Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 66: Giao Ra Chủ Soái, Cởi Bỏ Khí Giáp, Hướng Bắc Đầu Thành, Có Thể Tha Cho Tam Quân

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:43:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

‘Tiểu binh các ngươi, đều lệnh soái, tội nghiệt sát lục, chủ soái chịu trách nhiệm chính!’

‘Tiểu binh các ngươi, đều lệnh soái, tội nghiệt sát lục, chủ soái chịu trách nhiệm chính!’

Như thể Thác Bạt Tuấn định bỏ trốn, lời cảnh cáo khổng lồ dường như đập thẳng mặt .

Thác Bạt Tuấn mềm nhũn chân, ngã bệt xuống đất: “Mau! Mau dắt xe ngựa của bản hoàng t.ử tới đây! Nhanh !”

Mấy tên phó tướng tuy trong lòng oán hận, nhưng cũng đành hạ lệnh cho tiểu binh .

Bọn chúng những lời cảnh cáo vẫn ngừng nhấp nháy giữa trung, đưa mắt với vẻ phức tạp.

Ý của ông trời, lẽ nào là ám chỉ với bọn chúng rằng, chuyện đều là trách nhiệm của thống soái, những binh lính quyền như bọn chúng chẳng qua chỉ là lệnh hành sự, vẫn còn cơ hội chuộc tội?

Cách doanh trại Khương Vu ba trăm trượng, Chử gia quân đang uy phong lẫm liệt chờ đợi.

Bên cạnh Chử Diệp, một hàng lính Khương Vu đang quỳ rạp run rẩy.

Chính là mười mấy tên lính đào hố và sáu tên quân do thám lúc nãy.

“Tướng quân, thời cơ đến .”

Đợi những dòng chữ trung phía quân Khương Vu tan biến, Hùng Đại Lực đúng lúc tiến lên bẩm báo.

Chử Diệp gật đầu, hiệu tiếp tục.

Mười mấy tên lính Khương Vu trừng mắt to như bò, mấy binh sĩ Chử gia quân tiến lên, châm lửa thứ gì đó.

Ngay đó, vô đạo thiên lôi v.út lên trời cao, nổ tung rực rỡ trung doanh trại.

“Giao chủ soái, cởi bỏ khí giáp, hướng Bắc đầu thành, thể tha cho tam quân!”

“Giao chủ soái, cởi bỏ khí giáp, hướng Bắc đầu thành, thể tha cho tam quân!”

Nhìn bóng lưng cao ngất mấy rõ ràng của Chử Diệp, cùng với đội thần binh Chử gia quân đen kịt, mười mấy tên lính Khương Vu đang quỳ đất nảy sinh lòng kính sợ tột độ.

Ba loại dịch bệnh tấn công thành, tổn thất một binh một nào của Bắc Liêu.

Hơn nữa Chử Diệp chỉ mang theo hơn vạn Chử gia quân, dám đ.á.n.h thẳng doanh trại Khương Vu, còn thể tay phóng thiên lôi.

Nếu thần minh lựa chọn che chở, thì những hiện tượng thần bí kỳ lạ giải thích thế nào?

Trong doanh trại Khương Vu, binh lính xôn xao ầm ĩ.

“Ý của ông trời là bảo chúng cởi bỏ áo giáp, vứt bỏ v.ũ k.h.í, giao ... giao Đại Hoàng t.ử, đó đầu hàng Bắc Liêu, thì thể tha thứ cho chúng ?”

“Ta thấy đúng là ý đấy!”

tại bắt chúng đầu hàng Bắc Liêu? Chúng Khương Vu, đây là tội lớn phản quốc phản chủ đấy!”

Những lời bàn tán của binh lính từng câu từng chữ lọt tai Thác Bạt Tuấn.

Đáy mắt hoảng loạn tột độ, cố rướn cổ lên quát tháo: “Đây chắc chắn là quỷ kế của Bắc Liêu, tất cả xếp hàng ngay ngắn cho , ai vứt bỏ áo giáp v.ũ k.h.í, kẻ nào dám tin gian kế của Bắc Liêu, dám sinh ý đồ phản quốc...”

“Xử t.ử theo quân pháp ngay lập tức!”

Mấy tên phó tướng Thác Bạt Tuấn với vẻ cạn lời, như thể thấy Vưu Hạo Tư buông lời tàn nhẫn trận tiền cách đây lâu.

Vẫn nhớ hồi đó Vưu Hạo Tư cũng giống hệt Thác Bạt Tuấn, khăng khăng cho rằng lời cảnh cáo của ông trời là quỷ kế của Bắc Liêu, độc đoán chuyên quyền tấn công liều lĩnh, cuối cùng nhận lấy kết cục đầu lìa khỏi xác...

Đang lúc cảm thán, phu xe dắt xe ngựa của Thác Bạt Tuấn tới.

Đáy mắt Thác Bạt Tuấn buông lỏng, tay chân luống cuống bò lên xe ngựa, đó vén rèm thò đầu cảnh cáo: “Thành Cát Cương, thành thật trấn thủ doanh trại cho , cho dù chiến t.ử sa trường cũng rút quân về thành, ?”

Thành Cát Cương ghét bỏ nhíu mày.

Không, Đại Hoàng t.ử xứng đáng so sánh với Vưu Hạo Tư, thậm chí bằng một ngón chân của .

Ít Vưu Hạo Tư còn trong ngoài như một, tàn bạo đối xử bình đẳng với tất cả , hơn nữa lòng can đảm tuyệt đối bao giờ bỏ mặc quân lính mà chạy trốn.

Còn Đại Hoàng t.ử chỉ ỷ quyền ức h.i.ế.p bọn chúng, chuyện còn , sợ đến mức tè quần!

“Bùm——”

Thành Cát Cương còn kịp đáp lời Thác Bạt Tuấn, đột nhiên một vật khổng lồ từ trời giáng xuống, đập mạnh trung tâm doanh trại, tạo thành một cái hố sâu hoắm mặt đất đầy cát sỏi.

Tất cả đều vươn cổ sang.

Dưới ánh lửa trại bập bùng, thể rõ vật khổng lồ đó tròn vo, đỉnh còn nối với một cái ống, đầu ống đang cháy một ngọn lửa, còn phát tiếng xì xì của luồng khí.

Thác Bạt Tuấn sợ hãi buông thõng rèm xe xuống: “Người , mau tiến lên xem thử, thứ rơi từ trời xuống là vật gì!”

Mấy tên phó tướng cũng đưa mắt , sợ hãi tò mò, vẫy tay gọi một tên lính tiến lên.

Tên lính rụt rè bước tới, nhưng hai bước, một tiếng nổ lớn còn kinh khủng hơn cả thiên lôi vang lên, cả hất văng về phía , đập mạnh xe ngựa.

Mấy tên phó tướng cũng nổ văng xa mấy trượng.

Xe ngựa nổ lật tung, Thác Bạt Tuấn từ bên trong lăn lông lốc ngoài.

Quân trận ở gần đó trực tiếp nổ tung thành một vòng sóng xung kích cuộn trào về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-66-giao-ra-chu-soai-coi-bo-khi-giap-huong-bac-dau-thanh-co-the-tha-cho-tam-quan.html.]

Lưỡi lửa cuốn bay tứ phía, thiêu rụi bộ doanh trướng xung quanh, trong chớp mắt ngọn lửa hừng hực bốc lên.

Nơi vật khổng lồ tròn vo rơi xuống ban nãy, hiện một cái hố khổng lồ.

Chử gia quân ở cách đó trăm trượng, thấy cảnh tượng kinh hoàng , cũng đồng loạt hóa đá.

Trời ơi!

Chỉ một cái bình gas thôi mà uy lực nhường , rằng, trong xe bò xe ngựa phía họ còn chở mấy chục cái bình như nữa.

Trong doanh trại quân đội, những cái bình như thế chỉ vài trăm!

Sau khi phản ứng , Chử gia quân đồng loạt kích động đến mức giậm chân.

Thịch——

Thịch——

Thịch——

Thần nữ uy vũ!

Thần nữ uy vũ!

Có thần khí uy mãnh thế , đừng là một doanh trại Khương Vu, cho dù bộ nước Khương Vu kéo đến xâm phạm, bọn họ cũng sợ!

Sự chấn động nơi đáy mắt Chử Diệp cũng rực cháy như ngọn lửa hừng hực phía xa.

Hắn ngay mà, chỉ cần tâm ý tin tưởng Cẩm Châu là !

Từ lúc mới quen đến nay, nàng dốc hết sức lực vì Bắc Liêu, đều thấy rõ.

Nàng, bao giờ hứa những điều nắm chắc.

Đám lính Khương Vu đang quỳ đất, chút may mắn vì lúc đang ở trong trận doanh của Chử gia quân.

Tuy khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, nhưng ít còn hơn là chôn sống nổ c.h.ế.t.

Sau một lát chờ đợi, Chử Diệp hạ lệnh: “Chuẩn !”

Lập tức Chử gia quân tiếp tục khiêng thiên lôi tiến lên chờ lệnh.

Doanh trại Khương Vu.

Quân Khương Vu ở phía gần như nổ c.h.ế.t sạch.

Có đến mấy trăm .

Những kẻ vạ lây cũng sống dở c.h.ế.t dở, run rẩy sợ hãi.

Mấy tên phó tướng chấn thương lục phủ ngũ tạng, khóe miệng rỉ m.á.u, khuôn mặt đầy vẻ kinh hoàng.

Thác Bạt Tuấn thì sợ đến mức tè quần thật !

“Đoàng——”

“Đoàng——”

Lại mấy đạo thiên lôi xé gió đè xuống.

Quân Khương Vu bất kể là binh tướng đều sợ hãi đồng loạt ôm đầu co rúm .

“Giao chủ soái, cởi bỏ khí giáp, hướng Bắc đầu thành, thể tha cho tam quân!”

“Nếu theo, tiêu diệt tam quân!”

Tiêu diệt tam quân!

Đòn tấn công , chắc chắn là lời cảnh cáo cuối cùng của ông trời!

Nếu bọn chúng theo lời chỉ dẫn của ông trời, bộ doanh trại sẽ thực sự tiêu diệt sạch sẽ.

Mấy tên phó tướng cố gắng bò dậy từ đất, khi một lượt, ánh mắt đồng loạt đổ dồn Thác Bạt Tuấn đang vô cùng t.h.ả.m hại.

Thác Bạt Tuấn cứng đờ cả : “Các, các ngươi gì?”

Vừa , đạp chân lùi về phía để trốn, nhưng Thành Cát Cương xông tới, tóm c.h.ặ.t lấy mắt cá chân.

“Tướng quân!”

Một lát , giọng của quân do thám Chử gia quân truyền đến từ bộ đàm: “Doanh trại Khương Vu treo cờ trắng .”

Khóe môi Chử Diệp cong lên thật cao, nhấn nút bộ đàm.

“Thần nữ, nàng thấy ?”

“Khương Vu, đầu hàng !”

 

 

Loading...