Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 99: "
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:45:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Dĩ Ngô Huyết Tế Thần Minh!"
Thấy cô khẩn thiết giữ lời hứa như , đáy mắt phụ nữ khẽ lóe lên, đó liền đưa quyết định: “Cô nương, hôm nay cô và gặp một hồi cũng coi như duyên, nếu cô chê, thì theo thím về nhà, thím nấu cơm cho cô ăn ?”
Lúc đầu, bà còn lo lắng cô gái mắt là kẻ l.ừ.a đ.ả.o gì đó, dù sống trong thời loạn lạc, ít ỏi, tâm phòng thể .
Từ lúc chủ ý của Phương Cẩm Châu, bà cảm thấy nha đầu chắc chắn bình thường, hẳn là thực sự gặp kẻ gian nhất thời sa cơ lỡ bước.
Rõ ràng cực kỳ thiếu bạc phòng , mà vẫn cẩn trọng giữ lời hứa, tham lam chiếm đoạt, càng khiến bà tin chắc cô gái là nhân phẩm quý giá.
Đáng để giúp một tay!
Nghe , Phương Cẩm Châu sửng sốt, đó liền liên tục xua tay: “Không , ý của thím xin nhận, thím giúp một việc lớn , còn dám phiền nhiều hơn nữa!”
Nói cô cúi đầu chào phụ nữ định rời .
“Cô nương!”
ngờ phụ nữ tóm c.h.ặ.t lấy cô, vội vã : “Đã chiều , hôm nay cô chắc chắn kịp thuê xe ngựa khỏi thành về nhà nữa , một cô gái ở bên ngoài cũng nguy hiểm khắp nơi...”
“Tối nay cô cứ đến nhà nghỉ tạm một đêm, sáng mai sẽ giúp cô hỏi thăm xe ngựa về quê.”
“Nhà thím mặc dù dư dả gì, nhưng dọn một căn phòng để ngủ thì thành vấn đề, nhưng nếu cô chê, thì coi như thím gì.”
Phương Cẩm Châu tiên là sửng sốt, đó liền đỏ hoe hốc mắt: “Thím lòng , ơn còn kịp, chê bai...”
“Được, chê là ...”
Nói phụ nữ liền kéo tay cô, về hướng nhà ...
Bắc Liêu, Tướng quân phủ.
Chử lão phu nhân ôm Xu Xu vất vả lắm mới dỗ ngủ bàn sách, nước mắt tuôn rơi như mưa, đôi mắt sưng húp hình thù gì nữa.
“A Diệp... Đừng thử nữa... Con như trong lòng nương khó chịu như d.a.o khoét a!”
Trước cánh cửa thời , Chử Diệp một tay cầm d.a.o nhọn, một tay nắm lấy lưỡi d.a.o, chút do dự rút d.a.o rạch rách lòng bàn tay.
Máu tươi đỏ sẫm lập tức chảy ròng ròng.
“Tướng quân!”
“Tướng quân!”
Thấy cảnh , Diệp Đình Hiên và một đám Chử gia quân đau lòng như cắt, thi kinh hô thành tiếng.
Chử lão phu nhân cũng sợ hãi thét lên thê lương: “A Diệp!”
“Ngô dĩ ngô huyết tế thần minh!”
Chử Diệp như thấy, vén vạt áo quỳ xuống, đỏ mắt vẩy m.á.u tươi về phía cánh cửa thời : “Khẩn cầu thần minh, cho phép ngô thông qua Hoa quốc!”
“Keng!”
Sau đó, ném con d.a.o nhọn trong tay sang một bên, dập đầu thật mạnh xuống đất: “Tín đồ Chử Diệp khẩn cầu thần minh cho phép ngô thông qua Hoa quốc!”
Một cái!
Hai cái!
Ba cái!
Mỗi một cái, đều nặng nề khẩn thiết, mặc dù từng thêm một lời, nhưng ý niệm rỏ m.á.u đinh tai nhức óc.
Đáy mắt Diệp Đình Hiên ngập tràn sự xót xa ướt át, bước nhanh lên , nhặt con d.a.o nhọn bên cạnh Chử Diệp lên, cũng chút do dự nắm lấy lưỡi d.a.o rạch rách lòng bàn tay, lấy m.á.u tươi tế hướng cánh cửa thời .
“Ngô dĩ ngô huyết tế thần minh, khẩn cầu thần minh cho phép Tướng quân thông qua Hoa quốc!”
Cuối cùng, cũng vén vạt áo quỳ xuống bên cạnh Chử Diệp, dập đầu thật mạnh, thành tâm cầu xin.
Thấy cảnh , một đám Chử gia quân thi bắt chước tiến lên, lấy m.á.u tế thần cầu xin.
“Ngô dĩ ngô huyết tế thần minh, khẩn cầu thần minh cho phép Tướng quân thông qua Hoa quốc!”
“Ngô dĩ ngô huyết tế thần minh, khẩn cầu thần minh cho phép Tướng quân thông qua Hoa quốc!”
Chử lão phu nhân che miệng, tiếng kìm nén nhưng bi thương run rẩy tột cùng.
Bà , A Diệp bọn họ như , Bắc Liêu gánh vác nổi sự cố mất sự che chở của Thần nữ, mà là bọn họ gánh vác nổi nỗi đau đồng thời mất Cẩm Châu và Duệ Duệ!
Từ lúc Duệ Duệ biến mất tăm tích nãy, A Diệp chỉ điên cuồng một chốc, bắt đầu thử đủ cách, mưu toan đích xuyên qua cánh cửa thời .
Đầu tiên là thắp hương cầu nguyện quỳ rạp xuống đất cầu xin, nhưng kết quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-99.html.]
Lại dập đầu liên tiếp chín mươi chín cái, vẫn thể qua cánh cửa .
Bây giờ, lấy m.á.u hiến tế...
Con d.a.o của Chử Diệp chỉ rạch rách lòng bàn tay, mà còn rạch một vết thương lớn trong tim Chử lão phu nhân, m.á.u tươi tuôn trào.
Dập đầu liên tiếp chín cái, Chử Diệp từ từ dậy, trán là một mảng m.á.u thịt lẫn lộn.
Chàng nhắm mắt hít sâu một , mới cất bước bước về phía cánh cửa thời .
Tất cả đều nín thở, trái tim treo lơ lửng.
Nhìn vách trong của khoang chứa mắt, bàn tay bên Chử Diệp nắm c.h.ặ.t đến run rẩy, m.á.u tươi rỉ qua kẽ tay, liên tục nhỏ giọt xuống đất.
Đáy mắt Diệp Đình Hiên và Chử gia quân cũng trong nháy mắt sự thất vọng che lấp kín mít.
Tận mắt thấy Tướng quân thử thử , nhưng vẫn thể xuyên qua cánh cửa thời .
Bọn họ rõ ràng trái tim Tướng quân lúc , chắc chắn đang chịu nỗi đau lăng trì.
Bọn họ đau đớn xót xa, nhưng cho .
Hai hàng lệ nóng lăn dài má Chử Diệp rơi xuống đất, trong chớp mắt vùi lấp trong bụi bặm, đáy mắt xẹt qua một tia kiên quyết, bước , quỳ xuống cửa.
“Tướng quân, lẽ...”
Diệp Đình Hiên nhịn mở miệng khuyên nhủ, thấy Chử Diệp x.é to.ạc y bào, trực tiếp cởi xuống đến eo, để trần nửa .
Tấm lưng gầy gò vẫn còn thể dấu vết cường tráng nạn đói, nhưng những vết thương chồng chất che lấp, mỗi một vết thương đều đ.â.m nhói trái tim Chử gia quân.
Chử Diệp nhặt con d.a.o nhọn bên cạnh lên.
“Tướng quân!”
Thấy cảnh , Diệp Đình Hiên hoảng hốt luống cuống tiến lên, kéo tay Chử Diệp : “Tướng quân định gì?”
Chử lão phu nhân cũng kinh hãi trong lòng, kinh hô: “A Diệp, a!”
Chử gia quân thi quỳ lết đến bên cạnh Chử Diệp, bao vây .
“Tướng quân, lẽ cánh cửa thời chỉ tạm thời biến mất, ngài ngàn vạn chuyện dại dột a!”
“ Tướng quân, Thần nữ và Duệ Duệ nhất định sẽ , cầu xin ngài ngàn vạn đừng tự hại cơ thể a!”
“Tướng quân!”
Chử Diệp mở miệng: “Buông tay.”
Rõ ràng giọng cực nhẹ cực bình tĩnh, nhưng Diệp Đình Hiên tâm thần đều run rẩy, mặc dù cực kỳ , nhưng vẫn lệnh buông tay .
Chử Diệp chút do dự giơ d.a.o lên, đ.â.m n.g.ự.c.
Máu ở tim b.ắ.n , tế cánh cửa thời .
Nhuộm đỏ mặt đất, cũng nhuộm đỏ đôi mắt của tất cả .
Chử Diệp dập đầu thật mạnh, lớn tiếng hô: “Ngô dĩ tâm đầu chi huyết tế thần minh, khẩn cầu thần minh hứa Chử Diệp thông qua Hoa quốc!”
Giọng run rẩy, bi thương thể kìm nén nữa: “Cầu xin thần minh, chỉ cho Chử Diệp một con đường sáng, Chử Diệp nguyện giảm thọ hai mươi năm để đổi lấy!”
Diệp Đình Hiên và Chử gia quân thi lau nước mắt, đồng loạt quỳ xuống hướng về cánh cửa thời .
Cầu xin thần minh, cho phép Tướng quân thông qua Hoa quốc, chúng đều nguyện giảm thọ hai mươi năm để đổi lấy!
Nếu tâm niệm âm thanh, lúc kho lương chắc chắn đinh tai nhức óc.
Rất lâu , Chử Diệp mới dậy, chậm rãi bước cánh cửa thời .
Mỗi một bước , đều giống như giẫm lên trái tim , là nhịp điệu nặng nề bi thiết.
Trước mắt.
Vẫn là vách trong của khoang chứa.
Tuyệt vọng như núi, ập xuống đỉnh đầu.
Trước mắt Chử Diệp tối sầm, ngã thẳng tắp phía .
“Tướng quân!”