Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 38: Giun Dế Bắc Liêu Mà Thôi, Không Đáng Để Bản Soái Phải Hao Tâm Tổn Trí!
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:43:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay đó, trong điện thoại của Chử Diệp nhận một video và tin nhắn thoại của Phương Cẩm Châu.
"Chử Diệp, cứ học theo video , nếu xem hiểu, thì gọi video cho , sẽ dạy ."
Sắp xếp vài tuần tra bên ngoài kho lương, Chử Diệp và Chử gia quân bắt đầu nghiên cứu cách thao tác bộ đàm.
Đợi mấy thám binh đến nơi, Chử Diệp và hai Hùng Diệp học cách sử dụng bộ đàm, đang theo lời dặn của Phương Cẩm Châu, mỗi cầm một cái bộ đàm, tản các góc của Tướng quân phủ để dùng thử.
"Tướng quân, mạt tướng là Diệp Đình Hiên, mạt tướng hiện đang ở chân tường viện góc Nam cùng của Tướng quân phủ, ngài thấy giọng của mạt tướng ?"
"Alo alo, Tướng quân, mạt tướng Hùng Đại Lực, mạt tướng hiện đang ở nhà xí góc Bắc, ngài thấy ?"
Bộ đàm trong tay Chử Diệp phát giọng rõ ràng của hai Hùng Diệp, kìm nén sự kích động, trầm giọng : "Bản tướng thấy ..."
"Hùng Đại Lực, nhỏ tiếng một chút, ch.ói tai quá."
Đám Chử gia quân vây xem tiên là ồ lên, đó liền kích động hận thể ném trái tim lên tận trời cao, nổ tung thành pháo hoa rực rỡ, mới thể bộc lộ niềm vui sướng tột độ đó.
Mấy thám binh càng chấn động đến mức c.h.ế.t trân ở cửa.
Huynh truyền gọi , Thần nữ thấu hiểu nỗi vất vả dò la tin tức của bọn họ, cho nên đặc biệt ban cho bọn họ Thần khí thể truyền âm trăm dặm, bọn họ căn bản là tin.
Cũng là tin, mà là thực sự dám xa xỉ mong cầu Thần khí gì.
Bọn họ chỉ hy vọng Thần nữ thể ban cho bọn họ một con ngựa.
Một con là !
Như , A Thất lẽ sẽ c.h.ế.t...
bây giờ!
Hùng phó tướng và Diệp phó tướng hề ở trong kho lương, bọn họ tận tai thấy giọng của hai , truyền từ Thần khí trong tay Tướng quân.
Cảm giác như đang ở ngay hiện trường.
Giống như bọn họ đang ở ngay mắt !
"Còn ngây đó gì, mau qua đây!"
Chử Diệp vẫy tay gọi mấy thám binh đang ngây như phỗng: "Bản tướng bây giờ sẽ dạy các ngươi cách sử dụng, đợi Thần nữ gửi ngựa đến, chúng sẽ thử xem Thần khí rốt cuộc thể truyền đạt tin tức ở cách bao xa."
Các thám binh lúc mới hồn, kích động đến mức bước chân cũng chút lảo đảo vững.
Bọn họ đang mơ chứ?
Thần nữ thực sự ban Thần khí cho bọn họ?
Đợi Chử Diệp dạy xong cho mấy thám binh, ngựa bên Phương Cẩm Châu cũng đưa đến.
Băng chuyền thể truyền vật sống khổng lồ như ngựa, chỉ thể để Duệ Duệ Xu Xu dắt qua.
Lo lắng ngựa hoảng sợ thương bọn trẻ, Phương Cẩm Châu buộc dây cương dài đến sáu bảy mét.
Hai đứa nhỏ dắt dây thừng đến kho lương , ngựa vẫn còn ở đầu nông trại bên qua.
Nhìn thấy ngựa, các thám binh tay cầm Thần khí đồng loạt quỳ xuống hướng về phía cánh cửa thời , nước mắt giàn giụa dập đầu.
"Đa tạ Thần nữ thấu hiểu!"
"Đa tạ Thần nữ!"
Giọng tuy lớn, nhưng là sự thành kính thể khoét tim để chứng minh.
Đại địch mắt, thực tất cả bọn họ đều chuẩn sẵn sàng tâm lý, giống như Tiểu Thất chịu c.h.ế.t để truyền đạt tình hình địch.
bây giờ cần nữa !
Chử Diệp để các thám binh mỗi mang theo một cái bộ đàm cưỡi ngựa khỏi phủ, phân biệt về các hướng khác .
"Tướng quân, thuộc hạ hiện tại đến Bách Khâu Lăng, ngài còn thấy ?"
"Ừm, rõ, ngươi chạy xa thêm chút nữa!"
"Tướng quân, thuộc hạ hiện tại cách biên giới ba mươi dặm, ngài còn thể thấy ?"
"Có thể, nhưng âm thanh thỉnh thoảng ngắt quãng, chạy thêm vài dặm nữa thử xem!"
"Tướng quân, còn thấy ?"
"Nghe thấy, tiếp tục!"
Cùng với việc thám binh càng càng xa, nhưng âm thanh vẫn rõ ràng như đang ở mắt, Chử gia quân trong kho lương kích động đến mức nhịn bắt đầu vòng quanh tại chỗ.
Tốt quá !
Tốt quá !
Thần khí đối với chiến tranh quân sự mà , quả thực là sự tồn tại như hổ mọc thêm cánh!
Cuối cùng, Chử Diệp nghẹn ngào nên lời, gọi video cho Phương Cẩm Châu.
Phương Cẩm Châu đầu bên gần như bắt máy ngay lập tức: "Thế nào? Bộ đàm dùng ? Xa nhất thể truyền bao xa?"
Chử Diệp gì, mà thành kính đặt điện thoại tựa chân ghế đẩu, lùi vài bước, vén vạt áo quỳ xuống hướng về phía Phương Cẩm Châu trong màn hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-38-giun-de-bac-lieu-ma-thoi-khong-dang-de-ban-soai-phai-hao-tam-ton-tri.html.]
Chử gia quân phía , cũng rào rào một tiếng, quỳ rạp xuống đất.
Ánh mắt về phía Phương Cẩm Châu, đều là sự thành kính và ơn mãnh liệt.
Ngay cả hai đứa nhỏ, cũng quỳ theo bên cạnh Chử Diệp.
Nhìn thấy cảnh , Phương Cẩm Châu sững sờ, phản ứng liên tục dậy tránh , nhưng phát hiện chỗ nào để tránh.
Cô vội vã : "Chử Diệp, các gì ? Mau lên!"
"Cẩm Châu cô nương..."
Chử Diệp chắp tay hướng về phía Phương Cẩm Châu, đáy mắt sự ươn ướt lóe lên: "Xin đừng trốn, cũng đừng cảm thấy , xin hãy an tâm nhận của chúng một lạy!"
Nói , liền cúi đầu, dập mạnh xuống mặt đất.
Chử gia quân đều dập đầu theo.
Mặc dù cách một thời , nhưng hung hăng chấn động trái tim Phương Cẩm Châu.
Nước mắt cô chợt trào lên, bất ngờ lăn dài má.
"Các ... mau lên ... gì , những thứ đối với chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi..."
Giọng của Phương Cẩm Châu mang theo một tia run rẩy xót xa.
Thật mà.
Bộ đàm do cô phát minh , ngựa cũng do cô nuôi lớn, thậm chí tiền tiêu cũng của cô.
Cô chẳng qua chỉ là chạy vài bước chân, tốn chút sức lực mà thôi.
Làm nhận nổi đại lễ nặng nề như ?
Chử Diệp từ từ thẳng dậy, lắc đầu : "Cẩm Châu cô nương, tiện tay đối với nàng, đối với chúng mà , lẽ là ân trọng như núi bảo vô tính mạng..."
" ân trọng như núi của cô nương, chúng gì để báo đáp, cũng chỉ thể dâng lên một tấm lòng thành kính, mới thể cảm thấy an tâm đôi chút khi nhận sự giúp đỡ ban tặng của cô nương."
Phương Cẩm Châu nhanh ch.óng lau nước mắt má, nhất thời cổ họng nghẹn ngào đến mức thốt nên lời.
Trong dòng chảy của lịch sử, những mặc áo giáp , đều là những tiểu vô danh, một nền văn minh chôn vùi, bọn họ cũng sẽ theo đó mà tan thành mây khói, sẽ ai nhớ đến bọn họ.
đối với Phương Cẩm Châu mà , bọn họ là những sống sờ sờ, tên họ.
Duệ Duệ, Xu Xu, Chử Diệp...
Thậm chí là Chử gia quân phía bọn họ, còn cả năm vạn quân dân Bắc Liêu, Phương Cẩm Châu hy vọng bọn họ đều thể sống .
Vì điều , cô nguyện ý dốc hết lực.
"Chử Diệp, các mau lên ..."
Phương Cẩm Châu sụt sịt mũi, nặn một nụ nhẹ nhõm: "Bây giờ mới chút chuyện nhỏ các hành đại lễ như , lỡ như thực sự giúp các chấn nhiếp quân địch Khương Vu, các chẳng sẽ dập nát cả đầu ?"
"Mau lên chính sự!"
Khóe mắt chân mày Chử Diệp cũng gợn lên ý : "Được, Chử Diệp theo Cẩm Châu cô nương."
Chử gia quân , cũng đều ngây ngô theo: "Chúng đều theo Cẩm Châu Thần nữ!"
Mặc dù Thần nữ thoạt yếu ớt mỏng manh, nhưng chỉ cần nàng, bọn họ liền cảm thấy vô cùng an tâm.
Thời cổ đại bất kỳ yếu tố nhiễu sóng nào, bộ đàm cách sáu mươi dặm vẫn thể đối thoại bình thường.
Đối với điều , Phương Cẩm Châu và Chử Diệp đều vô cùng mãn nguyện.
Chử gia quân Thần nữ gửi ngựa và Thần khí đến, cũng quân sôi sục.
Toàn bộ quân dân Bắc Liêu đều , đại chiến sắp nổ .
bọn họ hề hoảng loạn sợ hãi như đây, chỉ vì bọn họ Tướng quân, Tướng quân Thần nữ.
Bọn họ, là chỗ dựa lớn nhất của Bắc Liêu!
"Ngươi là, Bắc Liêu còn xuất hiện chiến mã?"
"Vâng thưa Đại soái, còn chỉ một con!"
Trong quân trướng của doanh trại Khương Vu đóng ở biên giới, một thám t.ử đang quỳ mặt đất bẩm báo tin tức với vị tướng lĩnh cao.
Vưu Hạo Tư với khuôn mặt đầy râu quai nón nhíu mày bước từ cao xuống, nơi đáy mắt âm trầm đáng sợ xẹt qua sự kinh ngạc nghi ngờ: "Hừ, tên tiểu tặc Chử Diệp đúng là chút bản lĩnh mài giũa, là nỏ mạnh hết đà mà vẫn thể kiếm lương thực và ngựa..."
"Xem bản soái thể đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, giữ , còn thể thỉnh thoảng mang đến cho bản soái chút bất ngờ."
Thám t.ử đáp: "Đại soái, thuộc hạ cảm thấy điểm quỷ dị, lương thực và ngựa đó dường như xuất hiện từ hư ở Bắc Liêu , quả thực dấu vết để tìm."
Vưu Hạo Tư hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt hung hãn tràn đầy sự khinh thường: "Thế thì ? Tên tiểu tặc Chử Diệp trò huyền bí đến , cũng là đối thủ của bản soái, mặc kệ lương thực và ngựa đó từ mà , đều thuộc về bản soái!"
"Truyền lệnh xuống, trong vòng hai ngày mười vạn đại quân bắt buộc tập kết xong, tốc chiến tốc thắng!"
"Giun dế Bắc Liêu mà thôi, đáng để bản soái hao tâm tổn trí!"