Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 35: Ai Có Thể Cự Tuyệt Được Những Đứa Trẻ Đáng Yêu Hiểu Chuyện Như Thế Này Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:43:06
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô Phương cô yên tâm, chúng sẽ giao hàng đến tận nơi đúng hạn."

Lúc , gần mười giờ, Tổng giám đốc của nhà cung cấp đích tiễn Phương Cẩm Châu xuống lầu.

"Cháu chào chú ạ!"

Duệ Duệ lễ phép vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé với vị Tổng giám đốc mập mạp.

Xu Xu cũng dùng giọng sữa hùa theo: "Cảm ơn, chú cho kẹo! Chú, quá!"

Tổng giám đốc thấy tổ quốc : "Hôm nay chú bạn nhỏ đến, cho nên chuẩn , các cháu đến, chú sẽ chuẩn thật nhiều thật nhiều đồ ăn ngon cho các cháu ?"

Ai thể cự tuyệt những đứa trẻ đáng yêu hiểu chuyện như thế chứ?

Lúc bàn chuyện với Phương Cẩm Châu, hai đứa nhỏ ngoan ngoãn sô pha, những chạy nhảy sờ mó lung tung, giữa chừng còn ôm cốc nhắc nhở Phương Cẩm Châu uống nước, cũng quên nhắc nhở ông uống thấm giọng.

Có thể nuôi dạy những đứa trẻ giáo d.ụ.c như , thể thấy tố chất của nhà đến mức nào.

Cho nên kéo theo ấn tượng của ông đối với Phương Cẩm Châu cũng đặc biệt , một cuộc đàm phán ăn diễn , thể là chủ khách đều vui vẻ!

Duệ Duệ vội vàng lắc đầu: "Chú ơi, đồ ăn ngon, để dành cho em bé của chú!"

Xu Xu cũng liên tục gật đầu theo, đôi mắt to lấp lánh ánh sáng thiện.

Tổng giám đốc khép miệng, nhịn giơ ngón tay cái với Phương Cẩm Châu: "Cô đúng là phúc khí, một đôi em trai em gái đến báo ân!"

"Vâng, chúng quả thực là những em bé báo ân, hiểu chuyện thông minh..."

Phương Cẩm Châu hào phóng : "Đây , nhà vì bồi dưỡng chúng, cũng tiếc công sức đầu tư, cho nên lô hàng còn phiền Giám đốc Ngụy dặn dò cấp , nhất định đảm bảo chất lượng và lượng, đoàn phim cần, thể sẽ còn thu mua lượng lớn cung cấp qua đó."

"Không thành vấn đề, về chất lượng cô cứ yên tâm, sẽ đích giám sát thi công."

Giám đốc Ngụy liên tục đảm bảo: "Lần đến nữa, nhớ nhất định dẫn theo em trai em gái cô nhé, hứa với bọn trẻ , chuẩn đồ ăn ngon cho chúng, chỉ suông !"

"Vâng, cảm ơn Giám đốc Ngụy ưu ái bọn trẻ như ..."...

Sau khi rời , Phương Cẩm Châu lái xe thẳng đến Bắc Sơn thự.

Đã liên hệ từ sáng sớm, Lão Lương và Hàn thúc bọn họ đều đang đợi cô ở nhà Lăng .

Lăng chắc là dặn dò bảo vệ từ , Phương Cẩm Châu thuận lợi lái xe khu biệt thự.

Còn đến gần nhà họ Lăng, Phương Cẩm Châu thấy Lão Lương đang ngóng trông ở cửa.

"Xu Xu!"

Xe dừng hẳn, Lão Lương mang theo nụ đầy nếp nhăn bước tới mở cửa xe, trong tay còn cầm một con thỏ nhồi bông: "Xem ông nội Điềm mang đồ gì cho cháu !"

Đáy mắt Xu Xu lập tức sáng lấp lánh: "Oa! Thỏ con!"

"Cháu chào ông nội!"

Duệ Duệ cũng vội vàng toét miệng chào Lão Lương.

Nụ của Lão Lương sững , Duệ Duệ Xu Xu, sự chấn động tràn ngoài mặt: "Cháu, cháu là..."

Sau đó trừng to mắt Phương Cẩm Châu: "Xu Xu còn một em sinh đôi?"

Phương Cẩm Châu xuống xe đóng cửa , áy náy : "Vâng, chúng là sinh đôi, Duệ Duệ là trai, Xu Xu là em gái."

"Mấy ngày cháu lo liệu đám tang của bố , lo xuể, nên gửi Duệ Duệ ở nhà họ hàng mấy ngày, hôm qua mới đón về."

Lão Lương bừng tỉnh đại ngộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-35-ai-co-the-cu-tuyet-duoc-nhung-dua-tre-dang-yeu-hieu-chuyen-nhu-the-nay-chu.html.]

Mặc dù là đầu tiên gặp mặt, nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt của Duệ Duệ và Xu Xu, ông đương nhiên cũng thiện cảm tràn đầy: "Ây da, tỷ tỷ cháu cũng , ông nội chỉ chuẩn một con thú nhồi bông... Lại đây đây, may mà ông nội còn mang theo đồ ăn ngon, mỗi đứa một cái..."

"Duệ Duệ , ông nội tặng bù cho cháu một con thú nhồi bông nữa ?"

Duệ Duệ giơ giơ cây kẹo mút trong tay, vui vẻ: "Không cần ạ ông nội..."

"Ông nội cho kẹo, Duệ Duệ vui, vui !"

Đáy mắt Lão Lương tràn đầy sự an ủi tán thưởng, còn cả sự ngưỡng mộ b.ắ.n tứ phía: "Hai đứa bé đứa nào cũng hiểu chuyện thế ... Tiểu Phương , thời gian cháu dẫn Duệ Duệ Xu Xu đến nhà chú chơi nhé, cho chúng chơi với cháu trai lớn của chú, ảnh hưởng tích cực đến cháu trai lớn của chú một chút!"

Đều là con trai, khác biệt lớn thế chứ?

"Lão Lương, với cái kiểu chiều chuộng hận thể vặt đầu xuống ghế đẩu cho cháu trai của ông, mười đứa Duệ Duệ Xu Xu lượn lờ mặt cháu trai ông, cũng vô ích thôi!"

"Haha, đúng , hai đứa bé hiểu chuyện thế , đến nhà ông cháu trai ông bắt nạt , ông bảo nha đầu Phương đối mặt với ông?"

"Cháu trai đó là còn nhỏ ! Đợi lớn thêm chút nữa, phạm đáng đ.á.n.h vẫn đ.á.n.h!"

"..."

Trong lúc chuyện, mấy Hàn thúc tiếng bước , trêu chọc Lão Lương một trận.

"Lăng ! Hàn thúc, Dương thúc, Vệ thúc chào các chú!"

Phương Cẩm Châu mỉm chào hỏi mấy ông lão, vội vàng mở cốp xe, lấy từng món quà chuẩn bên trong .

"Đây là gà lông trắng do chính nông trại nhà cháu nuôi, còn gạo mới thu hoạch năm nay, là hữu cơ tự nhiên, tặng cho các chú nếm thử cho , hy vọng các chú đừng chê ạ!"

Mấy ông lão đồng loạt sững sờ, đó liền tươi rạng rỡ bước tới giúp xách đồ.

"Ây da, đến thì đến còn mang theo đồ đạc gì! Đây là gạo mới năm nay ? Còn ? Lần đến mang thêm mấy bao qua nhé, đấy, chú bỏ tiền mua, tuyệt đối để cháu chịu thiệt!"

" đúng đúng, đồ bỏ miệng đắt rẻ quan trọng, quan trọng là khỏe mạnh. Tiểu Phương , nông trại nhà cháu trồng rau ? Lần qua, mang cho chú thêm ít rau!"

Phương Cẩm Châu mím môi , hào phóng nhận lời: "Có , nông trại chỉ gạo rau, gà vịt bò cừu cũng đều do chúng cháu tự chăn nuôi, chỉ cần các chú để mắt tới, bao nhiêu bấy nhiêu."

"Nếu các chú rảnh rỗi, cũng thể đến nông trại nhà chúng cháu câu cá giải sầu, bên đó tựa núi kề sông, cảnh khí cũng lắm ạ!"

"Dô, còn thể câu cá ? Vậy chú coi là thật đấy nhé, hôm nào rảnh sẽ !"

"Lúc đừng quên gọi , đồ câu con trai mua cho sắp rỉ sét hết !"

Lăng gọi quản gia và bảo mẫu xách đồ, một nhóm lên lầu...

"Đây!"

"Mấy thanh đều là chiến đao của Chử gia quân Đường Võ triều đấy!"

"Ông xem , chuôi đao, còn khắc chữ Chử nữa!"

"Chậc chậc, ông những vết mẻ lưỡi đao xem, rõ ràng là trải qua ít chiến sự !"

Vừa đến phòng sưu tầm, mấy ông lão xúm bắt đầu nghiên cứu những thanh chiến đao Đường Võ mà Phương Cẩm Châu mang đến, thỉnh thoảng phát những tiếng cảm thán.

Ngay cả Lăng vốn luôn hỉ nộ hiện mặt, cũng nhịn mà yêu thích buông tay thanh chiến đao.

Có kinh nghiệm từ , Phương Cẩm Châu mang đến nhiều ít, mỗi đều thể một thanh chiến đao đồ sưu tầm, khiến mấy ông lão vui mừng khen ngợi cô một trận.

Cuối cùng bàn đến giá cả, Phương Cẩm Châu chỉ quyền do các trưởng bối chủ là , càng khiến mấy cô bằng con mắt khác.

 

 

Loading...