Thế là cô khuyên nhủ các tể tể, kết quả là một đứa nào lời cô, đứa nào đứa nấy còn căm phẫn Đồ Kiều Kiều, như thể cô chuyện gì xa lắm.
Đồ Kiều Kiều: “...”
“Sao thế, các con về ?”
“Đương nhiên là , nhưng ơi, chúng con lớn , thể lo việc chính . Mẹ tặng thành trì cho chúng con , thể đòi chứ.”
“ , , thể mà giữ lời .”
“Phải đó , chúng con còn trẻ, bây giờ phấn đấu thì...”
Đồ Kiều Kiều: “...”
“Lời lẽ đều để các con hết , chẳng đây là do các con lóc sướt mướt về , nếu thì của các con cũng đến nỗi thế .” Đồ Kiều Kiều bất lực đảo mắt bọn chúng.
là con cô đẻ, tính cách cũng đa biến y như cô.
“Ờm... Mẹ, đó là do chúng con còn nhỏ, hiểu chuyện, bây giờ chúng con lớn , cũng nên san sẻ lo âu với , giống như từng , trải qua mưa gió, thấy cầu vồng? Chúng con bây giờ chính là đang trải qua mưa gió... Hì hì...”
Đồ Kiều Kiều đứa con đang như thằng ngốc mà nỡ thẳng, nếu con ruột, cô sớm đá bay chúng nó ngoài .
“Mẹ... Mẹ cứ đồng ý với suy nghĩ của chúng con , chúng con bây giờ vẫn về.”
Bọn chúng thể ham mê hưởng lạc , nếu thật sự về, e rằng mười năm nữa cũng đừng hòng đuổi kịp , trở nên mạnh mẽ thì bảo vệ , tóm bất kể là ai cũng đừng hòng ngăn cản bọn chúng trở nên mạnh mẽ.
“Được , , đồng ý là chứ gì? nhé, nếu các con như , đừng than thở mặt nữa.”
“Mẹ, chúng con than thở cũng là để đối xử với chúng con hơn một chút thôi mà.”
Đồ Kiều Kiều: “...”
là tể tể của cô, tâm tư thật nhiều.
“Chúng con sẽ , .” Dù thế nào nữa, bọn chúng cũng thể để mất mặt , dù cũng kiên trì đến cùng.
“Mẹ ơi, chúng con sắp , thể nấu cho chúng con một bữa thật ngon ?”
“Bảo bố các con !”
“Chúng con ăn tay nghề của , ơi, cầu xin đó...”
Đồ Kiều Kiều chịu nổi dáng vẻ đáng thương của chúng, cuối cùng chỉ thể khẽ thở dài một , “Thôi , ai bảo các con là do sinh chứ?”
Cuối cùng Đồ Kiều Kiều vẫn tự xuống bếp một bàn đầy ắp món ăn, đương nhiên, các tể tể của cô cũng phụ giúp cô, rửa rau thái rau đều là bọn chúng, cô chỉ phụ trách xào nấu.
Như , Đồ Kiều Kiều nhàn hơn nhiều, các tể tể cần cù lao động, cô cảm thấy vô cùng vui mừng, các tể tể, cô đột nhiên một câu: “Khi nào đến lượt các con nấu cơm cho ăn đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/np-xuyen-qua-thu-the-giong-cai-khong-con-nhieu-nhai-con-nhieu-phuc/chuong-780-bua-com-doan-vien-va-loi-hua-cua-bay-te-te.html.]
Không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng, một lúc lâu các tể tể mới : “Mẹ! Lần ! Lần chúng con về nhất định sẽ nấu một bữa thật ngon cho nếm thử.”
Bây giờ bọn chúng nấu gì , lúc mà nấu chẳng lộ tẩy , đợi khi về , bọn chúng nhất định học hành cho t.ử tế, thể để thất vọng , /cô chính là tể tể mà yêu thích nhất.
Lúc , mỗi tể tể đều ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, như thể bọn chúng học .
Bữa cơm nhờ sự giúp đỡ của bọn chúng, Đồ Kiều Kiều nhanh hơn bình thường nhiều, đến hai tiếng xong, tổng cộng 108 món, nếu vì quá nhiều món, cô căn bản tốn nhiều thời gian như .
Các tể tể thấy những món ăn , nước miếng chảy ròng ròng, vẫn là tay nghề của nhất, tuy thú nhân trong thành nấu ăn cũng tệ, nhưng so với tay nghề của thì còn kém xa, vẫn là nấu ngon nhất.
“Còn ngẩn đó gì, cả .”
Các tể tể quá đông, một bàn thể hết, ít nhất cũng 10 bàn, may mà mỗi phần ăn đều khá lớn, dù chia thành mười phần vẫn còn tương đối nhiều.
Các tể tể nhanh ch.óng bàn, Đồ Kiều Kiều các tể tể ngay ngắn, lúc mới lên tiếng: “Ăn cả , đừng khách sáo, em các con gặp , cùng ăn cơm là lúc nào nữa .”
Đồ Kiều Kiều chút cảm khái, ấu tể của cô còn nhỏ như xa nhiều hơn gặp mặt, quả nhiên, thiên tài đều cô độc, vất vả, câu sai chút nào.
Các tể tể chút do dự bắt đầu ăn, tốc độ như gió cuốn mây tan, khiến Đồ Kiều Kiều cũng kinh ngạc, cứ như lâu ăn cơm .
Đồ Kiều Kiều vốn định thêm gì đó, nhưng thấy chúng ăn vui vẻ, liền gì nữa, để chúng ăn cho đời mới .
Một bữa cơm ăn xong là hai tiếng , Đồ Kiều Kiều các tể tể đang xoa bụng, ngửa bốn chân dang rộng, gì nữa.
Vốn định thúc giục chúng mau , cuối cùng nghĩ cũng nỡ, trực tiếp bảo chúng về phòng ngủ trưa.
Để thể ngủ , các tể tể đều cố gắng biến hình dạng của thành nhỏ nhất, nếu cả căn biệt thự cũng chứa hết chúng, dù lượng của chúng quá đông, hơn 100 đứa, thể đông?
Đồ Kiều Kiều thấy chúng đều ngủ, liền đến thành phố của chúng tuần tra một lượt, thấy chuyện gì mới bếp, cô chuẩn chút đồ ăn cho chúng mang .
Coi như là cô, , lo lắng cho chúng thêm một nữa, còn , cô sẽ chờ chúng đến báo hiếu cô, cô cũng dễ dàng gì, cũng nên hưởng thụ một chút .
Còn về các thú phu của cô, lúc Đồ Kiều Kiều hề nhớ tới, chỉ cô nhớ tới, mà ngay cả các ấu tể cũng nhớ đến bố của , ngược đang vui vẻ giường ngủ, chúng lâu ngủ ngon như , vẫn là ở nhà nhất, thật ở .
Mà các thú phu của Đồ Kiều Kiều, đối với tất cả những chuyện hiện tại đều , ngược đang cần mẫn việc.
Mãi đến mấy ngày , các tể tể của họ đều về lãnh địa của , họ mới chuyện , nhất thời ai nấy đều nghiến răng nghiến lợi.
Chuyện như , thể thiếu họ chứ? Một nhà thú nhân, chỉnh tề mới đúng, chúng bỏ rơi họ là ý gì? Chẳng lẽ họ một nhà thú ?
Lũ tể tể thối, họ uổng công thương chúng , chuyện mà cũng gọi họ một tiếng, chúng còn là tể tể ruột của họ ?
Bạch Yến và những khác oán khí lớn, thế là họ tổ chức , tìm đến Lạc Trì, ai bảo là thú phu đầu tiên, với tư cách là lãnh đạo của họ, cũng thể hiện thái độ, hơn nữa, Kiều Kiều bình thường đối với Lạc Trì hòa nhã, , khả năng cô đồng ý sẽ lớn hơn.
Họ gần như bao giờ thấy Kiều Kiều nổi giận với Lạc Trì, tuy chút ghen tị, nhưng họ cũng , bình thường Lạc Trì hy sinh nhiều hơn, Kiều Kiều đối với hơn một chút, cũng là bình thường.