Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 278: Khương Vu Diệt Vong, Cũng Là Ý Của Thần Minh

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:08:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cẩm Châu, nàng dậy sớm ?”

Thấy cô ngoài, Chử Diệp đang chuẩn ngoài liền dừng bước, “Có chúng chuyện ồn đến nàng ?”

Nhìn thấy ánh mắt nóng rực quan tâm của đàn ông, Phương Cẩm Châu liền nhớ đến nụ hôn mơ màng nhưng hạnh phúc đến tột cùng tối qua, khóe miệng nhịn cong lên.

“Ta ngủ ngon.”

Cô nhanh bước đến mặt , “Diệp Đình Hiên bắt hết những tên đào thần đó ?”

Chử Diệp đưa tay vuốt mái tóc còn kịp chải của cô, “ , một tên cũng sót, đều bắt cả .”

Phương Cẩm Châu nhướng mày, “Tên nhóc đó trông đáng tin cậy lắm, ngờ lúc mấu chốt bản lĩnh như !”

Khóe miệng Chử Diệp đôi mày cong v.út của cô gái nhuốm cùng một màu vui vẻ.

“Ừm, còn nhỏ tuổi, lúc chiến sự quân vụ, lời hành động tự nhiên khó che giấu tâm tính thiếu niên, nhưng đầu óc linh hoạt cũng chí tiến thủ, những việc giao cho , bao giờ kêu khó.”

Phương Cẩm Châu liên tục gật đầu, mặt đầy vẻ công nhận đối với Diệp Đình Hiên, “Ta chỉ mong năng lực, những tướng tài đắc lực như càng nhiều càng , như cũng cần việc gì cũng tự , cũng bớt mệt nhọc hơn...”

Nhìn gương mặt xinh xắn của cô gái, Chử Diệp nhịn quanh một vòng, cánh tay dài duỗi , liền ôm cô lòng.

Gò má ép dán l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của đàn ông, Phương Cẩm Châu đầu tiên là ngẩn , đó liền đưa tay ôm lấy eo .

Chử Diệp mang nội lực, quần áo mặc dày lắm.

Phương Cẩm Châu thể cảm nhận rõ ràng vòng eo săn chắc mạnh mẽ của đàn ông lớp áo.

Khóe môi nhịn cong lên một đường cong ngọt ngào, đầu ngón tay bất giác nhẹ nhàng vẽ vòng tròn lưng .

“Ta cũng .”

Dù cách một lớp quần áo.

Chử Diệp cũng thể cảm nhận sự tê dại do ngón tay thon dài vẽ lưng, khóe môi cong lên thật cao, “Ừm, , nàng cùng .”

“Ta còn rửa mặt, , sẽ đến ngay .”

“Không , đợi nàng.”

“... Cũng !”

Nghe , Phương Cẩm Châu rời khỏi vòng tay của Chử Diệp, “Chàng đợi , rửa mặt ngay đây.”

, dặn dò một chút, nếu Tinh Bảo và Ngọc Nhi tỉnh dậy, đợi chúng rửa mặt xong, thì đưa chúng đến chỗ Khương Ngưng Tuyết bên cạnh .”

“Tỷ tỷ!”

Chử Diệp còn kịp đáp lời, giọng của Tinh Bảo từ cửa chính tẩm điện truyền đến.

Hai đồng loạt qua.

Liền thấy hai đứa nhỏ mặc quần áo chỉnh tề, đang tay trong tay .

Phương Cẩm Châu vội vàng tiến lên, “Hai đứa dậy sớm ?”

“Là tiểu thúc và tỷ tỷ chuyện ồn đến các con ?”

Tinh Bảo liên tục lắc đầu, “Không , chúng con tự tỉnh dậy đó ạ!”

“Ngọc Bảo chắc là đầu tiên ngủ xa nương và cha, nên tỉnh dậy sớm, tỷ tỷ và tiểu thúc việc , con sẽ chăm sóc cho Ngọc Bảo, đợi rửa mặt xong con sẽ dẫn em tìm thẩm thẩm Tuyết và Vũ ạ!”

“Ngọc Bảo?”

Phương Cẩm Châu lặp một , về phía Ngọc Bảo, “Đây là tên mới mà ca ca đặt cho con ?”

Nghe , Ngọc Bảo toe toét miệng nhỏ, vẻ mặt tự hào gật đầu, “Vâng , ca ca Tinh Bảo...”

Nói vỗ vỗ n.g.ự.c nhỏ, “Đệ , Ngọc Bảo!”

“Tỷ tỷ, ạ?”

Phương Cẩm Châu ý càng đậm, “Rất , Tinh Bảo, Ngọc Bảo, vẻ giống em hơn .”

Trước mặt Ngọc Bảo, cô quá nhiều khúc mắc e ngại.

.

Tinh Bảo và Duệ Duệ, Xu Xu cũng quan hệ huyết thống, bây giờ cũng xưng hô là chị em.

Gọi hai em chúng, Tinh Bảo sẽ hiểu quá nhiều.

Cùng lắm cũng chỉ cảm thấy, Ngọc Bảo và Duệ Duệ gì khác mà thôi.

Được Phương Cẩm Châu công nhận, Ngọc Bảo càng vui vẻ hơn.

“Vừa tỷ tỷ cũng rửa mặt, , chúng cùng !”...

Rửa mặt xong.

Lại tiện đường đích đưa Tinh Bảo và Ngọc Bảo đến chính điện của Tôn Hùng điện.

Vợ chồng Khương Ngưng Tuyết dậy từ sớm.

Khương Ngưng Tuyết đang bưng một bát cháo, từng muỗng từng muỗng cẩn thận đút cho Thác Bạt Vũ.

Ánh mắt hai vợ chồng , cho đến từng chi tiết nhỏ trong cử chỉ, đều toát lên tình ý dạt dào, khiến thấy mà cảm động.

Phương Cẩm Châu và Chử Diệp ngầm hiểu .

Sự vui mừng, ngưỡng mộ và khao khát trong mắt hai .

Là cùng một màu.

Vì Khương Vu đại bại, Thác Bạt Lăng Vân giam giữ.

Đôi uyên ương Khương Ngưng Tuyết và Thác Bạt Vũ, cuối cùng cũng khổ tận cam lai, cũng thể như ý nguyện, chỉ thể song túc song tê, mà còn sự viên mãn với hai đứa con.

Thật !

Chỉ thiên hạ thái bình, mới thể đẩy lùi khổ nạn, thành tựu muôn vàn hạnh phúc thế gian.

Từ Tôn Hùng điện ngoài.

Hai liền trực tiếp cưỡi ngựa hướng về phía cung môn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-278-khuong-vu-diet-vong-cung-la-y-cua-than-minh.html.]

Tuy Phương Cẩm Châu cưỡi ngựa.

, hai tự nhiên là cùng cưỡi một con ngựa.

Sự ngọt ngào giữa hai , lặng lẽ lan tỏa khắp con đường trong hoàng cung.

Không hề né tránh khác.

Thu phục Khương Vu, tâm nguyện thiên hạ thái bình cũng thành công hơn nửa.

Chử Diệp chính là chiêu cáo thiên hạ.

Cẩm Châu là trong tim .

Trong quân đội tuần tra canh gác trong hoàng cung.

Đa là binh lính Khương Vu.

Chỉ mấy đầu là Chử gia quân.

Thấy cảnh .

Lần lượt nhịn liếc mắt về phía Phương Cẩm Châu mặt Chử Diệp.

Chính là nữ t.ử phi ngựa đến, cứu bá tánh rơi từ tường thành xuống.

Lại từ hư khiến vạn thú biến mất dấu vết, giải quyết khó khăn của họ.

Tựa như thần nữ giáng thế.

Họ ít nhiều cũng về việc Bắc Liêu thần minh phù hộ.

Hôm qua họ cũng đoán nữ t.ử chính là thần minh của Bắc Liêu sai.

Chẳng trách Chử tướng quân khí thế lớn như , chỉ với một nơi nhỏ bé như Bắc Liêu, dám chủ động tấn công Khương Vu.

Họ may mắn vì lựa chọn theo Chử tướng quân chống mẫu quốc.

Rõ ràng.

Chử tướng quân là thần minh lựa chọn.

Khương Vu diệt vong.

Cũng là ý của thần minh.

Thế thể cản!

“Tướng quân!”

“Cô nương!”

Thấy Chử Diệp và Phương Cẩm Châu cưỡi ngựa từ chính môn hoàng cung , quân đội nối tiếp cúi đầu quỳ xuống.

Chử Diệp và Phương Cẩm Châu đồng loạt về phía quảng trường hoàng cung.

Hai bên trái là quân đội Bắc Liêu bao vây bảo vệ hoàng cung.

Phía chính môn năm trượng.

Quỳ một đám gian thần đào tẩu, cùng với gia quyến của họ.

Xa hơn nữa.

Là đám bá tánh đông nghịt.

Biển tấp nập.

Giống như bộ bá tánh kinh sư đều tập trung ở đây.

“Tướng quân vạn tuế!”

“Cô nương vạn tuế!”

Diệp Đình Hiên đợi sẵn ở một bên từ lâu tiến lên một bước, ôm quyền quỳ một gối xuống Chử Diệp và Phương Cẩm Châu, cao giọng hô lớn.

Trong phút chốc.

Tất cả đều kinh ngạc lượt quỳ xuống hai , đồng thanh hô lớn.

“Tướng quân vạn tuế!”

“Cô nương vạn tuế!”

Thắng vua, thua giặc.

Đối với bá tánh mà , chỉ cần thể sống sót, quan trọng quỳ lạy quốc chủ là ai.

Phương Cẩm Châu xa.

Đám phủ phục đen kịt, chỉ vạn .

Dù trong lòng cô sớm chuẩn , nhưng vẫn nhịn chấn động kinh ngạc.

Chẳng trách quyền lực tất cả hướng tới.

Giờ phút , cảnh tượng .

Quả thực khiến lâng lâng tự mãn, thể tự kiềm chế.

Diệt bạo quân.

Chỉ là bước đầu tiên của thiên hạ thái bình mà thôi.

Muốn thiên hạ trường trị cửu an.

Chử Diệp ở vị trí đỉnh cao, sẽ đối mặt với vô thử thách.

Trong đó quan trọng hàng đầu.

Chính là thế nào để sự tác động của quyền lực, luôn luôn cảnh tỉnh tâm nguyện ban đầu.

 

 

Loading...