“Đàn ông mà, vốn liếng thì đúng là đồ bỏ ."
“ thế còn gì nữa, vốn liếng thì sinh đẻ , Trịnh thư ký chọn con rể kiểu gì ."
“Chắc là con gái Trịnh thư ký mặt thôi."
“Nhìn mặt cái gì, tên trông cũng gì ."
“Đấy là do đ-ánh đến bầm dập mặt mũi thôi, chứ thực tế thì cũng ưa đấy, nếu thì điều kiện như thì ham hố cái gì?
Ham nghèo, ham vốn liếng ham đẻ?
Vô lý đùng đùng!"
“ đúng đúng."
Hiện trường nổ một cuộc thảo luận gay gắt.
Hôm nay cái chợ đen giống nơi bán đồ, mà giống như một buổi đàm quy mô lớn .
Mọi ai nấy đều vô cùng phấn khích, kiếp chứ ai mà ngờ thể xem cảnh ở đây.
Xa Vĩnh Phong sắp xỉu tới nơi , tại dạo đen đủi đến thế, đen đến mức thấu tận trời xanh luôn .
Đang yên đang lành mua chút thịt mà cũng gặp chuyện như .
Xa Vĩnh Cường:
“Anh, gì thật ?"
Xa Vĩnh Phong:
“Cút!"
Càng sụp đổ hơn!
Cái thằng ngu xuẩn !
Xa Vĩnh Cường:
“Anh hung dữ cái gì, thì sớm chứ!
Em mà, em thể giúp đỡ mà!"
Hú!
Hiện trường vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.
Mọi dám tin tai những gì thấy.
Trần Thanh Dư càng trợn tròn mắt, kinh ngạc vô cùng.
Vào khoảnh khắc , Trần Thanh Dư bình tĩnh nghĩ thầm:
“Xa Vĩnh Cường tiêu đời .
Chuyện tìm việc coi như v-ĩnh vi-ễn cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-604.html.]
Trừ phi Trịnh thư ký ngã đài, nếu thì đừng mơ nữa, đừng mơ nữa.”
Chỉ dựa câu , ông già cũng thể để yên !
Trần Thanh Dư dám chắc chắn!
Dù thì gia đình nạn nhân bọn họ mà ông già còn đường vòng để giăng bẫy nữa là.
Nếu bọn họ phản ứng nhanh thì trúng kế .
Cũng may là gặp lúc Viên Tiểu Thúy xuống nông thôn, cô phối hợp mới xử lý thỏa.
Gia đình bọn họ là nạn nhân thực thụ mà còn tính kế.
Thằng Xa Vĩnh Cường ngu ngốc và thâm độc dám những lời như , thì chẳng là xui xẻo ?
Trần Thanh Dư:
“Từ xưa đến nay, ch.ó c.ắ.n ch.ó luôn là chuyện khiến hả hê.”
Trịnh thư ký đóng kịch đạo mạo đến mấy thì chứ.
Bản ông diễn , nhưng chịu nổi việc kéo chân mà.
Vướng thông gia như nhà họ Xa, Trần Thanh Dư cảm thấy cô cứ xem náo nhiệt, ước chừng thể xem đến ngày nhà họ Trịnh gặp họa luôn .
Trần Thanh Dư đầy ẩn ý.
Hiện trường chìm im lặng, nhanh đó, Xa Vĩnh Phong đột ngột vùng dậy, lao thẳng về phía Xa Vĩnh Cường, huỳnh huỵch vung nắm đ-ấm:
“Mày cho mày mồm ch.ó mọc ngà voi , tao cho mày giúp đỡ , tao cho mày bậy !
Tao đ-ánh ch-ết mày!
Thằng khốn kiếp, tao như ngày hôm nay là vì ai!
Đều là vì mày!
Vậy mà mày còn dám nhảm với tao!
Tao đ-ánh ch-ết mày!"
“Á.
Anh cái gì mà phát điên thế!
Em là em ruột của mà!
Anh ngủ với vợ em, em còn chẳng chấp nhặt, cái gì !
Chúng là em ruột thịt mà!"
Hú!
Những mặt tại hiện trường một nữa hít khí lạnh tập tập tập, im lặng đến mức chỉ thấy tiếng gió thổi...
[