Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 255: Nước Địch Khương Vu Rộng Lớn Còn Đánh Hạ Được, Chút Đường Võ Cỏn Con Có Gì Đáng Sợ!

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:02:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy nàng..."

Vẻ mặt kinh hồn bạt vía của Chử Diệp chìm trong bóng đêm, nhưng giọng điệu bộc lộ sót chút nào: "Lúc đó nàng thương ?"

Đối mặt với loại như Tiêu Nguyên Thịnh.

Cho dù là một lão tướng dày dạn sa trường, chút hiểu về như cũng vô cùng kiêng dè, cần xốc mười phần tinh thần để đối phó.

Cẩm Châu một nữ t.ử từng trải qua chiến sự, thật dám nghĩ cô ứng phó thế nào.

Phương Cẩm Châu lắc đầu: "Không, thương."

" giống như chúng dự đoán ban đầu, Tiêu Nguyên Thịnh quả nhiên bắt nhiều nạn dân vô tội bia đỡ đạn..."

Không thì thôi, nhắc đến, sự phẫn nộ trong cơ thể Phương Cẩm Châu bắt đầu cuộn trào: "Không, còn độc ác vô sỉ hơn chúng tưởng tượng nhiều!"

Ánh mắt Chử Diệp ngưng trọng, vểnh tai lắng , sợ bỏ sót một chi tiết nào.

"Chử Diệp, ? Tiêu Nguyên Thịnh chính là một con ác quỷ thực sự!"

Bàn tay cầm dây cương của Phương Cẩm Châu siết c.h.ặ.t, đầu Chử Diệp với ánh mắt phẫn nộ ngút trời: "Hắn chỉ dùng nạn dân và nhà của Chử gia quân uy h.i.ế.p, mà còn bắt nhiều phụ nữ t.h.a.i và trẻ nhỏ đẩy trận!"

Chử Diệp:!

Trong mắt cũng phun trào sự phẫn nộ, nghiến răng ken két: "Vô sỉ! Đồ vô sỉ!"

Đi theo phía , thấy cuộc đối thoại của họ, nắm đ.ấ.m của mấy phó tướng đồng loạt cứng .

Sắc mặt Khương Ngưng Tuyết càng trắng bệch, bước chân lảo đảo.

"Tiêu Nguyên Thịnh như , tên cẩu hoàng đế trưởng cùng sinh của thì thể đến !"

Từng chữ của Phương Cẩm Châu đều là nghiến răng nghiến lợi thốt : "Ngày nào cẩu hoàng đế còn tại vị, bách tính Đường Võ sẽ vĩnh viễn sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng ngóc đầu lên !"

Giọng của cô ý đè thấp, đáng lẽ tiếng hành quân nuốt chửng.

Chử gia quân phía họ, thế mà ăn ý bước nhẹ chân, thi vểnh tai lên.

Trong lòng mỗi đều ngọn lửa phản nghịch đối với triều đình, và sự kỳ vọng đối với Chử Diệp và Phương Cẩm Châu phía đang đ.á.n.h trống reo hò.

Tướng quân, Thần nữ.

Phản triều đình !

G.i.ế.c cẩu hoàng đế!

Nước địch Khương Vu rộng lớn còn đ.á.n.h hạ , chút Đường Võ cỏn con gì đáng sợ!

Những ngày qua, bọn họ tận mắt chứng kiến mỗi khi đ.á.n.h hạ một thành trì, bách tính và nhà của binh lính Khương Vu bình an.

Bọn họ cũng nhà a!

Bọn họ bây giờ Tướng quân và Thần nữ che chở, ăn no mặc ấm.

nhà của bọn họ ở khắp nơi đất Đường Võ, sống những ngày tháng nước sôi lửa bỏng.

Điều bảo bọn họ thể an tâm?

Giờ phút Phương Cẩm Châu , triều đình thế mà lấy nhà của Chử gia quân và bách tính con tin, trong đó còn phụ nữ t.h.a.i và trẻ nhỏ.

Nói chừng trong đó nhà của bọn họ a!

Sự phẫn nộ và tâm lý phản nghịch của bọn họ đối với triều đình Đường Võ, lập tức đạt đến đỉnh điểm.

Hận thể Tướng quân và Thần nữ lập tức dẫn bọn họ tạo phản đ.á.n.h Đường Võ.

Chử Diệp giọng điệu ngưng trọng hùa theo: "Tiêu Nguyên Thịnh dám như , cũng là hậu quả của việc hoàng đế dung túng bao che giới hạn, là hoàng tộc, bọn họ từng ý thức cha , coi bách tính như con dân..."

"Bách tính cả nước, cũng chỉ là trâu ngựa để bọn họ tùy ý bóc lột mà thôi."

Lời dứt.

Cả hai đồng thời im lặng.

Tiếng vó ngựa lộc cộc , ánh đèn lay động phía .

Con đường ánh sáng phía rõ ràng rành mạch, đưa tay là thể chạm tới.

bóng đêm phía ánh sáng, càng thêm tăm tối.

Trong mắt Chử Diệp nhuốm một tia bức thiết.

Bức thiết dẫn dắt quân dân trướng, phá vỡ bóng đêm mắt, tất cả cùng bước vùng đất ánh sáng.

Như nhận tâm trạng của , bên cạnh truyền đến một tiếng "tách", ánh sáng phía đột nhiên sáng thêm một bậc.

Là Phương Cẩm Châu lấy một chiếc đèn pin.

với phía : " thích bóng tối, lên đây vài , chúng bật thêm đèn, chiếu sáng con đường và xung quanh càng sáng càng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-255-nuoc-dich-khuong-vu-rong-lon-con-danh-ha-duoc-chut-duong-vo-con-con-co-gi-dang-so.html.]

Lời dứt.

Phó tướng phía vội vàng thúc ngựa tiến lên, liên tiếp nhận lấy đèn pin trong tay Phương Cẩm Châu, đó ghìm ngựa trở về vị trí cũ.

"Tách tách tách——"

Năm sáu chiếc đèn pin đồng loạt bật lên.

Ánh sáng mạnh mẽ xuyên qua tay mấy phó tướng hội tụ một chỗ, chiếu sáng con đường phía càng thêm rõ ràng sáng tỏ.

Không chỉ .

Lúc nãy Phương Cẩm Châu và Chử Diệp cầm đèn, chỉ thể rõ con đường phía , còn bọn họ chìm trong nơi tăm tối nhất.

Bây giờ.

Tất cả binh lính phía đội hình ngẩng đầu lên, là thể rõ bóng lưng của hai đang sóng vai cưỡi ngựa.

Sự oai phong lẫm liệt của hình mỏng manh, cùng với sự uy phong lẫm liệt của khoác áo giáp.

Được ánh sáng rải xuống kéo thành hai cái bóng vĩ đại con đường phía .

Bất luận xa gần.

Tất cả binh lính đều vươn dài cổ sang, ánh mắt nóng rực chớp dính c.h.ặ.t bóng lưng của hai dẫn đầu.

Đó là nơi an tâm hướng về của tất cả .

"Vậy... những nạn dân và phụ nữ trẻ em đó, thế nào ?"

Cuối cùng, Chử Diệp dám hỏi, nhưng vẫn nhịn mở miệng hỏi.

Mặc dù đó bọn họ sớm đoán thủ đoạn vô sỉ của triều đình.

rõ.

Cho dù dự đoán, nghĩ đối sách.

khi chiến trường, thứ đều biến hóa khôn lường.

Cho dù thiết kế hàng ngàn hàng vạn đối sách, lúc đó cũng cách nào áp dụng một cách máy móc .

Mọi thứ vẫn xem khả năng ứng biến của chủ tướng.

Nhắc đến chuyện , Phương Cẩm Châu chút sợ hãi khi chuyện qua: "Bọn họ đều , bây giờ đều an trí trong trại nạn dân trong thành ."

Chử Diệp kinh ngạc đầu: "Tất cả con tin đều ?"

Không chỉ .

Tướng sĩ phía họ thấy lời , trái tim đang treo lơ lửng buông xuống đồng thời, thi chấn động và tò mò.

Không cần Phương Cẩm Châu miêu tả thêm tình hình lúc đó, bọn họ cũng thể tưởng tượng triều đình đẩy con tin , là cảnh tượng hung hiểm nhường nào.

Muốn việc tổn thương một con tin nào mà vẫn đại thắng.

Cho dù Cẩm Châu cô nương thần thông, thì đó cũng là khó như lên trời.

Phương Cẩm Châu gật đầu: "Lúc đó trong lúc hỗn loạn, hai nhà của Chử gia quân thương, may mà cứu ..."

"Không chỉ bọn họ, tất cả quân tướng bên chúng cũng tổn thất một ai, đại thắng."!

Tất cả bóng đỏ mỏng manh phía , sự kính sợ sùng bái trong mắt đạt đến đỉnh điểm.

Chử Diệp đôi mắt Phương Cẩm Châu bên cạnh, cũng là sự tự hào phức tạp: "Cẩm Châu..."

"Làm khó nàng ..."

Đối mặt với ác quỷ Tiêu Nguyên Thịnh, cùng với tình huống hung hiểm như , thế mà thể việc tổn thất một ai mà đại thắng.

Chàng lẽ cũng nắm chắc mười phần.

Cẩm Châu .

Sự gian nan trong đó, thể tưởng tượng .

Tướng sĩ phía họ, trong lòng đồng thanh hùa theo.

!

Cho dù Cẩm Châu cô nương giống thường, nhưng cũng khó cô .

"Cũng khá khó..."

Phương Cẩm Châu Chử Diệp, trong mắt là vẻ cảm thán: "Nói thật, đến bây giờ vẫn dám tin, thể cứu những nạn dân đó từ trong tay tên ác quỷ biến thái Tiêu Nguyên Thịnh."

"Thực thể thắng hiểm, là vì Tiêu Nguyên Thịnh triệu tập ba vạn binh lính ở quận thành lân cận, thì vẻ binh lực vượt xa chúng , nhưng phe bọn họ, cũng chỉ một Tiêu Nguyên Thịnh là dùng mà thôi."

"Chỉ cần vượt qua ải Tiêu Nguyên Thịnh , thì ba vạn binh lính thực sự gì đáng sợ!"

Loading...