“ , chẳng lẽ họ sợ bức xạ ?”
“Phải đó, đám thú nhân gan cũng lớn quá .”
Từ hình thể của Đồ Kiều Kiều và những khác, những thú nhân thể nhận họ là thú nhân, chỉ là họ đeo mặt nạ mặt, mặc quần áo kỳ lạ, nên họ vẫn chút chắc chắn.
“Ai , lẽ là họ gan lớn thôi.”
“Ôi... , nhắc nhở họ một chút, kẻo đến lúc chiến đấu với Trùng tộc, họ c.h.ế.t bức xạ .”
“Đợi ! Các phát hiện một chuyện ?”
“Chuyện gì?” Cơ giáp của họ đều liên kết với , nên chuyện đều thể thấy.
“Chiếc phi thuyền vũ trụ họ biến mất !”
Nghe , các thú nhân trong cơ giáp đều vội vàng ngẩng đầu , kết quả phát hiện, chiếc phi thuyền vũ trụ lúc đậu trung thật sự biến mất, chuyện xảy từ lúc nào? Sao họ phát hiện nhỉ?
Họ phát hiện nghĩa là Tần Minh phát hiện, khi những thú nhân nhảy xuống từ phi thuyền vũ trụ, chiếc phi thuyền đó biến mất, nên mới vẫn luôn gì, chính là quan sát một chút, chiếc phi thuyền đó rốt cuộc ?
“Vậy bây giờ? Bây giờ phi thuyền thấy , dù chúng bảo họ về, họ cũng về nữa, là để họ lên phi thuyền của chúng .” Họ tác chiến trong vũ trụ, tự nhiên thể phi thuyền, nếu họ lên đây bằng cách nào?
Cơ giáp tuy thể bay trong vũ trụ, nhưng để đưa họ từ hành tinh đến đây, vẫn chút khó khăn, sẽ giảm tuổi thọ sử dụng của cơ giáp.
“Phải hỏi Tần mới !” Có thú nhân đột nhiên .
“Có thể.” Tần Minh cũng chuyện thể trì hoãn, nếu những thú nhân nhảy xuống chắc chắn sẽ c.h.ế.t, xét tình đồng bào, thể cứu họ một mạng, chỉ là thể sống sót trở về .
Nếu thể, cái c.h.ế.t của họ cũng là chuyện sớm muộn.
Thế là Tần Minh điều khiển cơ giáp bay về phía Đồ Kiều Kiều và những khác.
Chỉ là cách họ xa, dừng , vì lúc phát hiện, những thú nhân đó hình như đều đang cảnh giác đến gần, trực giác mách bảo , nếu bây giờ màng gì mà xông lên, e rằng sẽ đ.á.n.h với những thú nhân , thì lợi bất cập hại.
Đến lúc đó cần đám Trùng tộc tay, e rằng lành ít dữ nhiều.
Tần Minh điều khiển cơ giáp ở một vị trí tương đối an , đồng thời thể đảm bảo, nếu chuyện, thể để những thú nhân ngoại lai đó thấy.
Thế là trong lúc Đồ Kiều Kiều còn đang quan sát tình hình, liền thấy một âm thanh kỳ lạ truyền tai , cô chắc chắn, cô hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/np-xuyen-qua-thu-the-giong-cai-khong-con-nhieu-nhai-con-nhieu-phuc/chuong-786-ngoai-truyen-hang-nguyen-tinh-van-bon.html.]
Đồ Kiều Kiều: “...”
Cô cũng ngờ tới? Đến vũ trụ gặp vấn đề nan giải đầu tiên là bất đồng ngôn ngữ, nhưng nghĩ cũng bình thường, dù họ cũng sống trong cùng một hệ , cùng một hành tinh, họ chuyện cô hiểu cũng bình thường, chắc hẳn cô chuyện, những trong cơ giáp cũng hiểu .
[Đa Đa...]
[Không trong cửa hàng ?]
[Không , đây là phần thưởng nhận từ hệ thống chính, vốn dĩ tặng trực tiếp cho Túc chủ, nhưng quy định của hệ thống cho phép, nên chỉ thể dùng cách thôi, còn về bao nhiêu tích phân? Cô cứ xem mà .]
[Được, mua!] Đồ Kiều Kiều trực tiếp chuyển cho Đa Đa một khoản tích phân lớn, dù cũng là thống t.ử theo cô, cô tự nhiên thể bạc đãi nó.
[Cảm ơn Túc chủ!] Hệ thống thấy tích phân, liền toe toét.
Lúc Đồ Kiều Kiều thời gian quan tâm đến nó, một lòng của cô đều dồn chiếc máy phiên dịch điện t.ử dạng ch.ó, cô còn tưởng là đặt con ch.ó ngoài để nó phiên dịch, kết quả khi mua, con ch.ó trực tiếp xuất hiện trong đầu cô.
Lúc ngoài việc trong đầu cô thêm một con ch.ó, còn tự dưng thêm một kỹ năng.
, bây giờ con ch.ó phiên dịch điện t.ử đó động tác gì, cô thể hiểu trong cơ giáp đó đang gì , xem con ch.ó điện t.ử quả thật .
Chỉ là lát nữa cô chuyện, trong cơ giáp hiểu ?
“Nếu các vị ý kiến gì thì hãy cùng , trong vũ trụ quá lâu, các vị sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Lạc Trì và những khác ngơ ngác Tần Minh, thú nhân mắt ba la ba la một hồi lâu, họ một chữ cũng hiểu, đây?
Không hiểu thì giao tiếp? Hơn nữa tình hình hiện tại là gì? Nếu hai bên tiếp tục đ.á.n.h, họ nên giúp ai đây?
Lúc họ thể chắc chắn 100% Tần Minh và những khác là phe chính nghĩa, đây cũng là lý do tại Kiều Kiều quan sát.
“Không cần, chúng !” Nếu chuyện gì, hệ thống sớm nhắc nhở cô , căn bản đợi đến bây giờ, hơn nữa cô dị năng trị liệu, nếu ở đây thật sự vấn đề, cơ thể cô sớm phản hồi cho cô .
Cô nghĩ chắc là nhờ công của đồ bảo hộ và mặt nạ dưỡng khí, những thứ đều là sản phẩm của hệ thống, đương nhiên đồ dởm.
“Sao thể chứ? Cô đừng cố chấp nữa! Cùng về phi thuyền , nếu chúng thể sống sót, sẽ đưa các vị cùng về hành tinh của chúng sinh sống, như các vị cũng cần lang thang nữa.” Tần Minh lúc nhận định, họ là những thú nhân lang thang trong vũ trụ.