Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 80: “tướng Quân, Người Của Triều Đình Đến Rồi!”

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:44:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tất cả các chỗ đậu xe quy hoạch đều chật kín, bên lề con đường dẫn nông trại còn một hàng dài xe đậu nối đuôi .

Những vị khách đến đây phần lớn là vì trồng rau và nuôi gà vịt.

thì trồng lúa tốn thời gian tốn công sức, thời gian thu hoạch cũng dài.

Trồng rau thì khác, về cơ bản hai ba tháng là thể ăn , loại rau mầm thậm chí chỉ hơn một tháng là thể lên bàn ăn, hơn nữa chủng loại cũng đa dạng, hết lứa đến lứa khác mang cảm giác mới mẻ.

Nuôi gà nuôi vịt cũng đơn giản và tốn sức.

Mọi đều đến đây để thỉnh thoảng đổ mồ hôi thư giãn, tiện thể ăn những thực phẩm hữu cơ lành mạnh, chứ thể chịu khổ chịu khó như các bác nông dân .

Điểm , Phương Cẩm Châu sớm nghĩ đến.

Nông trại ban đầu chỉ hai mươi mẫu đất trồng rau, còn năm trăm mẫu đều là ruộng lúa.

chỉ cần thể cho thuê hết, quan trọng khách trồng gì, cho dù biến bộ nông trại thành đất trồng rau cũng !

Trong một ngày, cho thuê hơn năm mươi mẫu đất!

Đừng coi thường hơn năm mươi mẫu đất .

Nếu là đây, một mẫu đất chỉ thể thu hoạch một nghìn cân lương thực, tùy theo mùa màng mà giá thu mua lúa gạo cơ bản d.a.o động từ chín hào đến một tệ một hai, cho dù tính theo giá cao nhất là một tệ hai một cân, một mẫu đất cũng chỉ thể tạo doanh thu một nghìn hai trăm tệ.

bây giờ.

Tiền thuê một phần đất là hai nghìn tệ, một mẫu đất thể thu về hai vạn tệ tiền thuê, năm mươi mẫu đất chỉ riêng tiền thuê thể thu về một triệu tệ!

Đây còn tính phí quản lý nhân công!

Nếu năm trăm hai mươi mẫu đất đều cho thuê hết, giá trị tạo sẽ vượt quá mười triệu!

Đây mới chỉ là tiền cho thuê đất trồng rau.

Việc nhận nuôi gia súc cũng mang lợi nhuận tương đương.

Câu cá ở ao tuy chỉ là phụ trợ, nhưng phí câu cá một một cần một ngày là ba trăm tệ, cá câu khách thể mang hết, ao cá rộng mấy chục mẫu, mỗi ngày thể cung cấp cho hàng trăm câu cá, đó cũng là một khoản thu nhỏ!

Huống hồ còn nhà hàng nông sản, siêu thị nhỏ...

Tiễn đợt khách cuối cùng rời khỏi nông trại, cho tất cả nhân viên tan , khóe miệng Phương Cẩm Châu cố nén cả ngày, trong nháy mắt nhếch lên đến tận mang tai.

tách riêng thẻ ngân hàng thu tiền của nông trại và thẻ ngân hàng bán đồ cổ.

Lúc , cô đang khoanh chân sofa, ngây ngô những con trong điện thoại.

Tổng thu nhập của ngày hôm nay gộp , tất cả hơn một triệu ba trăm sáu mươi ngàn!

Đương nhiên là nhanh bằng bán đồ cổ.

Cho dù cả nông trại đều cho thuê hết, cũng thể kiếm nhiều bằng bán đồ cổ.

cô vẫn hài lòng, hài lòng.

Nếu bố thấy nông trại thành tựu như hôm nay, nhất định sẽ tự hào về cô lắm!

Nghĩ đến đây, đáy mắt Phương Cẩm Châu dâng lên những giọt lệ vui mừng, cô hết đến khác nhấn tin nhắn ngân hàng để đếm những con .

lúc , cuộc gọi video của Chử Diệp gọi đến, cô cứ thế trong trạng thái mắt long lanh mà nhận cuộc gọi.

“Cẩm Châu?”

Thấy đáy mắt cô long lanh, khóe miệng đang nhếch lên của Chử Diệp lập tức thu , “Sao ? Có khách nào bắt nạt nàng ?”

Cẩm Châu , hôm nay là ngày đầu tiên nông trại mới chính thức khởi động, sẽ nhiều khách đến.

Chàng rõ, đông khó tránh gặp kẻ vô .

Phương Cẩm Châu lắc đầu , nước mắt lã chã, “Không , , là vui quá, vui đến mức ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-80-tuong-quan-nguoi-cua-trieu-dinh-den-roi.html.]

Chử Diệp lúc mới thở phào nhẹ nhõm, gương mặt tươi , “Vậy thì , hôm nay việc kinh doanh của nông trại chắc chắn !”

“Ừm!”

Phương Cẩm Châu gật đầu thật mạnh, lau nước mắt, “Hôm nay kiếm nhiều thế !”

Nói cô giơ một ngón tay lên, “Hơn một triệu ba trăm ngàn!”

“Năm triệu mà dùng tiền của để trả nợ, nhanh sẽ kiếm thôi!”

Nghe , đáy mắt Chử Diệp tối , độ cong khóe miệng cũng chùng xuống, “Cẩm Châu, nàng cần phân biệt rạch ròi như ...”

“Không nàng, thì Bắc Liêu của ngày hôm nay...”

“Bán đồ cổ cũng , nông trại kiếm tiền cũng , tất cả đều là của nàng, nàng thể tùy ý sử dụng, cho dù từ nay về nàng chi một đồng nào cho Bắc Liêu nữa, đó cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”

Đáy mắt Phương Cẩm Châu long lanh gợn sóng, vẻ mặt cảm động, “Tiền bán đồ cổ, tất cả sẽ dùng cho Bắc Liêu, ngay cả tiền nông trại kiếm , ngoài chi tiêu sinh hoạt hàng ngày của , cũng sẽ dùng hết cho Bắc Liêu...”

“Cho đến ngày các lớn mạnh đến mức cần nữa...”

Nói đến đây, cô nở một nụ đầy khao khát, “Ta thể công thành thoái, trở về với cuộc sống của !”

Chử Diệp im lặng.

Bắc Liêu đối với là trách nhiệm thể trút bỏ, nhưng đối với Cẩm Châu là sự ràng buộc.

“Cẩm Châu...”

Cuối cùng, khóe môi Chử Diệp nở một nụ thanh thản, Phương Cẩm Châu chớp mắt, “Chín mươi vạn mẫu đất của Bắc Liêu gieo trồng hết hạt giống lương thực, bốn vạn quân Khương Vu cũng quy thuận, Bắc Liêu thể tự bảo vệ ...”

“Cho nên Cẩm Châu, cần gì cho Bắc Liêu nữa, hãy sống cuộc sống mà nàng mong !”

Đáy mắt Phương Cẩm Châu khẽ lóe lên.

Cuộc sống mà cô mong là như thế nào?

Trong những ngày bố qua đời, cuộc sống mà cô mơ ước là cả đời thể trả hết nợ, ngày ba bữa no đủ, những ác ý xung quanh thể ít một chút, ít một chút nữa là .

Nếu duyên gặp một hai bạn rời bỏ, đó chính là ơn trời ban.

bây giờ.

Có trưởng bối yêu thương, hai đứa nhỏ vui vầy bên cạnh, còn bạn chân thành như Chử Diệp luôn quan tâm.

Quan trọng là sự nghiệp bước đầu thành công, đủ tự tin để giúp một tòa thành phục hồi sinh lực.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Phương Cẩm Châu dần trở nên kiên định và tự hào, cô thanh thản với Chử Diệp, “Cuộc sống hiện tại, chính là cuộc sống mà mong ...”

“Bắc Liêu ngày càng hơn, nông trại cũng ngày càng hơn, còn hài lòng nữa?”

“Nếu một chút tiếc nuối duy nhất, đó chính là thể tận mắt thấy Bắc Liêu thành, thể gặp mặt và lão phu nhân một cách chân thực...”

Nói đến đây, cô như nhớ điều gì đó, hưng phấn thẳng dậy, “Chử Diệp, ngày mai sẽ để Xu Xu qua đó dạy cách dùng điện thoại chụp ảnh, video, đến lúc đó video gửi qua, để xem Tướng quân phủ rốt cuộc lớn đến mức nào, còn chín mươi vạn mẫu đất canh tác nữa!”

, còn thấy doanh trại quân đội thời cổ đại bao giờ, mấy vạn đại quân cùng chắc chắn chấn động lòng nhỉ, nếu cơ hội, cũng cho xem ?”

Chử Diệp hề , tâm trạng của đổi theo sự đổi của Cẩm Châu.

Vừa còn vì cảm thấy cô Bắc Liêu ràng buộc mà tự trách và đau lòng, cô buông tay Bắc Liêu, sống một cách tự do.

Bây giờ cuộc sống hiện tại chính là cuộc sống cô mong , đối với Bắc Liêu cũng nảy sinh lòng hiếu kỳ, khóe môi nhịn mà nở một nụ dịu dàng, “Được, ...”

Chỉ cần nàng vui, bảo gì cũng .

Phương Cẩm Châu như tìm thấy một vùng đất mới, đôi môi hồng hào líu lo ngừng, Chử Diệp lắng chăm chú, đầy cưng chiều.

Cho đến khi Diệp Đình Hiên xông kho lương, cắt ngang cuộc đối thoại của hai , “Tướng quân, của triều đình đến !”

 

 

Loading...