Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 33: Mặc Kệ Lương Thực Từ Đâu Tới, Cướp Lấy Là Được Chứ Gì!
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:42:52
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngó nghiêng Tướng quân phủ canh gác nghiêm ngặt, đồng loạt rẽ một con hẻm sâu .
"Các ngươi dò la thế nào ?"
Người lên tiếng là một gã đàn ông thấp gầy, mặt và đáy mắt đều lóe lên tia tinh ranh.
"Tướng quân phủ canh gác như thùng sắt, ngay cả đến gần cũng khó, nhưng thấy bên trong tiếng hoan hô, tuyệt đối là chuyện gì đó xảy ."
"Hai các ngươi thì , dò la gì ?"
"Lão đại, cũng tại , Bắc Liêu đột nhiên trở nên cảnh giác lạ thường, thấy chúng mặt lạ, còn đợi chúng hỏi han gì, ngược ép hỏi chúng một phen, hai chúng vất vả lắm mới tìm cớ để thoát ."
" , nhưng mặc dù thôn, cũng moi tin tức gì, nhưng chúng rõ, nóc nhà mỗi hộ gia đình trong thôn đều đang bốc khói, còn ngửi thấy mùi cơm thơm, Chử Diệp kiếm lương thực tuyệt đối ít!"
Gã đàn ông thấp gầy vuốt vuốt bộ ria mép hình chữ bát, đáy mắt lóe sáng : "Những con đường huyết mạch ở các quận lân cận xung quanh đều thám t.ử của chúng , thời gian Chử Diệp tuyệt đối đến các vùng xung quanh để đổi lấy lương thực..."
"Lẽ nào thực sự Thần nữ nào đó ban lương thực cho Bắc Liêu?"
Mấy gã đàn ông đưa mắt , sắc mặt đều phức tạp.
"Đâu chỉ một nơi Bắc Liêu thiếu lương thực, nếu thực sự thần minh, thì cũng nên thấu hiểu nỗi khổ của tất cả con dân trong thiên hạ, biến hết thảy đất hoang thế gian thành ruộng thể canh tác? Dù thì cũng tin Thần nữ gì sất!"
"Mặc kệ lương thực từ tới, cướp lấy là chứ gì!"
" !"
Gã đàn ông thấp gầy gật đầu: "Nói cũng đúng, mặc kệ lương thực từ tới, cuối cùng đều là của chúng !"
"Những tin tức khác quan trọng, một điểm thể khẳng định, Tướng quân phủ nhất định vẫn còn lương thực!"
"Các ngươi là ai? Lén lút gì?"
Đột nhiên, một tiếng quát lớn truyền đến, khiến mấy gã đàn ông giật nảy , theo bản năng bỏ chạy.
"Quả nhiên vấn đề, đừng chạy!"
Sau đó mấy dân liền xông hẻm, còn chạy hô hoán: "Người , ở đây kẻ chuyện !"
Bách tính phố trong lòng kinh hãi, nhao nhao đổ dồn về phía con hẻm.
Đầu của con hẻm, cũng bách tính tiếng chạy đến chặn kín.
Gã đàn ông thấp gầy nào từng gặp qua cảnh tượng như , thấy tình hình , liền dùng thế thạch sùng bám tường lật tường trèo ngói tẩu thoát từ mặt bên.
Mấy gã đàn ông còn chỉ vì phản ứng chậm một nhịp, chớp mắt bách tính ùa đến từ hai đầu đè bẹp như xếp la hán.
Cho đến khi áp giải đến Tướng quân phủ, mấy gã đàn ông vẫn còn chút bàng hoàng dám tin.
Bọn họ ai nấy đều mang võ công trong , mà một đám bách tính trói gà c.h.ặ.t bắt giữ?
"Chử Diệp, rau củ thả xong hết , ngày mai sẽ thành một chuyến nữa, đến lúc đó sẽ mua một ít hạt giống chịu hạn về, thể bảo quân dân trồng thử xem , ngoài cần gì thì cứ với , sẽ mua luôn một thể."
Chử Diệp kho lương, nhận tin nhắn thoại của Phương Cẩm Châu.
Thời gian hiển thị gửi đến từ mười mấy phút , Cẩm Châu cô nương từng , thời gian tương đương với nửa nén hương ở chỗ bọn họ.
Chử Diệp vội vàng bấm điện thoại trả lời: "Cẩm Châu cô nương, việc chậm trễ nên ngoài một chuyến, mới nhận tin nhắn của nàng."
Rất nhanh bên Phương Cẩm Châu trả lời bằng tin nhắn thoại: "Đã xảy chuyện gì ? Ta thể giúp gì ?"
"Tỷ tỷ, há miệng , a!"
Đầu nông trại bên , tay Phương Cẩm Châu buông điện thoại , Xu Xu giơ bánh mì đưa đến tận miệng cô: "Tỷ tỷ, bụng kêu !"
Đáy mắt cô mềm nhũn, há miệng c.ắ.n một miếng lớn: "Ưm, tỷ tỷ đúng là đói thật ..."
Duệ Duệ cũng đưa chiếc bánh quy nhỏ trong tay qua: "Tỷ tỷ, những cái , đều cho tỷ tỷ!"
Phương Cẩm Châu vươn tay, ôm hai đứa nhỏ lòng mỗi đứa một bên, cảm thán : "Duệ Duệ, Xu Xu, các em chu đáo thế !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-33-mac-ke-luong-thuc-tu-dau-toi-cuop-lay-la-duoc-chu-gi.html.]
"Tỷ tỷ đều nỡ để các em về bên tiểu thúc nữa , hu hu, bây giờ?"
Ở cùng Duệ Duệ và Xu Xu, cô cảm thấy thể xác và tinh thần của luôn thanh lọc, trở nên ấm áp và thuần khiết.
Đợi một lúc, vẫn thấy Chử Diệp trả lời tin nhắn, đáy mắt Phương Cẩm Châu khẽ lóe lên, gửi tiếp một tin nhắn thoại qua.
"Chử Diệp, chuyện gì thì đừng hòng giấu đấy nhé, nếu chuyện cũng tuyệt đối cho ."
Hết cách , qua mấy ngày tiếp xúc, Phương Cẩm Châu phần nào hiểu Chử Diệp, là cái tính cứng cỏi thà rằng bản còn một thở chống đỡ, cũng để khác khó xử.
Cô chỉ thể nắm lấy điểm yếu của , ép một chút.
Tin nhắn thoại của Chử Diệp gần như gửi đến cùng lúc, quả nhiên là báo tin vui báo tin buồn: "Cẩm Châu cô nương, chuyện gì lớn, thể xử lý ."
Nghe thấy giọng điệu trách móc cảnh cáo của Phương Cẩm Châu, đáy mắt Chử Diệp chợt căng thẳng, vội vàng bấm gửi thêm một tin nhắn nữa: "Cẩm Châu cô nương, định giấu nàng, bách tính bắt mấy kẻ khả nghi, vẻ là thám t.ử của Khương Vu, của đang tra khảo, vẫn hỏi kết quả."
Phương Cẩm Châu theo bản năng thẳng dậy, nhíu mày : "Khương Vu là địch quốc của các đúng ?"
"Ừm, Khương Vu là địch quốc lớn nhất của Đường Võ, ngoài còn một nước Lâu Lan nữa. Số lượng lương thực cô nương gửi đến quá lớn, lúc phân phát cho bách tính cũng khó tránh tai mắt khác, lẽ thu hút sự chú ý của kẻ gian..."
Chử Diệp che giấu nữa, thành thật đại cục thế giới mà đang sống.
Nghe xong, Phương Cẩm Châu nhịn dậy, bắt đầu vòng quanh.
Không ngờ khốn cảnh mà Bắc Liêu đối mặt, xa xa chỉ là vấn đề no ấm.
Theo lời Chử Diệp , ba quốc gia đại lục của bọn họ, phổ biến là đất hoang nhiều đất canh tác ít, nguồn nước cũng mấy phong phú, Bắc Liêu luôn Khương Vu - kẻ binh lực vượt xa bọn họ, chằm chằm như hổ rình mồi.
Vậy thì vật tư cô gửi qua, nghi ngờ gì chính là nhét một miếng thịt mỡ lớn miệng thỏ, chỉ chuốc lấy sự thèm khát của bầy sói Khương Vu, chừng sẽ nuốt chửng cả thỏ lẫn thịt.
Ngay lúc trong đầu Phương Cẩm Châu đang lướt qua vô suy nghĩ, Chử Diệp gửi một tin nhắn thoại đến.
"Cẩm Châu cô nương, xác định , mấy kẻ đó chính là thám t.ử của Khương Vu, tên cầm đầu trốn thoát, phái Chử gia quân truy kích tuần tra ."
Trong lòng Phương Cẩm Châu thót lên.
Thám t.ử mà Khương Vu cài cắm ở Bắc Liêu chắc chắn chỉ một nhóm .
Cô gửi qua mười vạn cân rau củ.
Nếu bây giờ phân phát ngoài, chừng sẽ trở thành ngòi nổ xúc tác cho chiến tranh.
Nghĩ đến đây, Phương Cẩm Châu vội vàng gửi một tin nhắn thoại, hiệu cho Chử Diệp khoan hãy vội phân phát rau củ đến tay bách tính, tránh rước lấy tai họa.
Chử Diệp đương nhiên cũng nghĩ đến điểm .
rõ, cho dù phân phát rau củ, chỉ dựa việc bách tính Bắc Liêu hiện tại ai nấy đều lương thực trong tay, Khương Vu cũng sẽ dấy binh gây chiến để cướp đoạt.
Một trận đại chiến, thể tránh khỏi.
Sau khi dỗ hai đứa nhỏ ngủ say, Phương Cẩm Châu mệt lả.
cô hề chút buồn ngủ nào, ngừng lướt điện thoại, cố gắng nghĩ cách giúp Bắc Liêu giải quyết nguy cơ tiềm ẩn.
Chử Diệp ở đầu bên , cũng trong vài nhịp thở ban bố mấy đạo quân lệnh.
Lệnh cho bách tính giấu lương thực đóng cửa ngoài.
Lệnh cho thám t.ử tiền tuyến cảnh giác mười hai canh giờ, bất kỳ động tĩnh gì đều kịp thời báo cáo.
Lệnh cho hai vạn Chử gia quân bộ giới nghiêm chờ lệnh, sẵn sàng tác chiến bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, Chử Diệp xuống mép giường, cầm lấy trường thương, nhẹ nhàng vuốt ve những vết xước chồng chất thương, khóe môi nhếch lên sự kiên nghị quyết tuyệt.
"Nhờ phúc của Cẩm Châu cô nương, Chử gia quân cuối cùng cũng ôm bụng đói chiến trường nữa, nhất định cũng sẽ dùng m.á.u tươi của kẻ địch cho các ngươi uống một trận no nê!"
"Ting——"
Điện thoại trong n.g.ự.c rung lên, Chử Diệp vội vàng bỏ trường thương xuống, nhấp tin nhắn thoại.
"Chử Diệp, nghĩ cách , lẽ thể chấn nhiếp quân địch Khương Vu!"