Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 205: Husky và Sói Tuyết
Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:13:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời khỏi ngôi làng u ám giam cầm Doãn Tây Lăng suốt bao nhiêu năm trời, Bạch Vũ Nhiên đưa lên đường trở thành phố.
Trút bỏ xiềng xích gia đình nặng nề, vẻ u uất thường trực nơi chân mày Doãn Tây Lăng dường như cũng theo gió mà tan biến ít nhiều.
Thỉnh thoảng lén sang, ánh mắt dừng bóng dáng phong trần của Bạch Vũ Nhiên bên cạnh, nơi đáy mắt như những ánh li ti rơi , gợn lên một tầng ấm áp cực kỳ dịu dàng.
Anh mím môi, giọng nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng.
"Thật sự... Rất cảm ơn em. Cảm ơn em cho thế nào là cảm giác tự do."
Bạch Vũ Nhiên đang ngậm một chiếc kẹo mút vị bạc hà.
Nghe , cô đầu , ánh hoàng hôn ráng chiều nhuộm lên mái tóc đuôi sói màu nâu thẫm của cô vài lọn đỏ sẫm nhảy nhót.
Đôi mắt dài hẹp của cô nheo , mang theo chút tà khí hờ hững, nhưng ngữ điệu một sự nghiêm túc lạ kỳ.
"Không cần cảm ơn . Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn chính bản ."
Cô dừng một chút, viên kẹo trong miệng khẽ chuyển động:
"Cảm ơn tình nguyện tin tưởng , để trở thành của ."
Doãn Tây Lăng khựng , ngay đó, một dải hồng rực rỡ hơn âm thầm bò lên gò má thanh tú, ngượng ngùng cúi đầu, nhưng khóe môi kìm mà nhếch lên.
Trở về căn hộ mà Bạch Vũ Nhiên ở từ thời cấp ba, Doãn Tây Lăng nghiễm nhiên bắt đầu chăm sóc cô.
Vừa cửa, Bạch Vũ Nhiên theo thói quen tiện tay vứt chìa khóa lên tủ giày, đá văng đôi giày chân trần phòng khách, giống như một loài họ mèo trở về lãnh địa của , lười biếng lún sâu ghế sofa.
Bạch Vũ Nhiên thích ăn mì gói, Doãn Tây Lăng đương nhiên sợ cô ăn hỏng bụng nên bắt đầu nấu cho cô những bát mì bổ dưỡng hơn, hoặc thêm các thành phần giàu dinh dưỡng mì gói.
Anh nhẹ nhàng đóng cửa , cúi nhặt đôi giày Bạch Vũ Nhiên đá mỗi chiếc một nơi xếp ngay ngắn, mũi giày hướng ngoài để cô tiện xỏ .
Sau đó, cầm chùm chìa khóa vứt lung tung lên, quanh một lượt tìm một chiếc móc trống, cẩn thận treo .
"Ở đây dép trong nhà ? Đi chân trần dễ nhiễm lạnh lắm."
Giọng Doãn Tây Lăng ôn hòa, mang theo sự quan tâm như một trai, dù bản vẫn đang đôi giày vải cũ giặt đến bạc màu.
Bạch Vũ Nhiên ngước mắt khỏi màn hình điện thoại, liếc một cái dùng cằm chỉ về phía một chiếc tủ.
"Trong đó đấy, cũng lấy một đôi mới mà ."
Doãn Tây Lăng hiểu ý, tới lấy dép lê , một đôi đặt bên chân Bạch Vũ Nhiên, đôi còn tự .
Sau đó cô, khẽ hỏi: "Tối nay em ăn gì ? Nếu thì để xem trong bếp gì, thể món gì đó đơn giản."
"Anh pha cho em bát mì nhé, chắc là đói ."
Bạch Vũ Nhiên ngước mắt .
Sau khi dọn dẹp xong nhà cửa, Doãn Tây Lăng liền thắt tạp dề, thuần thục nấu mì cho Bạch Vũ Nhiên.
Anh dự định tận dụng lúc chiều tà siêu thị gần đó mua thêm thực phẩm.
Doãn Tây Lăng trông vẫn gầy gò thư sinh, gấu tay áo sơ mi mòn sờn hiện rõ ánh đèn trong nhà, nhưng sự chu đáo tự nhiên khiến toát một khí chất ấm áp yên lòng.
Bạch Vũ Nhiên bóng lưng bận rộn của Doãn Tây Lăng, vô thức thẳng dậy sofa…
Đây chính là cảm giác của "gia đình" ?
"Em mua đồ cùng , tiện thể mua cho vài bộ quần áo mới luôn."
"Đừng từ chối, giúp em nấu cơm , em cũng nên tặng cái gì đó chứ."
...
Siêu thị buổi chạng vạng đông đúc nhộn nhịp, Doãn Tây Lăng tỉ mỉ lựa chọn rau tươi và thịt.
Bạch Vũ Nhiên thì lười nhác bên cạnh, tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú với thứ xung quanh.
Cô dễ lạc đường, cũng thích siêu thị, thấy nguyên liệu nấu ăn là thấy nhức đầu.
Cuối cùng, Doãn Tây Lăng xách một túi thực phẩm nặng trĩu, còn mua cho Bạch Vũ Nhiên một cây kẹo mút thật lớn.
Bạch Vũ Nhiên tay , chỉ phụ trách thong thả l.i.ế.m kẹo, hai vai kề vai bộ đường về nhà.
Ngay lúc , một tiếng động cơ cực kỳ trầm đục, tựa như tiếng gầm rú kìm nén của dã thú vang lên từ xa gần.
Một chiếc Maybach đen tuyền chậm rãi tiến về phía con phố thanh tĩnh nơi họ đang .
Doãn Tây Lăng là chú ý đến chiếc xe quá sức nổi bật đầu tiên.
Anh khựng bước, thấy trong xe, mím môi khẽ nhắc bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nu-cai-trang-nam-vao-truong-nam-sinh-ke-benh-kieu-bi-toi-lam-cho-tram-cam/chuong-205-husky-va-soi-tuyet.html.]
"Vũ Nhiên, trong xe đó hình như là bạn học Hạ."
Hạ Giản Ngôn chắc chắn là nhớ "lông vũ nhỏ" đến phát điên .
Bạch Vũ Nhiên , uể oải nhướng mí mắt lên.
Cửa kính của chiếc Maybach đúng lúc cô sang thì chậm rãi hạ xuống.
Ánh sáng trong xe mờ ảo, phác họa nên đường nét nghiêng mặt chút khuyết điểm của Hạ Giản Ngôn, đường hàm sắc sảo căng c.h.ặ.t, toát một sự lạnh lùng ngăn cách khác gần.
Anh mặc bộ vest tối màu cắt may hảo, thắt cà vạt, cổ áo sơ mi tùy ý cởi một chiếc cúc, nơi cổ tay lộ chiếc đồng hồ đắt giá cùng một đoạn cổ tay rắn chắc.
Khi Bạch Vũ Nhiên sang, đang dùng bàn tay với những khớp xương rõ ràng , hờ hững chỉnh cổ tay áo bên , động tác nhã nhặn nhưng mang theo sự kiêu trọng xa cách.
Bên cạnh là một tiểu hoa đán tuyến một đang nổi tiếng với hình tượng thanh thuần, cô đang nở nụ ngọt ngào, sát bên cạnh gì đó.
Tuy nhiên, Hạ Giản Ngôn dường như thấy.
Tầm mắt thẳng phía , đôi đồng t.ử màu xám nhạt trong ánh chiều tà giống như phủ một lớp băng mỏng, bất kỳ cảm xúc nào, cũng hề liếc sang bên cạnh dù chỉ một chút.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe sắp lướt ngang qua Bạch Vũ Nhiên, cô tình cờ nhếch môi, đầu lưỡi khẽ đẩy viên kẹo trong miệng.
Gò má phồng lên một chút đầy tùy hứng, mái tóc ngắn màu rượu vang của cô trông chút rối loạn bất cần trong làn gió chiều, ánh mắt mang theo vẻ lười nhác thường lệ.
Cô tiếp tục Hạ Giản Ngôn nữa.
Mà Hạ Giản Ngôn, thế mà cũng về phía cô.
Hai lướt qua .
Khoảnh khắc như kéo dài vô tận.
Đèn đường bắt đầu lên, quầng sáng dịu nhẹ.
Một Doãn Tây Lăng xách túi đồ, khí chất ôn hòa.
Một Bạch Vũ Nhiên ngậm kẹo mút, nụ lười nhác tà khí.
Cùng với một Hạ Giản Ngôn vest đóng thùng, lạnh lùng như bức tượng băng trong xe.
Tạo nên một bức tranh đầy mâu thuẫn và cảm giác định mệnh.
Doãn Tây Lăng thậm chí vô thức nín thở, cơ thể căng cứng.
Dựa theo ấn tượng của về Hạ Giản Ngôn, gần như tiên liệu giây tiếp theo chiếc xe sẽ phanh gấp .
Người đàn ông với đôi mắt xám nhạt sẽ mang theo một đầy lệ khí lao xuống xe, giống như vô đây, gào thét bày tỏ sự nhiệt tình mãnh liệt của đối với cô.
Anh chuẩn sẵn sàng để đối phó với xung đột.
, chuyện gì xảy cả.
Tiếp đó, Doãn Tây Lăng thấy rõ ràng bàn tay đang chỉnh cổ tay áo của Hạ Giản Ngôn, một cách tùy ý nhưng mang theo ý vị thể nghi ngờ, một ký hiệu cực kỳ đơn giản cho tài xế phía ...
Tiếp tục .
Chiếc Maybach đen hề do dự, tăng tốc định, động cơ phát một tiếng gầm trầm thấp, dứt khoát hòa dòng xe phía , để hai vệt sáng đỏ của đèn hậu.
Doãn Tây Lăng ngẩn ngơ, chút mờ mịt sang Bạch Vũ Nhiên.
... Chuyện gì thế ?
Hạ Giản Ngôn, mà mỗi gặp bạn học Bạch đều như pháo châm ngòi, nóng nảy như một chú ch.ó Husky, đột nhiên...
Lại biến thành một con Sói Tuyết cao ngạo và khó gần đến thế?
Chẳng lẽ, thực sự chỉ là nhận nhầm ?
Bạch Vũ Nhiên vẫn ngậm cây kẹo mút , theo hướng chiếc Maybach biến mất, đầy ẩn ý với Doãn Tây Lăng.
"Sao thế? Lâu gặp Hạ Giản Ngôn nên nhớ ?"
Doãn Tây Lăng mấp máy môi, phân vân một hồi .
"Chắc là nhận nhầm . Cái gã trong xe đó chắc chỉ là giống thôi."
Trước mặt Bạch Vũ Nhiên mà lao , thì đó là Hạ Giản Ngôn.
–
Tác giả ngừng đăng 5 tháng nay từ cuối 5/11/2025 https://fanqienovel.com/page/7182770185902754873
Mình sẽ đóng tag Hoàn thành (chủ yếu là nếu tác giả dừng quá mấy tháng thì e là khó để chương mới, đa phần là ), nhưng khi nào các bạn thấy chương mới hãy nhắn nhé ~> ~