Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 235: “tỷ Tỷ Bán Tinh Bảo, Tinh Bảo Cũng Nguyện Ý Ạ!”
Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:02:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xu Xu, cũng lợi hại lắm ạ!”
Xu Xu vội vàng , chỉ chiếc bàn trong phòng, “Tỷ tỷ xem!”
Sau đó, chiếc bàn liền biến mất trong nháy mắt.
Rồi, cô bé Phương Cẩm Châu với vẻ mặt mong đợi, vỗ vỗ n.g.ự.c, “Tỷ tỷ, Xu Xu, cũng thể giúp!”
Ánh mắt Phương Cẩm Châu dịu , nhẹ nhàng véo má Xu Xu, “Xu Xu đương nhiên lợi hại, nhưng Xu Xu quên ? Tỷ tỷ cũng bản lĩnh của Xu Xu đó, còn Duệ Duệ...”
Nàng cong mắt với Duệ Duệ, “Duệ Duệ cũng lợi hại, nhưng bản lĩnh của Duệ Duệ tỷ tỷ cũng , ngay cả bản lĩnh triệu hồi chim nhỏ của Tinh Bảo ca ca tỷ tỷ cũng ...”
“ tỷ tỷ bản lĩnh cứu của Tinh Bảo ca ca, cho nên tỷ tỷ mới nghĩ đến việc đưa Tinh Bảo ca ca cùng, chỉ sợ lỡ như chú binh lính nào thương nặng, cũng cách cứu họ.”
Nói Phương Cẩm Châu về phía Tinh Bảo, trong mắt mang theo vài phần áy náy, “Tinh Bảo, tuy tỷ tỷ nghĩ như , nhưng nếu , tỷ tỷ sẽ ép buộc cùng tỷ tỷ ...”
“Nguyện ý!”
Tinh Bảo vội vàng ngắt lời Phương Cẩm Châu, bàn tay nhỏ cũng đặt lên cánh tay nàng, “Tỷ tỷ, Tinh Bảo nguyện ý!”
“Tỷ tỷ, tổ mẫu, còn tiểu thúc, đều đối xử với Tinh Bảo , nếu Tinh Bảo thể giúp tỷ tỷ và tiểu thúc cứu , Tinh Bảo vui ạ!”
“Tinh Bảo hy vọng ích!”
Nghe .
Ánh mắt Phương Cẩm Châu vô cùng xúc động, “ lỡ như, tỷ tỷ là lỡ như, nếu thật sự chú binh lính nào tính mạng ngàn cân treo sợi tóc cần cứu, sẽ đau đó?”
Đôi mắt Tinh Bảo sáng lấp lánh, liên tục lắc đầu, “Tinh Bảo sợ đau ạ!”
Trước đây bé chịu nhiều đau đớn, nhưng đều là vô ích.
bây giờ chịu đau là để cứu các chú binh lính, thì cái đau là cái đau ích!
Nhìn dáng vẻ kiên định chút do dự của đứa trẻ, Chử lão phu nhân kìm mà mắt hoe hoe.
Thật là một đứa trẻ ngoan!
Chịu đựng bao nhiêu đối xử phi nhân tính.
Vậy mà một trái tim son sắt vẫn hề vấy bẩn.
Người khác cho một chút thiện ý, liền dốc hết ruột gan để đối đãi.
Phương Cẩm Châu sờ sờ mặt Tinh Bảo, trong nước mắt, “Đứa ngốc, sợ tỷ tỷ mang bán ?”
Tinh Bảo chớp chớp đôi mắt to, ngốc nghếch toe toét miệng , “Tỷ tỷ bán Tinh Bảo, Tinh Bảo cũng nguyện ý ạ!”
“Hơn nữa Tinh Bảo nhất định sẽ ngoan ngoãn quấy!”
Phương Cẩm Châu nhịn nữa, đưa tay ôm bé lòng, “Đứa ngốc, đứa trẻ ngốc như chứ...”
Cằm nàng nhẹ nhàng tựa lên đỉnh đầu mềm mại của Tinh Bảo, khẽ , “Tỷ tỷ dù bán chính , cũng nỡ bán Tinh Bảo !”
Tinh Bảo ôm c.h.ặ.t tỷ tỷ, khóe miệng nhỏ nhếch lên tận mang tai, “Bán Tinh Bảo, bán tỷ tỷ!”
Duệ Duệ và Xu Xu tiến lên, ôm c.h.ặ.t lấy lưng Phương Cẩm Châu, bốn ôm .
“Hu hu, tỷ tỷ thật sự mang cả Duệ Duệ và Xu Xu mà!”
Phương Cẩm Châu rảnh một tay, vỗ nhẹ m.ô.n.g nhỏ của Duệ Duệ, “ tỷ tỷ đến địa bàn của kẻ để đón tiểu thúc, lỡ như kẻ bắt hết, đột nhiên xông thì ?”
“Tỷ tỷ thể bảo vệ cả ba đứa cùng một lúc ?”
“Duệ Duệ, Xu Xu, hai đứa ngoan ngoãn ở nhà với tổ mẫu chờ tỷ tỷ, đợi tỷ tỷ về, hai đứa tiểu thúc và tỷ tỷ chơi với các con thế nào, chúng sẽ chơi như thế , ?”
“Tinh Bảo, chúng nhé, đợi chúng về, để Duệ Duệ và Xu Xu phiên mỗi lão đại một ngày, chúng lời chúng, ?”
Tinh Bảo liên tục gật đầu, “Dạ !”
Sau đó đưa tay nhỏ , chủ động ôm lấy và , “Đến lúc đó ăn gì chơi gì, ca ca đều lời Duệ Duệ và Xu Xu!”
Duệ Duệ và Xu Xu nghiêng đầu , đương nhiên là chút thất vọng.
nghĩ đến việc bầu bạn, dường như còn khó chịu nữa.
Hơn nữa.
Tuy chúng hiểu rõ tại tỷ tỷ sắp xếp như .
tiềm thức mách bảo chúng rằng, tỷ tỷ lý do của .
“Dạ, Duệ Duệ lời...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-235-ty-ty-ban-tinh-bao-tinh-bao-cung-nguyen-y-a.html.]
Là ca ca, Duệ Duệ lên tiếng , “Duệ Duệ và , ở nhà chờ tỷ tỷ, chờ tiểu thúc, chờ ca ca!”
Sau đó về phía Xu Xu, “Muội lời nha!”
Xu Xu bĩu môi, đầu nhỏ cọ cọ vai Phương Cẩm Châu, uể oải cam lòng, nhưng cũng gật gật đầu.
Chử lão phu nhân đúng lúc tiến lên kéo Duệ Duệ và Xu Xu lòng , “Chúng còn nợ tiểu thúc một phần thưởng lớn xong đấy!”
“Tỷ tỷ mang Tinh Bảo ca ca đón tiểu thúc, tổ mẫu dẫn các con ở nhà gấp rút quà thưởng, chúng phân công hợp tác là !”
Vừa nghĩ đến quà thưởng, tâm trạng của hai đứa nhỏ quả nhiên phân tán.
Lông mày nhỏ của Duệ Duệ nhướng lên liên tục, “Tổ mẫu, mau mau lấy nước, chúng cháu rửa mặt!”
Xu Xu cũng kéo Chử lão phu nhân ngoài, “Tổ mẫu, nhanh lên ạ!”
Đi đến cửa còn quên vẫy tay với Phương Cẩm Châu và Tinh Bảo, “Ca ca, chúng , phân công hợp tác nhé!”
Tinh Bảo toe toét miệng , liên tục gật đầu, “Ừm ừm, phân công hợp tác!”
Thấy cảnh .
Trong lòng Phương Cẩm Châu thả lỏng, khóe môi cong lên một nụ mãn nguyện.
“Tướng quân!”
Bộ đàm bên hông đột nhiên vang lên, là giọng của Lưu Kỳ.
Đôi mày giãn của Phương Cẩm Châu nhíu , vội vàng dậy lấy bộ đàm, “Ta đây!”
Tinh Bảo ngẩng đầu, ngoan ngoãn và căng thẳng Phương Cẩm Châu.
Lưu Kỳ ở đầu bên bộ đàm , “Mọi thứ chuẩn xong, tướng quân thể xuất phát bất cứ lúc nào!”
Phương Cẩm Châu, “Được, đến ngay đây!”
Dứt lời.
Nàng liền dắt tay Tinh Bảo, nhanh ch.óng bước ngoài.
Chử lão phu nhân đang dẫn hai đứa nhỏ rửa mặt ở gian ngoài.
Phương Cẩm Châu sâu bóng lưng của ba họ, dám lên tiếng phiền, cứ thế dắt Tinh Bảo ngoài.
“Tỷ tỷ!”
“Ca ca!”
Vừa bước khỏi sân, trong nhà vang lên tiếng gọi trong trẻo và gấp gáp của Xu Xu.
Tim Phương Cẩm Châu thắt , đột ngột dừng bước, .
Đôi mắt to của Tinh Bảo cũng sững .
Trong lòng bé đầy tự trách và bất an.
Cậu hiểu.
Tỷ tỷ chỉ mang một , và nhất định thất vọng, nỡ, thậm chí tủi .
Chúng còn nhỏ như , lẽ còn nghĩ rằng cướp mất tỷ tỷ...
“Tỷ tỷ, ca ca, mau mau về nhé!”
Xu Xu vẫy vẫy bàn tay nhỏ, toe toét miệng từ xa.
Duệ Duệ cũng lon ton chạy đến vai kề vai với Xu Xu, vẫy tay với Phương Cẩm Châu và Tinh Bảo, “Tỷ tỷ ca ca mau mau về!”
Phương Cẩm Châu cũng vẫy tay, đáp , “Được, chúng nhất định sẽ mau mau về!”
Trái tim tự trách của Tinh Bảo đang co rút , bỗng chốc giãn cùng với nụ của Duệ Duệ và Xu Xu, “Đệ ngoan, chờ ca ca nha!”
Sau khi từ biệt Duệ Duệ và Xu Xu.
Phương Cẩm Châu chạy như bay, Tinh Bảo cũng lon ton chạy theo tỷ tỷ.
Khi đến cổng Tướng quân phủ.
Trời sáng hẳn.
Phương Cẩm Châu chút do dự, vẫy tay.