Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 275: “nếu Có Thể Tiêu Tiền Mua Mạng, Ai Lại Muốn Chết?”
Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:08:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Mộc ngẩn , “Tại ?”
Các bá tánh cũng đều về phía Thuần Vu Bác.
Vì lời của thức tỉnh , nên lúc tất cả đều bất giác cảm thấy đề nghị của quan trọng.
Thuần Vu Bác liếc Tiên Vu Tùng Đức một cái, “Tuy chúng vơ vét tiền tài của loại gian thần gì quá đáng, nhưng ai cũng vị Chử tướng quân của Bắc Liêu rốt cuộc tính tình thế nào, tất cả cũng chỉ là lời một phía của Bắc Liêu quân mà thôi.”
“Nếu cứ như áp giải bọn họ đến hoàng cung, với tài ăn của mấy cha con họ, sẽ chúng mặt Chử tướng quân như thế nào.”
“Lỡ như đúng như lời mấy cha con họ , vị Chử tướng quân Bắc Liêu thật sự chỉ lợi dụng sức mạnh của bá tánh chúng để bắt gian thần, nếu họ phanh phui chuyện chúng vơ vét tiền tài của họ , cho dù chúng bắt gian thần công, nhưng e rằng cũng sẽ lành ít dữ nhiều.”
“Các thử nghĩ xem, vị bề nào cho phép bá tánh tay hành vi cường đạo như ?”
Nghe .
Một đám bá tánh , , đều cảm thấy lý.
Thương Mộc nhíu mày , “Vậy ngươi ?”
Thuần Vu Bác ánh mắt thiện chí về phía Tiên Vu Tùng Đức, nhíu mày sờ cằm, vẻ mặt nghiêm túc suy tư.
Tiên Vu Tùng Đức lập tức cảm thấy , trong mắt lóe lên tia sáng, đó giả vờ trấn tĩnh về phía Thương Mộc.
“Mới hơn hai ngàn lượng bạc mà các thỏa mãn ?”
Trong mắt Thương Mộc nhanh ch.óng lóe lên một tia tham lam rõ ràng, “Có ý gì?”
Các bá tánh cũng thu ánh mắt từ Thuần Vu Bác, đồng loạt rơi xuống mặt Tiên Vu Tùng Đức.
Tiên Vu Tùng Đức thấy , trong lòng thả lỏng, “Các đúng, mạng của chúng quả thực chỉ đáng giá hai ngàn lượng bạc.”
“Cho nên, sự đến nước , bằng lòng bỏ mười vạn lượng, mua mạng của cả nhà chúng , các ?”
Mười vạn lượng!
Mọi :!
Sự kinh ngạc trong mắt Thương Mộc suýt nữa thì b.ắ.n thẳng mặt Tiên Vu Tùng Đức, “Mười vạn lượng?!”
“Thật ?!”
Thấy bộ dạng từng thấy đời của họ, trong lòng Tiên Vu Tùng Đức đầy vẻ châm biếm, nhưng mặt vô cùng khẩn thiết và nghiêm túc, “Đương nhiên là thật!”
“Nếu thể tiêu tiền mua mạng, ai c.h.ế.t?”
Mười vạn lượng.
Đối với gia sản của họ mà .
Cũng chỉ là tổn hại da lông mà thôi.
Chỉ cần thể sống sót, với sự tinh ranh của ba cha con họ, kiếm mười vạn lượng cũng chuyện gì khó.
“Mười vạn lượng!”
“Cả đời mơ cũng chỉ dám nhặt mấy trăm lượng, mười vạn lượng, mơ cũng dám mơ như !”
“ ! Mười vạn lượng chia cho mỗi chúng , một cũng thể mấy ngàn lượng, nuôi sống chúng mười đời cũng đủ !”
“Thương Mộc, giàu sang tìm trong hiểm nguy, nhiều bạc như , đáng để chúng liều một phen!”
Trong phút chốc, các bá tánh kích động như vỡ chợ.
Mối thù với gian thần triều đình đó, lúc sớm sự giàu sang ngút trời trong miệng Tiên Vu Tùng Đức chôn vùi còn tăm .
Thương Mộc nuốt nước bọt, vẻ mặt hoài nghi về phía Tiên Vu Tùng Đức, “Mười vạn lượng ngươi ở ?”
“Lũ quan các là xảo quyệt nhất, ai ngươi đang lừa , nếu chúng liều mạng che chở cho cả nhà các khỏi thành, thì cho chúng nơi giấu bạc .”
“! Phải cho chúng bạc giấu ở !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-275-neu-co-the-tieu-tien-mua-mang-ai-lai-muon-chet.html.]
Lời dứt, các bá tánh liền lên tiếng phụ họa.
Tiên Vu Tùng Đức ánh mắt lóe lên, “Các tin chúng , chúng dám tin các ?”
Nói liếc Thuần Vu Bác, “Nếu chúng cho các nơi giấu bạc, các lấy bạc xong, kết quả theo lời , tiếp tục vi phạm lời hứa, vẫn áp giải chúng đến hoàng cung, giao cho Chử tướng quân xử trí, chúng chẳng thành kẻ ngốc lừa ?”
“Nếu là như , thà để bạc vĩnh viễn chôn đất, cũng lợi cho đám dân đen giữ chữ tín các !”
Một phen lời của kết thúc.
Bao gồm cả Thương Mộc, một đám bá tánh đều thần sắc lập lòe.
Vốn dĩ mỗi chia hơn một trăm lượng đối với họ là thỏa mãn .
Nào ngờ.
Dục vọng của con sẽ ngừng phình to.
Nếu Tiên Vu Tùng Đức mở miệng thì thôi.
một khi , họ thể từ chối sự cám dỗ to lớn .
Dù , hơn một trăm lượng và mấy ngàn lượng, đó chính là khác biệt một trời một vực!
Thương Mộc ánh mắt lập lòe về phía Thuần Vu Bác, “Thuần Vu Bác, ngươi ...”
“Nếu ngươi còn bàn bạc với , thì cứ trực tiếp áp giải cả nhà chúng đến hoàng cung cho xong!”
Tiên Vu Tùng Đức lạnh lùng cắt ngang lời Thương Mộc, ánh mắt về phía Thuần Vu Bác mang đầy sát ý, “Nếu hai vợ chồng họ phá đám, các sớm thả chúng , đều lợi, ai nấy đều vui vẻ .”
“Cho nên, nếu đuổi họ khỏi đội ngũ của các , thà c.h.ế.t cũng đến khác coi là kẻ ngốc để mặc cho thao túng!”
Nghe những lời .
Sắc mặt Thương Mộc trầm xuống, ánh mắt do dự về phía Thuần Vu Bác.
Các bá tánh phía cũng xì xào bàn tán.
“Thương Mộc đại ca, chúng thể chủ động rời , cản trở đường tài lộc của các ...”
Thương Mộc còn nghĩ xong, Thuần Vu Bác chính nghĩa cất lời , “ với tư cách là hàng xóm láng giềng, khuyên các vẫn nên nhận rõ tình hình , đừng mạng kiếm tiền mà mạng tiêu...”
“Bây giờ trong thành ngoài thành mười mấy vạn quân đội, ngươi cho rằng nhiều như các mục tiêu lớn như , thể trốn thoát khỏi mí mắt của Bắc Liêu quân ?”
“Mười vạn lượng bạc cám dỗ quả thực lớn, nhưng rủi ro kèm cũng là điều hiển nhiên, nếu các bây giờ theo lời áp giải họ đến hoàng cung, mỗi chia hơn một trăm lượng bạc, cũng đủ cho mỗi nhà giàu an nhàn sống cả đời , hà tất liều mạng mạo hiểm lớn như ?”
“Các thử nghĩ xem, nếu các về, chẳng trở thành vật bồi táng cho cả nhà tên cẩu quan ?”
“Đến lúc đó đừng mười vạn lượng bạc, ngay cả hơn một trăm lượng bạc các nhận cũng sẽ tan thành mây khói, hơn nữa, mất những lao động chính như chúng , nhà của chúng còn sống thế nào?”
Các bá tánh vốn quyết định liều mạng cầu tài.
Nghe một phen lời từ tận đáy lòng của Thuần Vu Bác, bắt đầu d.a.o động do dự.
!
Nếu dễ dàng trốn thoát, cả nhà Tiên Vu Tùng Đức sớm trốn .
Đâu còn một đám bá tánh như họ bắt tại trận?
Lúc trong thành, các con đường lớn ngõ hẻm cũng là quân đội và bá tánh đang lùng bắt , nhiều như họ, thể ẩn nấp qua ?
“Thương Mộc đại ca...”
Thấy sắc mặt của Thương Mộc và các bá tánh d.a.o động, đợi Tiên Vu Tùng Đức tiếp tục kích động lòng , Thuần Vu Bác liền tiếp tục , “Chúng ở đây lâu , e rằng bao lâu nữa, sẽ chú ý đến chúng ...”
“Đã là hàng xóm láng giềng nhiều năm, ngươi hãy khuyên một câu, cắt lưỡi bọn họ, phế gân tay bọn họ, áp giải họ đến hoàng cung !”