Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 234: Đây Vốn Không Phải Là Nguyên Nhân Thực Sự Nàng Đưa Tinh Bảo Đến Khương Vu
Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:02:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự chấn động trong mắt Chử lão phu nhân ngưng đọng , đó liền sự vui mừng và cảm động bao phủ.
Khoảnh khắc đầu tiên thấy Phương Cẩm Châu , bà lờ mờ đoán .
A Diệp lẽ gặp nguy hiểm .
Mặc dù ở kho lương bà an ủi Phương Cẩm Châu an ủi đến mức dõng dạc.
khi trở về viện ba đứa trẻ một cái, bà liền bàn ở gian ngoài lặng lẽ một trận.
Bà thực sự .
đó là con của bà a!
Làm thể nhịn ?
Cộng thêm trận thế truyền đến từ nhà bên cạnh nhỏ, bà cũng lờ mờ một hai phần.
Sự lo lắng cho bọn trẻ liền càng thêm thể vãn hồi.
Nghe thấy kho lương nhà bên cạnh yên tĩnh , bà liền vội vàng lau khô nước mắt còn rửa mặt một cái.
Bà thể để Cẩm Châu , bản thực chất là một cái giá hoa chỉ khoác.
Bà thể trở thành sự vướng bận của bọn trẻ.
Cẩm Châu mở miệng, những giọt nước mắt rẻ mạt của bà liền thế nào cũng đè nén !
bây giờ.
Nếu chuyện suôn sẻ, cháu liền coi như ngàn dặm đón chồng, khải trở về!
Chuyện nguy hiểm như , để Cẩm Châu đáng mong đợi đến thế.
Những sự lo lắng hoảng sợ đang gào thét trong lòng bà, mà đột nhiên yên tĩnh .
“Được...”
Khóe môi Chử lão phu nhân cong lên: “Thẩm nương ở nhà đợi hai các cháu trở về!”
Phương Cẩm Châu dùng sức gật đầu.
“Tỷ tỷ!”
Trong phòng truyền đến tiếng gọi của Xu Xu.
Ba đứa nhỏ tỉnh .
Phương Cẩm Châu sắc trời, vội vàng cùng Chử lão phu nhân bước nhanh phòng.
Vừa phòng, liền thấy Tinh Bảo mặc xong quần áo, đang vụng về giúp Duệ Duệ mặc quần bông.
Xu Xu vẫn rúc trong chăn, chớp chớp đôi mắt tròn xoe ngoài.
Nhìn thấy Phương Cẩm Châu và Chử lão phu nhân bước , cô bé liền nhe hàm răng nhỏ : “Tỷ tỷ!”
“Tổ mẫu!”
Chử lão phu nhân vội vàng tiến lên mặc quần áo cho Xu Xu.
Phương Cẩm Châu cũng ở một bên phụ giúp lấy quần áo.
“Duệ Duệ Xu Xu, hôm nay tỷ tỷ đón tiểu thúc nha!”
Sau khi với Chử lão phu nhân, Phương Cẩm Châu dùng giọng điệu nhẹ nhõm mở miệng, khóe miệng còn cong lên độ cong vui vẻ, chỉ là ý chạm đến đáy mắt.
Duệ Duệ Xu Xu đồng loạt sững sờ.
Sau đó hai đứa nhỏ liền một mạch bò dậy từ giường, bật chế độ nhảy nhót.
“Yeah yeah yeah, tiểu thúc sắp về !”
“Tiểu thúc tiểu thúc! Xu Xu, đón tiểu thúc!”
Tinh Bảo chớp chớp đôi mắt to Phương Cẩm Châu một cái, mang theo một tia mong đợi, thấy tỷ tỷ hề cho ánh mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn vài phần thất vọng.
cảm xúc của lây nhiễm, sự thất vọng của bé thoáng qua biến mất, cũng hùa theo toét cái miệng nhỏ.
Chử lão phu nhân bế Xu Xu qua: “Chúng thể loạn cho tỷ tỷ , hơn nữa, phần thưởng các cháu hứa chuẩn cho tiểu thúc còn thiếu nhiều lắm đấy!”
“Còn mau nhanh ch.óng , đợi tiểu thúc về, các cháu sẽ là kẻ giữ lời hứa đó nha!”
Cái hình nhỏ bé của Xu Xu chấn động: “ nha!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-234-day-von-khong-phai-la-nguyen-nhan-thuc-su-nang-dua-tinh-bao-den-khuong-vu.html.]
Duệ Duệ cũng dừng nhảy nhót, ba chân bốn cẳng tự tụt xuống giường đòi đôi giày nhỏ: “Mau mau rửa mặt, mau mau súc miệng, mau mau ăn cơm, đó mau mau phần thưởng!”
Phương Cẩm Châu vội vàng xổm xuống, giúp bé giày, : “Không cần gấp gáp như , tỷ tỷ đón một đoạn đường xa xa, ít nhất mất hơn nửa tháng cơ, giống như tiểu thúc đến đón chúng về Bắc Liêu , các còn nhiều thời gian để từ từ !”
Cái hình nhỏ bé vững của Duệ Duệ sững sờ: “Nửa tháng?”
Sau đó cái đầu nhỏ liền nhanh ch.óng hoạt động, những ngón tay nhỏ bên còn theo bản năng cong đếm đếm: “Vậy là mười lăm ngày a?”
Tiểu nhân nhi kinh ngạc : “Tỷ tỷ lâu như ?”
Xu Xu cũng từ trong n.g.ự.c Chử lão phu nhân chạm đất, lạch bạch tiến lên kéo vạt áo Phương Cẩm Châu: “Để tiểu thúc, tự về, ạ?”
“Tỷ tỷ, ở cùng chúng !”
Nhìn đôi mắt to của tiểu nhân nhi giống như thấu điều gì đó, nụ của Phương Cẩm Châu suýt chút nữa thì giữ nổi.
Nàng vội vàng đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của tiểu nhân nhi: “Lần tiểu thúc đ.á.n.h c.h.ế.t một tên đại phôi đản siêu cấp, còn giải cứu bách tính và binh lính đại phôi đản siêu cấp bắt nạt nữa!”
“ khi trở về, an bài thỏa cho những bách tính đó , chuyến của tỷ tỷ là giúp tiểu thúc dọn dẹp tàn cuộc , đó mới thể nhanh ch.óng đón về nha!”
“Đến lúc đó khi về, tỷ tỷ sẽ thư nhờ chim nhỏ gửi về, Xu Xu và ca ca đến quân doanh đón chúng ?”
Một phen lời xong, cái miệng nhỏ của Xu Xu chu lên thành hình hạt đậu cong, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Được nha, Xu Xu, lời tỷ tỷ!”
Trong lúc chuyện.
Tinh Bảo cẩn thận từng li từng tí xáp đến bên cạnh Phương Cẩm Châu: “Tỷ tỷ, Tinh Bảo thể cùng đón tỷ tỷ và tiểu thúc ?”
Phương Cẩm Châu ngẩng đầu chạm mắt với Tinh Bảo, đó lắc đầu: “Không !”
Nghe .
Lông mi Tinh Bảo đột ngột run lên, bàn tay nhỏ túm c.h.ặ.t lấy vạt áo: “Được, , Tinh Bảo sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi tỷ tỷ và tiểu thúc...”
“Vậy, Tinh Bảo rửa mặt ...”
Sau đó liền kịp chờ đợi vượt qua Phương Cẩm Châu rời , sợ tỷ tỷ thấy ý lệ tủi trào trong mắt .
Bàn tay nhỏ đột ngột Phương Cẩm Châu kéo : “Đợi !”
Cái hình nhỏ bé của Tinh Bảo cứng đờ, vội vàng hít sâu một , cố gắng chớp chớp mắt, ý đồ xua tan sự ẩm ướt nơi đáy mắt.
Phương Cẩm Châu xoay cái hình nhỏ bé của bé , thấy một giọt nước mắt bé chớp rơi xuống.
Tinh Bảo hoảng hốt dùng mu bàn tay lau lau mắt, toét cái miệng nhỏ: “Hì hì, tỷ tỷ, Tinh Bảo nỡ để tỷ tỷ lâu như , nhịn nhè , Tinh Bảo hổ quá...”
Vừa , ngón tay nhỏ liền quẹt quẹt lên khuôn mặt nhỏ.
Phương Cẩm Châu sững sờ, phản ứng đáy mắt trong nháy mắt sự tự trách nhấn chìm, vội vàng đưa tay nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Bảo: “Không hổ hổ!”
Sau đó nghiêm túc với Tinh Bảo: “Vừa tỷ tỷ cho đến quân doanh đón tỷ tỷ, là vì tỷ tỷ dẫn cùng đón tiểu thúc nha!”
Dẫn bé cùng đón tiểu thúc?
Tinh Bảo ngẩn .
Duệ Duệ Xu Xu cũng ngẩn .
Ngay cả Chử lão phu nhân cũng thoát khỏi.
“Tỷ tỷ, dẫn ca ca, cũng dẫn Xu Xu, ạ?”
Xu Xu phản ứng đầu tiên, lạch bạch tiến lên, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Phương Cẩm Châu.
Đôi chân nhỏ của Duệ Duệ cũng theo bản năng tiến lên vài bước, nhưng vội vàng mở miệng chuyện, mà mong đợi Phương Cẩm Châu.
Tinh Bảo khi phản ứng thì vui mừng đến ngây , nhưng thấy mở miệng theo đuôi, liền dám tùy tiện mở miệng chuyện.
Rất sợ cẩn thận sai lời, tỷ tỷ liền đổi ý dẫn bé cùng nữa.
Phương Cẩm Châu sớm đoán phản ứng của Xu Xu, ghé mặt qua cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của Xu Xu: “Xu Xu ngoan...”
“Lần dẫn ca ca , là vì tiểu thúc dẫn nhiều đại binh thúc thúc như đ.á.n.h kẻ , nhỡ thương thì ? ca ca năng lực tự chữa lành mạnh nha, thời khắc mấu chốt chừng thể giúp chúng cứu đấy!”
Đây vốn là nguyên nhân thực sự nàng đưa Tinh Bảo đến Khương Vu.
Dù m.á.u của nàng cũng thể cứu .
nàng thể cho ba đứa trẻ tiểu thúc gặp nguy hiểm, cho nên tự nhiên cách nào cho bọn trẻ suy nghĩ thực sự khi đưa Tinh Bảo đến Khương Vu.