng chuyện, cô liền nhanh ch.óng trèo lên tường một nữa.
Ôi trời ơi, buổi tối hôm nay đúng là náo nhiệt quá mức .
đây là đầu tiên cô gặp sự cố ở chợ đen, nên cực kỳ cẩn thận mới .
Trần Thanh Dư trèo lên cao.
Đứng cao rộng mà.
Trần Thanh Dư xổm bờ tường, thấy mấy băng đỏ.
Bọn họ thành nhóm ba nhóm năm ngược trở , tay xách nách mang đồ đạc, nào là thịt, nào là gà vịt, còn xách cả một giỏ trứng gà... chắc hẳn là những thứ vứt ở chợ đen nãy.
“Hôm nay thu hoạch chẳng cả, bọn họ chạy nhanh thật đấy, cứ tưởng thu nhiều hơn chút nữa cơ.
Chỗ mang về chia cũng chẳng đủ, chắc chỉ đủ cho nhà bếp cải thiện bữa ăn thôi.
Anh xem , chỉ thịt là nhiều một chút, còn chẳng mấy.
Ơ mà cái lũ , đúng là chẳng chút ý thức gì cả, chạy thì chạy chứ.
Đồ đạc vứt lung tung cả , thịt thà ngon lành rơi xuống đất mang về rửa, phiền ch-ết , cứ để yên sạp hàng ."
“Anh mơ hão thôi, gì chuyện như ."
“ nghĩ một chút ?"
“Trời gió lớn thế mà còn loạn, bọn họ cũng thật là.
là lén lút kiếm tiền mà còn dám gây sự, cái lũ điên hết ."
“Chứ còn gì nữa, dám vuốt râu hùm, bọn họ chắc là chán sống ."
“Hôm nay bắt mấy ?"
“Đừng nhắc nữa, hai thằng thôi, suýt chút nữa giẫm nát bét ..."
“Hả, ít thế , thì chẳng phạt mấy đồng bạc ?"
“Chứ còn gì nữa, bọn họ chạy nhanh như sóc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-607.html.]
Một nhóm xách đồ qua tầm mắt của Trần Thanh Dư, cô bò bờ tường, thêm ít tin tức.
Khỏi cần cũng , hai kẻ bắt chắc chắn là em nhà họ Xa .
Chẳng cần nghĩ, chắc chắn là bọn họ.
Mấy băng đỏ còn tới nơi thì ở chợ đen thấy , vốn dĩ họ tháo chạy nhanh.
Lại còn thả cho chạy, thì chẳng là chạy sạch sành sanh ?
Chỉ hai cái thằng đ-ánh cho mặt mũi bầm dập là chạy thoát nổi.
Trần Thanh Dư:
“ là hai cái tên xui xẻo lâu năm mà!”
mà, đáng đời!
Trần Thanh Dư chẳng hề thấy thương xót cho bọn họ, xui xẻo mới chứ.
Trần Thanh Dư thấy hết, lúc mới nhảy xuống.
Lần cô nhanh hơn một chút, một mạch chạy thẳng về nhà.
Buổi tối dù đến mức bão, nhưng gió cũng hề nhỏ, thổi cánh cổng lớn kêu kẽo kẹt.
Trần Thanh Dư cửa chính, cô trèo tường, men theo bờ tường đến trung viện, xác nhận an mới nhảy xuống.
Bà đại nương họ Triệu chắc chắn là để cửa cho cô , nên cô cũng chẳng lo lắng gì, rón rén bước nhà.
“Con dâu ?"
“Là con đây."
Hôm nay bà đại nương họ Triệu ngủ, bà :
“Bên ngoài gió lớn, con mãi về, lo yên ."
Bà hỏi:
“Hôm nay chuyện thuận lợi chứ?"
Trần Thanh Dư:
“Hôm nay gặp mấy băng đỏ lùng chợ đen ạ."
Bà đại nương họ Triệu xong thì giật thảy , vội vàng dậy hỏi:
“Chuyện là thế nào?
Con kể xem, con là !
Con sợ ch-ết khiếp !"
Trần Thanh Dư:
“Mẹ sợ cái gì chứ, còn lạ gì bản lĩnh của con ?
Con những tự về , mà đồ đạc cũng chẳng mất món nào ."
Cô còn chút đắc ý, Trần Thanh Dư một tiếng, đó vội vàng :
“Hôm nay đúng là náo nhiệt tột cùng luôn, , để con kể cho ..."
Trần Thanh Dư kịp chờ đợi thêm nữa, mặc dù bình thường bà đại nương họ Triệu cũng hóng chuyện, nhưng cô cũng ít nhé.
Trần Thanh Dư trải qua một chuyện náo nhiệt như , lòng vẫn còn đang hăng hái hề buồn ngủ chút nào, cô kéo bà đại nương họ Triệu xuống, bà đại nương :
“Con đợi một lát!"
Trần Thanh Dư:
“???"
Bà đại nương họ Triệu:
“Mẹ nhớ trong nhà , con đợi đó, pha chút cám, hai con uống buôn chuyện."
Trần Thanh Dư:
“..."
Cô mím môi :
“Mẹ đợi chút, con còn hạt hướng dương nữa."
Hóa cả hai con đều đồ giấu riêng nhé.
Bà đại nương họ Triệu:
“Chỗ là hồi đám tang thằng Tuấn Văn, nhà máy lo liệu nên mua đấy.
Mẹ yêu cầu, bảo khách đến thì cám tiếp đãi.
Mã Chính Nghĩa hết cách nên đồng ý thôi.
Hi hi, giấu hơn một nửa đấy."