Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 211: Nàng Muốn Biến Bắc Liêu Thành Chốn Tiên Cảnh Nhân Gian Khiến Chư Quốc Phải Ghen Tị!

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:01:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tỷ tỷ!”

Khoảnh khắc thấy Phương Cẩm Châu, mắt ba đứa trẻ sáng rực lên, nhảy nhót tưng bừng vung vẩy cây gậy trong tay mà lão phu nhân chuẩn cho chúng.

Đầu gậy buộc những dải vải màu, theo điệu múa tay múa chân của bọn trẻ, bay lượn thành những đường cong lộn xộn nhưng rực rỡ.

Khuôn mặt căng thẳng của Phương Cẩm Châu trong nháy mắt mềm nhũn , nàng nhanh nhẹn xoay xuống ngựa.

Ba đứa trẻ đồng loạt nhào về phía nàng.

Hai rõ ràng thể chạy nhanh hơn, nhưng như bàn bạc mà cố tình chậm hơn Xu Xu một đoạn.

Nở nụ rạng rỡ như ánh nắng ấm áp, Xu Xu lao thẳng lòng tỷ tỷ.

Phương Cẩm Châu một tay xốc nách Xu Xu, ôm tiểu nhân nhi lòng, mím môi cọ cọ khuôn mặt mềm mại của cô bé, “Tỷ tỷ nhà, ngoan ngoãn lời tổ mẫu ?”

Xu Xu liên tục gật đầu, đôi mắt to tròn híp thành hình vòng cung, “Chúng cháu, ngoan lắm, ngoan lắm á!”

“Không tin, hỏi tổ mẫu nha!”

Duệ Duệ ngửa cái đầu nhỏ lên hỏi, “Mọi đều tỷ tỷ thắng , tỷ tỷ, đ.á.n.h c.h.ế.t hết kẻ ạ?”

Tinh Bảo cũng mang vẻ mặt mong đợi Phương Cẩm Châu.

Phương Cẩm Châu nhướng mày, “Kẻ đều tỷ tỷ bắt , để bọn chúng c.h.ế.t thì hời cho bọn chúng quá, tỷ tỷ phạt bọn chúng việc cho Bắc Liêu chúng !”

“Xây dựng Bắc Liêu chúng ngày càng hơn!”

Trước đây Bắc Liêu trong mắt đời là một nơi hoang vu hẻo lánh.

Bây giờ, nàng biến Bắc Liêu thành chốn tiên cảnh nhân gian khiến chư quốc ghen tị!

Muốn điều , nhân lực là thể thiếu.

Đám quân triều đình đó đều là binh lính tầng đáy, cho dù khoác bộ quân phục từng việc ác, nhưng cũng đến mức cùng hung cực ác hỏng từ trong gốc rễ.

Khương Vu quân còn thể cải tạo, huống hồ đám quân triều đình cũng là đồng tộc, kiểu gì cũng cho một cơ hội cải tà quy chính.

Những lời của nàng.

Khiến bách tính xung quanh một phen xôn xao.

Ánh mắt nàng, quả thực là sùng bái kính ngưỡng.

Bắc Liêu mắt, đối với nhận thức của bọn họ, nhất nhất .

Không ngờ Thần nữ thỏa mãn với điều đó, còn sức xây dựng.

Thật dám nghĩ.

Bắc Liêu sẽ đến mức nào.

Nói chung Thần nữ và tướng quân ở đây, những ngày tháng quả thực càng sống càng động lực!

Lo lắng mũ giáp cọ xước mặt tiểu nhân nhi, Phương Cẩm Châu theo bản năng một tay ôm Xu Xu, một tay chuẩn tháo mũ giáp xuống.

“Suỵt——”

Lại quên mất cổ tay ôm Xu Xu của đang thương, lúc đau nhói suýt chút nữa rơi đứa trẻ, dọa nàng vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cô bé.

Lão phu nhân và bách tính cũng cảnh tượng bất ngờ cho hoảng sợ nhẹ, đồng loạt vươn tay tiến lên.

“A!”

Chử lão phu nhân tiến lên đón lấy Xu Xu bế xuống, rõ lớp băng gạc rỉ m.á.u cổ tay Phương Cẩm Châu, kinh hãi xót xa, “Hài t.ử, cháu thương ?”

Nghe , bách tính thi lo lắng rướn dài cổ.

Đều vệt m.á.u đỏ sẫm cổ tay Phương Cẩm Châu cho cay xè khóe mắt.

Thần nữ thương !

Khoảnh khắc .

Trái tim của tất cả đều hung hăng thắt .

Cho dù là con cái nhà thương, bọn họ cũng từng đau lòng đến .

Mặc dù Phương Cẩm Châu ngẩng đầu bách tính, nhưng thể cảm nhận sự lo lắng và xót xa từ bốn phương tám hướng.

Những ánh mắt đó là sự tồn tại hư vô mờ mịt.

Mỗi một đạo đều như ánh sáng vàng công đức chui trái tim Phương Cẩm Châu, khiến nàng cả khoan khoái.

“Không ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-211-nang-muon-bien-bac-lieu-thanh-chon-tien-canh-nhan-gian-khien-chu-quoc-phai-ghen-ti.html.]

Nàng vẻ mặt bận tâm vẩy vẩy tay, Chử lão phu nhân, “Một chút vết thương nhỏ thôi, hơn nữa là do cháu tự cẩn thận xước, Hoàng đại phu xem qua , gì đáng ngại...”

Nói nàng ghé sát tai Chử lão phu nhân, thần thần bí bí vài câu gì đó.

Hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t của Chử lão phu nhân lúc mới giãn .

Cuối cùng Phương Cẩm Châu quét mắt một vòng bách tính xung quanh, , “Chiến sự bên phía triều đình giải quyết xong , trong thời gian ngắn sẽ động tĩnh gì nữa , thể đặt trái tim trong bụng, về nhà nghỉ ngơi lấy sức cho ...”

“Vài ngày nữa chú ý xem cáo thị trong thành, sẽ sắp xếp một ngày phát lương thực qua mùa đông cho !”

“Sau khi phát xong lương thực, là bận rộn chuyện gieo hạt mùa đông , gieo hạt mùa đông xong vẫn xong , sự sắp xếp mới cho việc xây dựng Bắc Liêu thành, còn cần góp sức, hơn nữa còn một trận mệt mỏi đấy!”

“Bên ngoài trời lạnh, mau giải tán về nhà !”

Bắc Liêu phản triều đình mở màn, đó chính là thắng nghỉ.

khi ba quận xây dựng xong.

Triều đình cho dù dấy binh đến thảo phạt, cũng dễ dàng như .

Trước khi Chử Diệp trở về, nàng chỉ cần công tác phòng thủ là đủ .

Đợi khải trở về, bàn bạc tiếp.

Những lời của nàng.

Khiến bách tính một phen vui sướng kích động.

“Chum gạo ở nhà vẫn còn đầy ắp cơ mà! Vài ngày nữa phát lương thực qua mùa đông , thật quá!”

“Còn , thật sự là tràn đầy cảm giác an tâm a!”

“Ta còn tưởng thu hoạch xong vụ lương thực , năm nay ruộng coi như là kết thúc , ngờ còn một vụ gieo hạt mùa đông... mùa đông gieo hạt, lương thực sống nổi ?”

“Sao sống nổi? Đây là hạt giống thần... Cẩm Châu cô nương ban cho, tự nhiên thể gieo hạt bất kể thời vụ!”

“Ta còn đang rầu rĩ mùa đông nông nhàn nên tìm việc gì đây, thế thì , việc để bận rộn !”

“Còn , việc để bận rộn trong lòng mới thấy vững a!”

“Đừng lo việc , Cẩm Châu cô nương gieo hạt mùa đông xong, còn xây dựng Bắc Liêu thành nữa kìa!”

“Chậc chậc, thấy Bắc Liêu chúng hiện tại đủ , các ngươi xem Cẩm Châu cô nương còn xây dựng thế nào nữa?”

“Không a, nhưng chắc chắn là xây dựng cho hơn, Cẩm Châu cô nương sắp xếp thế nào, chúng cứ theo là !”

đúng đúng, chúng lời theo là , xây dựng lên, hưởng phúc chẳng vẫn là chúng !”

“...”

Phương Cẩm Châu Chử lão phu nhân và ba đứa trẻ vây quanh phủ.

“Tỷ tỷ đ.á.n.h kẻ chắc chắn là mệt lả , để tỷ tỷ nghỉ ngơi một lát...”

“Bụng tỷ tỷ chắc chắn cũng đói meo , các cháu giúp tổ mẫu, chút đồ ăn ngon cho tỷ tỷ ?”

“Được ạ ạ, Xu Xu rửa rau rau!”

“Duệ Duệ thể đun lửa~”

“Vậy, Tinh Bảo giúp rửa rau đun lửa!”

Lão phu nhân vẻ mệt mỏi của Phương Cẩm Châu, đường dặn dò ba đứa trẻ một hồi, đến nhà bếp lớn liền bảo Phương Cẩm Châu mau về bộ quần áo thoải mái chợp mắt một lát, đợi cơm chín sẽ gọi nàng.

Thấy cả nhà đều chu đáo xoay quanh , trong lòng Phương Cẩm Châu ấm áp vô cùng, ngoan ngoãn một trở về phòng.

Lúc cởi bỏ áo giáp.

Nàng chỉ cảm thấy cả nhẹ nhõm một mảng lớn.

Lúc mặc thấy nặng lắm.

Bây giờ mới phát hiện, trọng lượng của bộ áo giáp hai mươi cân.

Sau khi bộ quần áo thường ngày, Phương Cẩm Châu liền “bịch” một tiếng ngã xuống lớp nệm dày giường.

Thoải mái thở dài một tiếng.

Người tuy xuống, mắt cũng nhắm .

trong đầu khống chế mà hiện một khuôn mặt.

 

 

Loading...