Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 51: Việc Nên Làm Và Làm Tốt Là Hai Chuyện Khác Nhau

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:43:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi thành phố, Phương Cẩm Châu tiên đưa hai đứa nhỏ ăn một bữa sáng nóng hổi, đó mới đến công ty hạt giống và t.h.u.ố.c trừ sâu.

Đang là mùa thu hoạch, bộ phận cửa hàng của công ty hạt giống ít , trong sảnh vắng vẻ khách, chỉ hai nam nhân viên ghế mỗi tự bấm điện thoại của .

"Xin hỏi, phụ trách của các ở đây ?"

Dắt hai đứa nhỏ cửa hàng, Phương Cẩm Châu lịch sự hỏi.

Một nhân viên lớn tuổi hơn trong đó ngẩng đầu liếc cô một cái, cúi đầu tiếp tục bấm điện thoại.

Rõ ràng là thấy , nhưng lãng phí thời gian để ý tới.

đến mua hạt giống phần lớn đều là trung niên và cao tuổi, một phụ nữ trẻ tuổi còn dẫn theo hai đứa trẻ, mua đàng hoàng.

Một trai trạc hai mươi tuổi khác thấy , vội vàng dậy đón tiếp: "Chào , phụ trách của chúng hôm nay nghỉ phép , chị nhu cầu gì thể với , giải quyết thì sẽ gọi điện thoại cho phụ trách, chị thấy ?"

Trên mặt mang theo nụ , chuyện cũng lịch sự thỏa đáng, Phương Cẩm Châu mỉm gật đầu: "Được, hỏi nhé."

"Xin hỏi chỗ các bán hạt giống Hành Mạch 30 ?"

Đáy mắt trai ngẩn : "Hành Mạch 30?"

Đây là loại hạt giống siêu chịu hạn nghiên cứu và phát triển năm 2017.

An Thành là vùng quê sông nước, nông dân ngoại ô trồng phổ biến là lúa gạo, cải dầu các loại, tìm đến tận cửa mua hạt giống chịu hạn chứ?

Phương Cẩm Châu sớm tìm hiểu kỹ càng, thấy vẻ mặt của cũng bất ngờ: "An Thành chúng chắc là bán loại hạt giống đúng ? Cho nên mới tìm phụ trách của các , xem kênh nhập hàng nào thể mua loại hạt giống ."

Trên mạng cô cũng tìm một cửa hàng vật tư nông nghiệp bán loại hạt giống , nhưng gửi tin nhắn như đá chìm đáy biển, ước chừng là khách mua hạt giống mạng quá ít, bản ông chủ cũng quên mất còn một kênh bán hàng trực tuyến.

Hết cách, cô đành tìm đến tận cửa hàng.

"Người , loại hạt giống ở An Thành cũng nông dân nào trồng, cho nên chúng thật sự loại hạt giống , một hai mua, ông chủ ước chừng cũng nhọc lòng..."

Chàng trai gãi gãi đầu: "Người , chị cần mấy bao? Có gấp ? Hay là chị kết bạn WeChat với , nhờ họ hỏi giúp chị , ở Ký Châu, loại hạt giống trồng ở bên đó khá phổ biến."

"Tiểu Bắc , cửa hàng chúng thì đừng lo chuyện bao đồng..."

Nhân viên lớn tuổi mất kiên nhẫn mở miệng với Phương Cẩm Châu: "Cô cửa hàng khác xem thử !"

"Tỷ tỷ, , là đứa trẻ ngoan..."

Sắc mặt Phương Cẩm Châu cứng đờ, còn kịp gì, Xu Xu bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Chú , hung dữ, hiểu lễ phép bằng Xu Xu !"

Khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc, bàn tay nhỏ còn vẫy vẫy theo.

Không lễ phép, là đúng nha!

Duệ Duệ cũng hùa theo, giơ ngón tay cái về phía trai tên Tiểu Bắc: "Anh ơi, đứa trẻ ngoan!"

Sắc mặt nhân viên lớn tuổi lập tức chút đỏ bừng, định mở miệng cãi gì đó, Phương Cẩm Châu nhẹ nhàng chặn ngang: "Xu Xu giỏi quá, nhỏ thế phân biệt đúng sai , chúng học tập ai nào?"

Xu Xu chỉ Tiểu Bắc, khuôn mặt nhỏ kiên định như sắp kết nạp Đảng: "Học tập, !"

Duệ Duệ cũng đồng lòng gật đầu: "! Học tập !"

Lời khen ngợi bất ngờ, còn đến từ hai em bé ba tuổi, Tiểu Bắc lập tức đỏ mặt, liên tục xua tay: "Không , là khách, đây đều là việc nên ..."

Hai đứa nhỏ gì, mà toét miệng thật tươi với , hề keo kiệt thể hiện sự yêu thích đối với .

Phương Cẩm Châu : "Anh trai, việc nên , và là hai chuyện khác , em trai em gái sai, xuất sắc!"

" vẫn phiền giúp hỏi phụ trách của các một chút, xem thể bảo ông qua đây một chuyến , bởi vì mua khá nhiều, thể hai vạn cân, nếu ông thể trực tiếp liên hệ với nguồn hàng thì tự nhiên là , nếu , thể thật sự phiền đến họ của ..."

Nghe , Tiểu Bắc kinh ngạc đến ngây : "Hả? Chị cần hai, hai vạn cân?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-51-viec-nen-lam-va-lam-tot-la-hai-chuyen-khac-nhau.html.]

Nhân viên lớn tuổi cũng bật thẳng dậy, mang vẻ mặt kinh ngạc sang.

Phương Cẩm Châu khẳng định gật đầu: "Ừm, hai vạn cân trồng thử, nếu , còn cần nhiều hơn nữa. Ngoài , còn cần hạt giống khoai lang, hạt giống khoai tây, tóm , các loại hạt giống lương thực chịu hạn, đều mua năm sáu ngàn cân..."

Nghe đến đây, nhân viên lớn tuổi v.út một cái bật dậy, ba bước gộp hai lao đến mặt Phương Cẩm Châu: "Người , văn phòng uống chén , lập tức liên hệ với ông chủ của chúng cho cô!"

Nụ ân cần đầy mặt, quả thực khác một trời một vực với vẻ mất kiên nhẫn nãy.

Tiểu Bắc chen sang một bên toét miệng hùa theo: " đó , chị uống chén , nhà ông chủ chúng cách đây xa, nhanh sẽ đến thôi!"

Nhân viên lớn tuổi đầu trừng mắt Tiểu Bắc một cái, hiệu đừng nữa.

Sắc mặt Tiểu Bắc cứng đờ, lặng lẽ ngậm miệng .

"Tiểu Bắc, mua những hạt giống , giúp ích gì cho công việc của ?"

Phương Cẩm Châu cũng thèm nhân viên lớn tuổi, sang Tiểu Bắc.

Tiểu Bắc ánh mắt né tránh liếc nhân viên lớn tuổi một cái, sang Phương Cẩm Châu, phức tạp khó cúi gầm đầu xuống.

Trong lòng Phương Cẩm Châu hiểu rõ, gặng hỏi nữa, mà sang nhân viên lớn tuổi: "Phiền mau ch.óng liên hệ với phụ trách, còn việc khác ."

Nhân viên lớn tuổi tươi như hoa: "Được ..."

"Tiểu Bắc, mau đưa văn phòng, liên hệ với ông chủ!"

Tiểu Bắc ngoan ngoãn gật đầu, dẫn Phương Cẩm Châu và hai đứa nhỏ văn phòng, pha cho họ.

"Tiểu Bắc, ở đây bao lâu ?"

", mới đến hơn ba tháng..."

"Vậy lương của các tính theo doanh bán hàng ?"

"Vâng, mặc dù hạt giống là nhu cầu thiết yếu, cần giới thiệu nông dân cũng sẽ mua, nhưng lương của chúng vẫn liên quan mật thiết đến doanh ."

"Rõ ràng là tiếp đón , tại nãy đến cướp đơn, phản kháng?"

"Triệu ca là em họ của ông chủ, nếu chọc vui, sợ mặt ông chủ, ... cần công việc ."

"..."

Phương Cẩm Châu gật đầu, uống một ngụm nước , hỏi sâu thêm nữa.

Tiểu Bắc hiền lành tâm tính rộng rãi, dường như lập tức quên sự vui vì cướp đơn, thò tay túi quần móc một nắm đậu phộng khô cho Duệ Duệ và Xu Xu ăn.

Hai đứa nhỏ thích Tiểu Bắc nụ rạng rỡ thiện, Xu Xu càng dùng giọng điệu non nớt nhờ Tiểu Bắc bóc vỏ đậu phộng cho cô bé, ba xúm một chỗ, nhanh thiết, vô cùng hài hòa ấm áp.

Đợi hai mươi phút, Triệu ca và ông chủ vội vã chạy đến.

"Ngại quá , để cô đợi lâu !"

Ông chủ là một đàn ông thấp lùn mập mạp, thấy Phương Cẩm Châu tươi roi rói: " là ông chủ của cửa hàng , cô nhu cầu gì cứ với ."

"Tiểu Bắc, ngoài trông cửa hàng , ở đây ."

Triệu ca vội vàng nháy mắt với Tiểu Bắc, đuổi ngoài.

Tiểu Bắc dậy định .

"Khoan !"

Phương Cẩm Châu vội vàng : "Hay là để Tiểu Bắc ở , bọn trẻ thích , thể giúp trông trẻ, như cũng tiện cho chúng bàn chuyện chính sự!"

 

 

Loading...