Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 20: Cẩm Châu Cô Nương, Nàng Gặp Khó Khăn Sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:42:39
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu thúc!"

Xu Xu phụ sự kỳ vọng xuất hiện mắt đợi từ lâu.

Chử Diệp gần như sải bước tiến lên, đưa tay nhận thư.

'Chử Diệp, giấc ngủ của thực sự quá lâu , tình hình bên thế nào ? Có cần giúp đỡ ?'

Trái tim bồn chồn của Chử Diệp, trong nháy mắt yên bình trở , vội vàng để Xu Xu mang bức thư chuẩn sẵn từ về.

'Cẩm Châu cô nương, năm mươi vạn cân lương thực nàng gửi qua, đưa đến quân doanh hai mươi vạn cân, phân phát cho bá tánh hai mươi vạn cân, để phòng vạn nhất, giữ một chút về lượng lương thực, tạm thời để mười vạn cân ở Tướng quân phủ.'

'Còn nữa, thể mạo danh công đức của cô nương, nên với lương thực là do Thần nữ ban tặng cho Bắc Liêu, bá tánh đều ơn nàng, hai vạn binh tướng Chử gia quân cũng đội ơn cô nương, nhưng hiện tại vẫn sức lực vàng bạc để báo đáp ân tình của nàng, thực sự hổ thẹn với cô nương...'

'Tuy nhiên hôm nay ít bá tánh và Chử gia quân, chuẩn chút tâm ý nhỏ tặng cho cô nương, đồ vật khá nhiều, bò cơ khí thể truyền tống đồ vật qua chỗ cô nương ?'

Bức thư khiến Phương Cẩm Châu chút bất ngờ, cũng chút hổ.

Những thứ Chử Diệp trao cho cô, vượt xa những gì cô bỏ a!

Một bức thư pháp bán hai trăm vạn, huống hồ còn nhiều đồ cổ bán, tiền bán những thứ , cho dù nuôi quân dân Bắc Liêu một năm rưỡi cũng thành vấn đề.

ngờ Chử Diệp quang minh lạc như , chỉ thẳng thắn kể rõ ngọn ngành hướng của lương thực, và hiện trạng của Bắc Liêu với cô, mà còn vì cảm thấy cách nào báo đáp cô mà sinh lòng áy náy.

Nghĩ đến đây, Phương Cẩm Châu yên nữa.

Chử Diệp đối với cô hề phòng , cô cũng thể giấu giếm.

'Chử Diệp, giấu gì , bức thư pháp gửi qua ở chỗ chúng giá trị, một bức thư pháp bán hai trăm vạn tệ.'

'Gạo gửi qua cho các là do nông trại nhà tự trồng, nếu bán thì cũng chỉ một tệ một cân, một bao là một trăm cân, tương đương với một trăm tệ một bao, năm mươi vạn cân lương thực quy đổi , cũng chỉ tốn năm mươi vạn tệ...'

'Cho nên lương thực , tương đương với việc chính bỏ tiền mua, hơn nữa tiền mua lương thực trả cho , cũng là gián tiếp giải quyết khó khăn hiện tại của , chuyện chúng là đôi bên cùng lợi, ngàn vạn đừng sinh lòng áy náy.'

'Còn nữa, cứ nghĩ đến việc chỉ tốn chút sức lực, là thể giúp nhiều như ăn no, liền vui tự hào, loại giá trị cảm xúc thể tẩm bổ cho thể xác và tinh thần con còn khó hơn cả tiền bạc quà cáp, cho nên mong hãy với , thực sự cần bận tâm gửi đồ cho .'

'Lần giá cả thị trường, thư pháp tạm thời chỉ bán một bức, những ngày tới sẽ lượt tìm cơ hội, đem những đồ cổ gửi qua bán hết, nguồn cung cấp bên Bắc Liêu cần lo lắng, cần gì cũng nhất định kịp thời cho , sẽ cố gắng !'...

"Thần nữ ? Ngài cảm thấy đồ chúng tặng quá rẻ mạt ?"

"Những thứ Thần nữ nhất định là chướng mắt , nhưng hiện tại thứ chúng thể lấy , cũng chỉ những thứ ..."

Thấy Chử Diệp xong thư hồi âm của Phương Cẩm Châu, đám Diệp Đình Hiên nhịn xúm , mắt trông mong hỏi.

Chử Diệp nhíu nhíu mày: 'Đừng tự ý suy đoán tâm tư của Thần nữ, yên tâm , những thứ nàng sẽ nhận.'

Nói liền đến bàn án, sột soạt thư hồi âm.

Biết thể cạy gì từ miệng Chử Diệp, đám Chử gia quân liền vây quanh Xu Xu và Duệ Duệ, dò hỏi tính tình sở thích của Thần nữ.

Cái gì!

Thần nữ còn nấu cơm?

Thần nữ còn nuôi gà?!

Thú cưỡi ngoài của Thần nữ là ngựa sắt?

Nhà ở chỗ Thần nữ cao đến mức thể chọc thủng trời?...

Nông trại.

Phương Cẩm Châu chút bồn chồn qua cửa chuồng.

Vừa nãy, những cuộc điện thoại đòi nợ như hẹn , cái nối tiếp cái gọi đến, ngay cả điện thoại đòi tiền thuê đất của chính quyền cũng gọi đến .

Những giống như hẹn , tối hậu thư cho cô, bắt cô hôm nay bắt buộc chuyển tiền nợ tài khoản, nếu sẽ kiện cô!

Mặc dù trong tài khoản của cô vẫn còn hơn một trăm vạn, nhưng chỉ riêng tiền thuê nông trại là hai trăm vạn, kể của những chủ nợ khác, linh tinh cộng cũng gần năm trăm vạn!

Khoan hãy tiền đủ trả nợ, quan trọng là tiền cô chỉ thể động đến năm mươi vạn, còn chỉ là giữ hộ, của cô a!

Đang lúc sứt đầu mẻ trán, Xu Xu mang theo thư của Chử Diệp về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-20-cam-chau-co-nuong-nang-gap-kho-khan-sao.html.]

Phương Cẩm Châu vội vàng mở , ngẩn .

'Cẩm Châu cô nương, nàng gặp khó khăn ? Đã giải quyết ? Ta thể giúp gì cho nàng?'

Trái tim Phương Cẩm Châu khẽ rung động.

nhiều nội dung như , chỉ lướt qua một nét về khó khăn của , nhưng đó cũng là để cho Chử Diệp , cô giúp Bắc Liêu là vô thường.

Hắn chỉ quan tâm cô gặp khó khăn ?

"Thắp sáng ánh sáng sinh mệnh, thể gặp chính là đáp án, chiếc đồng hồ sinh mệnh ngừng ..."

Điện thoại vang lên.

Phương Cẩm Châu sụt sịt mũi, lấy điện thoại .

Là Dương thúc.

Cô nhíu mày, nhưng phép lịch sự vẫn thôi thúc cô nhấn nút .

"A lô, Dương thúc."

"Tiểu Phương , đó cũng thấy cháu gọi cho chú, đứa trẻ cũng thật là vô lễ... Chuyện đó, cháu suy nghĩ kỹ , nông trại chiết khấu hai mươi phần trăm chuyển nhượng cho chú, cháu còn thể cầm về hơn hai trăm vạn, ít nhất tiền thuê đất của cháu cũng trả , nếu luật sư của chính quyền sẽ khởi kiện cháu đấy!"

"Còn những chủ nợ của cháu, với chú cũng đều là quan hệ hợp tác, chỉ cần cháu chuyển nhượng nông trại cho chú, chú ngại giúp cháu khó vài câu, để họ khoan hồng cho cháu thêm một thời gian, cùng lắm thì, chú thể cho cháu mượn chút tiền ..."

"Tút—— Tút—— Tút——"

Phương Cẩm Châu hung hăng nhấn nút tắt máy, giơ tay hận thể ném văng chiếc điện thoại .

Cứng đờ giữa trung một nháy mắt, hậm hực thu về.

Vì một tên cặn bã giậu đổ bìm leo, mà hỏng tài sản của , đáng!

Cuộc điện thoại của Dương Chí Hoài gọi đến thật đúng lúc.

nghi ngờ, thông đồng với những chủ nợ , cố ý bảo họ tìm cô ép nợ, để cô mau ch.óng bán rẻ nông trại cho .

Điện thoại vang lên.

Vẫn là Dương Chí Hoài!

Phương Cẩm Châu , trực tiếp nhấn nút tắt máy.

Còn gọi, tắt!

Cuối cùng dứt khoát tắt nguồn!

"Tỷ tỷ..."

Giọng mềm mại ngọt ngào cẩn thận truyền đến.

Bước chân đang điên cuồng của Phương Cẩm Châu đột ngột dừng , sang Xu Xu.

Đứa nhỏ đang trừng đôi mắt vô tội , đó liền lạch bạch tới, dang đôi tay ngắn ngủn đòi bế: "Tỷ tỷ, bế!"

Sự bồn chồn tức giận của Phương Cẩm Châu trong nháy mắt tiêu tan quá nửa, vội vàng đưa tay bế Xu Xu lòng.

Đứa nhỏ lòng, liền ôm c.h.ặ.t lấy Phương Cẩm Châu, còn lấy khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ mặt cô: "Tỷ tỷ, tức giận nha..."

"Xu Xu, ở bên..."

"Kẻ , ức h.i.ế.p tỷ tỷ, đúng ?"

"Xu Xu, giúp tỷ tỷ, đ.á.n.h , ?"

Nói Xu Xu tiên vung vẩy nắm đ.ấ.m nhỏ, đó vươn hai bàn tay nhỏ xíu, ôm lấy mặt Phương Cẩm Châu vỗ nhẹ an ủi: "Tỷ tỷ ngoan, a a, sợ nha!"

Phương Cẩm Châu bất ngờ bật .

 

 

Loading...