Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 232: Có Thể Thấy Được Tội Nghiệt Của Kẻ Này Sâu Nặng Đến Mức Nào!

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:02:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời Phương Cẩm Châu dứt, một đám thống lĩnh nối gót trật tự sự lo lắng trong lòng.

Nghe .

Sắc mặt Phương Cẩm Châu trầm xuống: “Các ngươi lý, nhưng vẫn giấu...”

“Nếu thực sự giấu nữa, liền với bên ngoài, vì lạm dụng thần lực khi đối chiến với Đường Võ binh, chịu thiên phạt phản phệ, bắt buộc bế quan một tháng mới thể khôi phục như cũ.”

“Đồng thời dặn dò bách tính bàn tán chuyện để phòng ngừa lọt tin tức, nếu trong thời gian bế quan Bắc Liêu kẻ tâm tư dòm ngó, thì quân dân tự đối phó.”

Một đám thống lĩnh , đều nhịn gật đầu.

Mặc dù cô nương lấy việc nguyền rủa bản lý do chút xót xa.

như nghi ngờ gì là sự sắp xếp nhất.

Cho dù cô nương “bế quan” , chỉ cần nàng ở Bắc Liêu thành, thì chính là viên t.h.u.ố.c an thần.

Thế nào cũng hơn việc phát hiện cô nương rời khỏi Bắc Liêu.

Hơn nữa tướng quân ở Khương Vu xa xôi cũng gặp nguy hiểm.

Nói như cũng sợ những bách tính đó tin.

Thần tích thần nữ vung tay biến đồ vật, nhỏ m.á.u cứu chiến trường, tất cả thấy.

Bây giờ chịu thiên phạt.

Bách tính cho dù cảm thấy bất an, nhưng sự cảm kích và đau xót sẽ chỉ vượt xa sự bất an.

Còn về việc bàn tán, lọt tin tức.

Bây giờ Bắc Liêu vất vả lắm mới an , ai ai cũng thể ăn một miếng cơm no, một chốn ấm áp để nương .

Không ai sự yên bình phá vỡ.

Cho dù ai ai cũng tin tức cô nương bế quan, cũng sẽ tự giác giữ kín như bưng, sẽ bàn tán sinh sự.

“Nhìn thái độ của , chứng tỏ cách tạm ...”

Thấy đều gật đầu, Phương Cẩm Châu tiếp: “Vậy thì tiếp tục về việc phân bổ binh tướng, và sắp xếp triển khai các hạng mục công việc trong thành...”

“Bắc Liêu thành sắp xếp thỏa, cũng thể an tâm rời .”

Hàn Tòng Võ suy nghĩ một lát : “Theo như lời tướng quân , Khương Vu hẳn là dị sĩ tài ba nào đó đang thao túng bách thú, mặc dù bọn họ thể sánh ngang với bản lĩnh của tướng quân, nhưng chuyến cũng chuyện nhỏ...”

“Người cùng tướng quân bắt buộc là Chử gia quân huyết thống thuần chính mới .”

Hùng Đại Lực hùa theo : “Lần tướng quân liền mang tám phần Chử gia quân, hai phần còn trấn thủ Bắc Liêu là .”

Phương Cẩm Châu mà lắc đầu liên tục: “Không , Đường Võ binh hiện tại đang là thời cơ quan trọng cần sách phản thuần hóa, một khi rời , liền bắt buộc binh lực sung túc để chấn nhiếp bọn họ mới !”

“Chử gia quân mang ba phần, ngoài hậu quân mang năm phần.”

Nói đến đây, Phương Cẩm Châu lượt đảo mắt .

“Dân tị nạn trong thành tuy qua sàng lọc mới thành, nhưng cũng thường xuyên tuần tra, để tránh kẻ tâm tư bất chính ẩn nấp trong đó, nếu kẻ gây chuyện thị phi, xử lý theo quân pháp, nếu tái phạm hai trực tiếp tru sát, dung túng cho thói hư tật !”

“Triển khai binh lực, chú trọng quân doanh Chử gia quân và quân doanh tạm thời ngoài thành...”

“Triều đình trong thời gian ngắn sẽ động tĩnh gì nữa, bên phía Khương Vu cũng tự canh chừng, nhưng việc tuần tra trong thành lơ là, bất kỳ kẻ khả nghi nào đều lập tức bắt giữ, nhốt trong địa lao của Tướng quân phủ...”

“Nói đến địa lao...”

“Ta còn kịp xử lý Tiêu Nguyên Thịnh để báo thù cho Tinh Bảo, tạm thời giữ cho một cái mạng, nhưng kẻ âm hiểm xảo trá, cho dù giam giữ, nhất định cũng sẽ nghĩ đủ cách để trốn thoát, thể cho cơ hội ...”

Phương Cẩm Châu về phía Hùng Đại Lực: “Tối nay ngươi liền cắt đứt bộ gân tay gân chân của Tiêu Nguyên Thịnh, đổ một bình t.h.u.ố.c câm xuống, kẻ âm hiểm xảo trá tuyệt đối lơ là nửa phần!”

Sắc mặt Hùng Đại Lực nghiêm nghị: “Vâng thưa tướng quân!”

Đáy mắt các thống lĩnh thi xẹt qua sự kinh ngạc, nhưng đó chuyển thành sự kính sợ tự hào tràn đầy.

Cô nương luôn luôn lương thiện ôn hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-232-co-the-thay-duoc-toi-nghiet-cua-ke-nay-sau-nang-den-muc-nao.html.]

Đây vẫn là đầu tiên bọn họ thấy cô nương tay tàn nhẫn với một như .

Có thể thấy tội nghiệt của kẻ sâu nặng đến mức nào!

“Còn nữa!”

Phương Cẩm Châu về phía Hàn Tòng Võ và Hùng Đại Lực: “Lỡ như triều đình cất quân đến đ.á.n.h, các ngươi sẽ thế nào?”

Hàn Tòng Võ còn lên tiếng, Hùng Đại Lực ồm ồm : “Trước tiên theo cách của cô nương chấn nhiếp thu nhận bọn chúng trướng để phong phú binh lực, nếu thấy hiệu quả, liền dùng bình gas nổ cho bọn chúng mảnh giáp còn!”

Hàn Tòng Võ khẽ nhíu mày: “Vậy ngươi xem, nếu gặp tình huống giống như mấy ngày , thì ?”

Đám hèn nhát lên nổi của triều đình đó, nhất định sẽ dùng con tin thủ đoạn uy h.i.ế.p.

Đến lúc đó cô nương ở đây, tất cả đều dựa bọn họ tùy cơ ứng biến.

Vừa thể triều đình uy h.i.ế.p.

Cũng thể trơ mắt nhà của chiến hữu chiến hỏa vạ lây đến c.h.ế.t.

Điều khó kiểm soát.

Phương Cẩm Châu tán thành gật đầu: “Đây cũng là điều , triều đình phái binh đến đ.á.n.h đáng sợ, chủ yếu là bọn chúng âm hiểm đê tiện, quen thói lợi dụng con tin để uy h.i.ế.p, đến lúc đó nếu sợ bóng sợ gió, liền dám phóng khoáng nghênh chiến, thì ?”

Nói đến cuối cùng, ánh mắt nàng rơi mặt Hùng Đại Lực.

Mặt Hùng Đại Lực nghẹn , gãi gãi đầu : “Chỉ đám hèn nhát vô dụng của triều đình đó, coi như là cận chiến giáp lá cà, cũng cần sợ hãi!”

“Mạt tướng tự tin thể cứu con tin, cũng thể thắng bọn chúng!”

Phương Cẩm Châu lắc đầu: “Nếu con tin vướng bận, tin tưởng dựa sự kiêu dũng của Hùng phó tướng, nhất định thể dọa vỡ mật ch.ó của Đường Võ binh, nhưng một khi bọn chúng đẩy con tin bia đỡ đạn, dễ phá hủy tâm trí của tướng lĩnh đầu!”

Nàng về phía Hàn Tòng Võ: “Hàn đại ca, ngày đó cùng lên chiến trường, hẳn là thấy như thế nào , một phụ nữ từng chiến trường đều thể như , nếu đổi chủ soái, nhất định thể giống như đúng ?”

Đáy mắt Hàn Tòng Võ nghiêm nghị: “Tướng quân, mạt tướng thể! Mạt tướng nhất định sẽ dốc lực ứng phó!”

Ngày hôm đó, từng lời hành động của cô nương đều in sâu trong đầu .

Mặc dù tự nhận thấy chắc thể giống hệt như cô nương.

Tiêu Nguyên Thịnh tên thống soái âm hiểm xảo trá nhất của triều đình còn nữa.

Triều đình phái đến nữa, cũng bằng một phần mười của .

Cho dù theo cách của cô nương lúc đó trong đầu mà vẽ hổ theo mèo, cũng đủ để đối phó với những chiêu trò đê tiện của triều đình .

Trong lòng Phương Cẩm Châu đột ngột thả lỏng, sự tán thưởng đối với Hàn Tòng Võ từ đáy mắt xẹt qua, đó liền ngưng tụ thành màu sắc nghiêm nghị: “Tất cả lệnh!”

Nghe tiếng, tất cả đều hướng về phía nàng ôm quyền quỳ một chân xuống.

“Mạt tướng lệnh!”

Phương Cẩm Châu nghiêm sắc mặt : “Trong thời gian và Chử Diệp ở Bắc Liêu, do Hàn Tòng Võ tạm thời thế chức thống soái Bắc Liêu thành, bổ nhiệm Hùng Đại Lực phó thống soái, dốc sức phụ tá thống lĩnh sự vụ của Bắc Liêu thành!”

“Tất cả đều theo thứ tự lệnh của thống soái và phó thống soái, trái!”

Tất cả đồng thanh đáp : “Mạt tướng lệnh!”

Cuối cùng.

Phương Cẩm Châu : “Đều lên !”

“Hàn đại ca, dẫn lui xuống , lập tức chuẩn điểm binh, nhớ kỹ đừng kinh động đến bách tính!”

“Vâng, tướng quân, mạt tướng ngay!”

Chỉ trong chốc lát.

Kho lương chỉ còn một Phương Cẩm Châu.

Khí tràng chống đỡ nãy giờ trong nháy mắt xì , nàng lảo đảo ngã xuống chiếc ghế phía .

 

 

Loading...