Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 219: Tiểu Sinh Không Có Đại Danh, Chỉ Có Một Tiểu Danh, Tên Gọi A Cửu

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:01:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân hình Phương Cẩm Châu khựng .

Sau đó liền thẳng đến mặt thiếu niên, “Ngươi cứ ở đây , chập tối bản tướng sẽ phái đến đón ngươi về Tướng quân phủ.”

Đáy mắt thiếu niên lấp lánh ánh sáng rực rỡ, khi chạm ánh mắt nàng vội vàng rũ mắt xuống, nhưng khóe miệng bất giác cong lên nụ vui sướng, “Nô tuân mệnh!”

Giọng của vốn dĩ êm tai.

Lúc nhuốm vẻ vui sướng, càng như nước suối trong khe núi thấm lòng .

Đám Tề Văn Bân theo sát Phương Cẩm Châu , thấy rõ mồn một vẻ mặt vui sướng của thiếu niên, sắc mặt đồng loạt tối sầm .

Thế mà để tiểu t.ử đắc ý !

Lòng yêu cái ai cũng .

Bọn họ rõ ràng, điểm phân biệt nam nữ.

Nay tướng quân đang ở xa tận Khương Vu, nếu tiểu t.ử thật sự gì đó, chỉ dựa khuôn mặt của , cô nương khó mê hoặc.

Cho dù cô nương đồng ý cho đến Tướng quân phủ, cũng tuyệt đối thể để đến gần cô nương nửa bước!

Thiếu niên vẫn luôn lặng lẽ theo Phương Cẩm Châu, cúi đầu cung kính tiễn nàng đến ngựa.

Sau đó nữ t.ử nhẹ như yến xoay lên ngựa.

Đưa mắt nàng cưỡi ngựa rời .

Đợi đoàn Phương Cẩm Châu rẽ qua một khúc cua biến mất ở ngã tư phố chính, thiếu niên mới khó khăn thu hồi ánh mắt.

Trong đôi mắt lấp lóe những cảm xúc mà ngoài thể hiểu nổi.

Ngây ngốc một lúc lâu mới từ từ xoay .

Liền thấy đám Tề Văn Bân đang mang sắc mặt âm trầm lưng .

Thiếu niên ngẩn , đó liền rũ mắt xuống, lặng lẽ che giấu sự phức tạp kịp thu liễm đáy mắt.

“Quân gia...”

Hắn cung kính chắp tay hành lễ, cúi thấp thấp, là thái độ hèn mọn đến tận cát bụi.

Sắc mặt Tề Văn Bân âm trầm, gì, cứ mặc cho thiếu niên khom dậy như .

Bọn họ thấy.

Thái độ của thiếu niên tuy hèn mọn đến tận cát bụi, nhưng đôi mắt đang đối diện với mặt đất bình tĩnh gợn sóng.

Giống như thể xác và linh hồn của , thể tách biệt.

Cho dù thể xác thấp hèn như cỏ rác, nhưng cũng hề cản trở linh hồn tôn quý nhường nào.

“Ngươi tên là gì?”

Hồi lâu , Tề Văn Bân mới giọng điệu thiện cảm mở miệng, nhưng cũng lên tiếng bảo thẳng lên.

Thân hình thiếu niên hề nhúc nhích, “Bẩm quân gia, tiểu sinh đại danh, chỉ một tiểu danh, tên gọi A Cửu.”

Chỉ trong chớp mắt, đáy mắt Tề Văn Bân biến ảo vô màu sắc, “A Cửu?”

Mấy Thiên phu trưởng cũng lén lút , cảm thấy thiếu niên ngày càng đơn giản.

Không đến chuyện khác.

Chỉ riêng tư thế cho phép lên , là phản ứng mà bình thường nên .

Đừng thấy tiểu t.ử thoạt non nớt, thành phủ tầm thường.

Nghĩ như , đám càng thêm lo lắng.

Nếu thả một con sói con như Tướng quân phủ, quả thực là phòng bất thắng phòng a!

Cô nương vốn luôn là minh duệ trí, thể dễ dàng mở miệng giữ loại bên cạnh chứ?

Tề Văn Bân tiếp tục hỏi, “Ngươi là ?”

A Cửu thành thật đáp, “Bẩm quân gia, A Cửu là Hồ Châu.”

“Hồ Châu?”

Hồ Châu tuy sát phía tây kinh sư, nhưng là vùng đất cùng sơn ác thủy chỉ xếp Bắc Liêu.

Tám phần diện tích châu thành đều là núi non hiểm trở, địa thế hiểm yếu, đất canh tác lác đác.

Lương thực do bộ đất canh tác trong thành sản xuất , còn đủ để nộp thuế lương thực cho triều đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-219-tieu-sinh-khong-co-dai-danh-chi-co-mot-tieu-danh-ten-goi-a-cuu.html.]

Bách tính chỉ thể dựa núi mà sống.

trong núi sâu dã thú nhiều, sáng sớm núi, chập tối chắc về .

Đến mức.

Diện tích Hồ Châu thành tuy xấp xỉ kinh sư, nhưng dân sinh sống chỉ bằng một hai phần mười kinh sư.

Năm xưa Tiên tổ đế Đường Võ sở dĩ chọn vị trí kinh sư sát Hồ Châu thành, chính là cảm thấy địa thế hiểm yếu của Hồ Châu thành, là bức bình phong cuối cùng ngăn chặn sự xâm phạm của Tây Chu quốc.

Tiểu t.ử , thế mà từ nơi đó chui .

Tề Văn Bân vòng quanh A Cửu một vòng, “Ngươi... là gia thuộc của quân nhân nào?”

Thân hình A Cửu động đậy, “Bẩm quân gia, A Cửu là gia thuộc của quân nhân nào cả.”

“Vậy ngươi ở tận Hồ Châu xa xôi, rơi tay quân triều đình?”

“Bẩm quân gia, A Cửu bắt đường chạy trốn.”

“Chạy trốn? Ngươi gặp chuyện gì ?”

“Bẩm quân gia...”

“Được , đừng bẩm bẩm bẩm nữa, mau thành thật khai báo !”

“Vâng quân gia, A Cửu là cô nhi, từ nhỏ lưu lạc khắp nơi, đó bọn buôn bán nô bộc, ngờ chủ nhân bạo ngược khát m.á.u, ý là lấy việc đ.á.n.h mắng vui...”

Nói A Cửu khom , lặng lẽ vén một đoạn ống tay áo lên, để lộ những vết thương cũ mới đan xen cánh tay chứng.

Những vết thương dữ tợn khiến đám Tề Văn Bân tê rần da đầu, nhịn sinh vài phần lòng thương hại.

“A Cửu chịu nổi sự lăng nhục, trù tính nhiều năm, cách đây lâu cuối cùng cũng tìm cơ hội trốn thoát, A Cửu nghĩ hướng Bắc Liêu là vùng biên thùy, chủ nhân tuyệt đối sẽ vì một tên nô lệ như mà tốn công tốn sức truy bắt đến tận đây, cho nên A Cửu chạy một mạch về hướng Bắc Liêu...”

A Cửu vẫn khom nhúc nhích, giọng điệu bình tĩnh giống như đang kể quá khứ của khác.

“Lại ngờ, đến địa giới Hoài Châu, gặp thiên tai địa long xoay , vất vả lắm mới may mắn sống sót, Bắc Liêu thể thu dung nạn dân, A Cửu liền vội vàng theo một đám nạn dân, cùng kết bạn về phía Bắc Liêu.”

còn kịp khởi hành, quân triều đình bắt giữ.”

“Sau đó nữa, chính là tình cảnh mà quân gia .”

Đám Tề Văn Bân lén lút , sắc mặt phức tạp.

Tiểu t.ử thế mà mệnh long đong lận đận như !

Ý nghĩ nảy , Tề Văn Bân liền giật hồn.

Hắn thể sinh lòng thương hại với tiểu t.ử !

Sau khi phản ứng , càng thêm cảnh giác với con A Cửu , “Hôm qua tại ngươi trò đó, để tướng quân che chở ngươi?”

“Ngươi cũng nghĩ xem, bao nhiêu nạn dân như , nếu ai cũng tướng quân mang theo bên bảo vệ, thì bảo vệ cho xuể?”

Nghe .

Người thiếu niên càng cúi thấp hơn một chút, “... Quân gia, là A Cửu sai ...”

“A Cửu ý đồ gì khác, chỉ là A Cửu cả đời lưu lạc khắp nơi, từng một ngày sống yên , khoảnh khắc đầu tiên thấy tướng quân chiến trường, A Cửu , nếu thể cầu xin tướng quân che chở, quãng đời còn A Cửu sẽ bao giờ lăng nhục nữa...”

“Cho nên hôm qua mới bất chấp tất cả cầu xin tướng quân che chở...”

Nói đến cuối cùng, A Cửu thế mà trực tiếp quỳ rạp xuống, trán chạm đất, vô cùng khẩn thiết, “A Cửu tự hành động hề suy nghĩ cặn kẽ ích kỷ tư lợi, nhưng những bất công mà A Cửu chịu đựng trong đời thật sự quá nhiều quá nhiều , đây là đầu tiên A Cửu giãy giụa nỗ lực vì phận của , chỉ một thôi...”

Nói đến đây, giọng của A Cửu bắt đầu run rẩy nghẹn ngào, hơn nữa còn là kiểu run rẩy nghẹn ngào cố gắng kìm nén.

Người khỏi xót xa.

Sắc mặt vốn dĩ âm trầm thiện cảm của Tề Văn Bân, đều dấu hiệu rạn nứt.

“A Cửu tại các vị quân gia tra hỏi A Cửu...”

A Cửu đột nhiên thẳng lên, ngước mắt Tề Văn Bân, đôi mắt vỡ vụn lấp lánh sự bi thương và cầu xin vô tận.

“... Là bởi vì các vị quân gia coi trọng tướng quân...”

“Tướng quân là ân nhân cứu mạng của A Cửu, tấm lòng của A Cửu đối với tướng quân, cũng giống hệt như tấm lòng của các vị quân gia đối với tướng quân .”

“A Cửu nhất định sẽ an phận trâu ngựa cho tướng quân!”

Nói dập đầu thật mạnh với đám Tề Văn Bân.

“Xin các vị quân gia thành cho A Cửu, cho A Cửu một cơ hội!”

 

 

Loading...