(NP) Xuyên Qua Thú Thế: Giống Cái Không Con Nhiều Nhãi Con Nhiều Phúc - Chương 629: Bọn Họ Hối Hận Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-25 19:19:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thú nhân nhà bên cạnh đều ngủ say, ngờ giờ vẫn còn kẻ gõ cửa. Bọn họ cố nén bực dọc mở cửa, kết quả thấy ông hàng xóm cũ, lão thú nhân già cả neo đơn nhà bên.

Giờ lão vác mặt đến gì, lẽ tìm bọn họ xin cứu tế? Thế thì , điều kiện nhà bọn họ cũng chẳng khá giả gì, nếu cứu tế lão, nhà họ sẽ càng thêm khốn đốn. Chuyện tuyệt đối thể .

“Lão Tần, ông đến đây? Muộn thế ông còn nghỉ ngơi ?”

, chuyện gì thì ngày mai chúng hẵng . Nửa đêm nửa hôm , đều nghỉ ngơi, chúng cũng buồn ngủ lắm …”

Bọn họ chặn họng Lão Tần khi lão kịp mở lời, như sẽ thú nhân nào dám bọn họ thấy c.h.ế.t cứu.

Nói xong, đợi Lão Tần lên tiếng, bọn họ định đóng cửa, chỉ sợ lão ăn vạ.

“Khoan , còn gì mà, các hết …” Lão Tần định giơ miếng thịt tay lên, cánh cửa gỗ mặt rầm một tiếng đóng sầm .

Lão Tần: “…”

Mất một lúc lâu lão mới hồn. Lão cửa nhà bọn họ hừ lạnh một tiếng: “Các đừng hối hận.”

Vừa dứt lời, lão liền sang căn nhà bên cạnh. Mấy hộ gia đình ở đây đều xây nhà sát vách , cách gần, nhà chuyện gì nhà đều . Dù gần thế cách âm, cộng thêm thính giác của thú nhân vốn cực kỳ nhạy bén, chuyện thấy cũng là lẽ thường tình.

Lão Tần sợ từ chối ngoài cửa, nên lão cũng chẳng giấu giếm nữa. Vừa đến nơi, lão chìa ngay miếng thịt thú phơi khô tay . Lão lặng lẽ bước đến cửa nhà Lão Triệu, dùng sức gõ cửa: “Lão Triệu, ông nhà ?”

Thực Lão Triệu thấy động tĩnh nhà bên cạnh từ lâu. Lão suy nghĩ một lát, tuy chút do dự nhưng vẫn mở cửa. Dù lão và Lão Tần cũng coi như cùng chung cảnh ngộ, cả hai đều là những thú nhân già cả nơi nương tựa. Lão Tần cần giúp đỡ, lão tự nhiên kéo ông một tay.

Nếu , lão gặp chuyện khó khăn, còn thể trông cậy thú nhân nào khác ? Lão cũng hy vọng đến lúc đó, Lão Tần sẽ quên chuyện ngày hôm nay mà kéo lão một tay, thế là lão vô cùng cảm kích .

Ngay lúc Lão Tần tưởng rằng cũng sẽ cự tuyệt ngoài cửa, thì cánh cửa cạch một tiếng mở mắt lão.

Chưa đợi Lão Tần lên tiếng, Lão Triệu : “Lão Tần, chuyện lúc nãy của ông và Lão Ngưu nhà bên thấy . Trời cũng còn sớm nữa, ông mau . Đêm nay hai chúng ngủ chung, dù cái miếu rách của cũng chỉ một , ông đến cho vui cửa vui nhà.”

“Lão Triệu, vẫn là ông trượng nghĩa. Ông yên tâm, cũng tay đến , cái cho ông.” Lão Tần vội vàng đưa miếng thịt thú trong tay qua.

“Không cần , chỉ là ở nhờ một đêm, cần thứ quý giá thế .” Lão Triệu tuy động lòng, nhưng cũng nếu nhận thì lão chiếm tiện nghi. Sau gặp chuyện tương tự, Lão Tần giúp một tay là điều thể. Suy cho cùng, nhận miếng thịt thì chẳng còn chút tình nghĩa nào nữa, chỉ thể coi là một cuộc giao dịch.

“Không , cho ông thì ông cứ nhận . cũng chẳng còn thứ gì khác để cho ông, ông nhận, ngược thấy lương tâm c.ắ.n rứt.” Lão Tần cũng chẳng kẻ ngốc, lão nợ ân tình .

“Chuyện …”

“Nhận , nếu đến lúc đó từng kẻ một chạy đến nhà ông đòi ở nhờ, lúc đó ông sẽ hiểu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/np-xuyen-qua-thu-the-giong-cai-khong-con-nhieu-nhai-con-nhieu-phuc/chuong-629-bon-ho-hoi-han-roi.html.]

Lão Triệu Lão Tần , những lời từ chối còn cũng thốt nữa. Lão đang định mời Lão Tần nhà, thì cánh cửa nhà bên cạnh cạch một tiếng mở tung một cách vội vã.

“Đến nhà , Lão Tần.” Gia đình ba bọn họ mắt sáng rực chằm chằm miếng thịt nạc phơi khô tay Lão Tần, thậm chí bước về phía lão. Rất đơn giản, bọn họ định nhận lấy miếng thịt tay Lão Tần, cho lão nhà ở.

“Không cần , quyết định ở nhà nào . Lúc nãy các chẳng buồn ngủ ? Sao còn ngủ?” Nói xong, Lão Tần cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ, trực tiếp kéo Lão Triệu vội vã bước trong, đồng thời còn gấp gáp giục Lão Triệu đóng cửa . Nếu , lão sợ ba thú nhân bên ngoài sẽ cướp mất miếng thịt của lão.

Vốn dĩ lão tìm bọn họ cũng là thấy điều kiện nhà họ kém, giúp họ cải thiện một chút. Ai ngờ đối phương điều, còn đối xử với lão như . Đã thế thì đừng trách lão, lão cho họ cơ hội, là tự họ nắm bắt, trách lão .

Rầm! Một tiếng, cửa đóng , hai họ cũng trong.

Gia đình thú nhân cánh cửa gỗ đóng c.h.ặ.t mắt, tức đến nổ phổi nhưng cũng hết cách. Bọn họ vô cùng hối hận vì lúc nãy từ chối cho Lão Tần ở trọ. Sớm lão ở một đêm sẽ một miếng thịt thú, thì thế nào gã cũng đồng ý. Gia đình họ cũng chẳng khá giả gì, ấu tể nhà họ nổi tiếng là một thú nhân lười biếng.

Nó vẫn còn dựa hai già bọn họ nuôi dưỡng. Bọn họ ấu tể mà còn t.h.ả.m hơn là . Thú nhân khác chỉ cần lo cho bản là xong, bọn họ những lo cho , còn lo cho đứa con ăn .

“Đều tại bà! Nếu lúc nãy bà cản, thì bây giờ nhà chúng chừng thịt ăn .”

“Sao thể trách bộ lên đầu ? Lúc nãy chỉ một từ chối.”

“Nếu bà đồng ý, cũng sẽ từ chối.”

“Thế ? Trong lòng ông nghĩ gì tự ông rõ nhất.” Nói xong, bà cũng chẳng thèm để ý đến bạn đời của nữa, trực tiếp nhà.

“Lão Tần, thôi, ngủ sớm một chút. Sáng mai chúng xem thử thể đổi chút nước nào về . Nghe Thành chủ Thú Vương Thành của chúng lấy một ít từ bên Tây Thủy Thành, suất đổi nước, chừng chúng cũng cơ hội đổi nước.” Lão Triệu nhắc đến chuyện , cả bừng bừng sức sống.

Lão Tần thấy , khẽ thở dài một tiếng. Mặc dù đành lòng, nhưng những lời cần vẫn : “Lão Triệu, ông nghĩ nhiều quá . Cho dù thật, cũng đến lượt chúng . Ông tin thì ngày mai cứ chờ xem.”

“Vậy ? cạn nước , chẳng lẽ thật sự c.h.ế.t ?” Trong mắt Lão Triệu tràn ngập sự kinh hãi. Mặc dù già yếu, nhưng nghĩa là lão c.h.ế.t.

Lão Tần lão , giống như thấy chính trong tương lai. Lúc trong lòng lão cũng nảy sinh một ý nghĩ. Có lẽ bọn họ cần đặt bộ hy vọng lên Thành chủ. Nhà lão chẳng mấy vị quý thú đến ? Nhìn những thứ họ lấy hề đơn giản, lẽ bọn họ thể tìm những đó để trao đổi.

“Lão Tần, ông đang nghĩ gì ?”

“Không gì, đợi chuyện chắc chắn sẽ với ông.” Chuyện vẫn nắm chắc, lão dám . Lỡ như mấy vị quý thú chán ghét thì ?

Lão và Lão Triệu tuy là thú nhân già cả neo đơn, nhưng hai họ đều chăm chỉ và chút khôn vặt, nếu cũng chẳng thể sống sót đến tận bây giờ.

 

 

Loading...