Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 194: Ta Trước Nay Chưa Từng Là Nữ Tử Yếu Đuối

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:52:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bất kể là Chử Tướng quân xúi giục bọn họ phản bội cũng , là lời khuyên chân thành cũng , đều quan trọng.

Tận mắt thấy t.h.ả.m trạng của Nhã Lực Phu.

Bọn họ liền hiểu, nếu Chử Tướng quân g.i.ế.c bọn họ, cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay trong một ý niệm.

, mà lựa chọn tha cho bọn họ một mạng, sống cho t.ử tế để chuộc tội.

Dựa phần khí phách l.ồ.ng lộng của Chử Tướng quân, dựa việc theo thể ăn no.

Bọn họ sẽ ghi nhớ thật kỹ những lời của thiên phu trưởng quân dự trong lòng.

Chử Diệp ở cửa quân trướng chính, thu hết cảnh tượng đáy mắt, khóe môi nở nụ an ủi.

“Tướng quân, ngài đúng...”

Diệp Đình Hiên cảm thán : “Nếu lúc chúng dùng một trận oanh tạc tiêu diệt bốn vạn quân Khương Vu , thì ngày hôm nay?”

Chử Diệp khẽ : “Sự tàn bạo bất nhân của Khương Vu những năm nay, lầm nay từng thuộc về những binh lính tầng đáy của Khương Vu, mà là do bản tính của những kẻ bề gây .”

“Đánh Khương Vu chỉ vì c.h.é.m g.i.ế.c bạo quân, xoay chuyển loạn thế, để thiên hạ thái bình...”

“Nếu vì đạt mục đích mà chỉ c.h.é.m g.i.ế.c, thì bản tướng và tên bạo quân gì khác biệt?”

“Binh lính cởi bỏ bộ áo giáp cũng chỉ là những phàm tục, bọn họ còn căm ghét chiến tranh hơn bất cứ ai, ai thể cho bọn họ sống yên , bọn họ sẽ thuận tòng đó.”

“Chuyến xem , phần thắng của chúng lớn...”

Nói , xa xăm về hướng Bắc Liêu, khẽ thở dài: “Không một Cẩm Châu, thể chu việc ở Bắc Liêu ...”

Diệp Đình Hiên chắc chắn : “Tướng quân đừng lo, Cẩm Châu cô nương nữ t.ử tầm thường, nhất định thể bảo vệ Bắc Liêu bình an vô sự.”

Chử Diệp thu ánh mắt, trong nháy mắt trở nên kiên định sắc bén: “Truyền lệnh xuống, ăn cơm xong thì chỉnh đốn quân đội, đêm nay nhất định đ.á.n.h hạ Qua Bích châu!”

Mới xa cách một ngày, nhớ nhung đến phát cuồng.

Đánh hạ Khương Vu sớm một ngày, liền thể ban sư hồi triều sớm một ngày, bảo vệ mặt Cẩm Châu sớm một ngày...

Bắc Liêu.

Kho lương thực Tướng quân phủ.

Một con sơn ca đậu xuống sân, vội vã nhảy kho lương thực.

Chử gia quân canh giữ ở cửa ánh mắt khẽ động, tập thành thói quen.

Cẩm Châu cô nương rõ ràng trong nhà, nhưng mỗi khi các nơi ở Bắc Liêu truyền đến tin tức gì, nàng đều xử biến kinh, giống như từ sớm .

Thực đối với chuyện , bọn họ cảm thấy gì kỳ lạ.

Cẩm Châu cô nương cũng là Thần nữ, chân bước khỏi cửa cũng thể chuyện thiên hạ là chuyện bình thường thể bình thường hơn.

hai ngày nay.

Cẩm Châu cô nương bất kể ở , luôn chim ch.óc chuột bọ xuất hiện bên cạnh nàng.

Cộng thêm việc Cẩm Châu cô nương còn lệnh cho bọn họ dọn dẹp phủ xéo đối diện Tướng quân phủ, đục những lỗ hổng lớn nhỏ khác tường ở khắp nơi.

Còn mỗi ngày đúng giờ thả các loại thức ăn ở khắp nơi trong viện, để cung cấp cho các loài thú lớn nhỏ thưởng thức.

Cùng với việc ngày càng nhiều loài thú phủ thưởng thức thức ăn.

Bọn họ mới chợt bừng tỉnh ngộ.

Hóa tin tức của Cẩm Châu cô nương, đều là do những loài thú truyền tới!

Sau khi tỉnh ngộ.

Trong lòng bọn họ càng thêm vững .

Cẩm Châu cô nương càng thần thông quảng đại, đối với Bắc Liêu mà càng là sự an tâm.

Con sơn ca lúc .

Cũng mang đến tin tức từ phương nào cho Cẩm Châu cô nương.

Đang nghĩ ngợi.

Chử gia quân liền thấy tiếng bước chân vang lên bên trong.

Sau đó liền thấy Cẩm Châu cô nương vội vã bước .

“Tiểu Ngũ, lập tức chuẩn cho một con ngựa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-194-ta-truoc-nay-chua-tung-la-nu-tu-yeu-duoi.html.]

Giọng Phương Cẩm Châu lộ vẻ gấp gáp.

Trái tim Chử gia quân thót lên, liên thanh nhận lời chạy chậm ngoài.

Sau đó.

Phương Cẩm Châu liền vội vã trở về viện của .

Chử lão phu nhân đang dẫn ba đứa trẻ bận rộn bàn đá.

Trên mặt đất bày một đống đồ thủ công.

Đa là l.ồ.ng đèn với đủ các hình thù, bên đều là những nét vẽ màu non nớt của bọn trẻ, vô cùng rực rỡ bắt mắt.

Thấy Phương Cẩm Châu vội vã bước .

Chử lão phu nhân như nhận điều gì, vội vàng dậy đón tới: “Cẩm Châu...”

Phương Cẩm Châu hiểu ngay sự lo lắng dò hỏi trong đáy mắt lão phu nhân, sắc mặt ngưng trọng gật đầu.

Lão phu nhân bỗng chốc chút luống cuống, cũng may Phương Cẩm Châu tiêm phòng cho bà từ ít, nên mới đến mức quá hoảng loạn.

định tâm thần, hạ thấp giọng : “Vậy, cháu cứ , trong nhà , cháu ngàn vạn đừng bận tâm!”

Phương Cẩm Châu gật đầu, sắc mặt giãn , vươn tay nắm lấy tay lão phu nhân: “Thẩm nương, đừng lo lắng...”

“Ngày cháu và A Diệp dự đoán từ sớm , cũng cách ứng phó, cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi cháu về là !”

Chử lão phu nhân vươn tay bao trọn lấy bàn tay mềm mại xương của Phương Cẩm Châu, đáy mắt sóng sánh lệ quang: “Có Hàn phó tướng bọn họ ở đó, cháu ngàn vạn đừng xông lên phía , thẩm nương...”

“Chỉ cần cháu xước một chút da thôi, thẩm nương cũng ăn với A Diệp...”

Phương Cẩm Châu ôm lấy cánh tay Chử lão phu nhân, sự ỷ của tiểu nữ nhi bộc lộ sót chút nào: “Thẩm nương, xót cháu thì cứ thẳng, cần lấy A Diệp bia đỡ đạn .”

“Yên tâm , cháu sẽ lượng sức mà , sẽ cậy mạnh .”

Giọng mềm mại ngọt ngào, khiến đáy mắt Chử lão phu nhân nhuốm đậm sự cưng chiều và bất đắc dĩ, bà lật tay xoa xoa đầu nàng: “Vẫn là nữ nhi , lời hành động chỗ nào cũng ủi an...”

“Nếu thể, thẩm nương hận thể tự , cũng để cháu rơi hiểm cảnh a...”

Bàn tay ấm áp từng nhịp từng nhịp nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc , đáy mắt Phương Cẩm Châu tràn ngập sự ỷ ngưỡng mộ.

Nàng sụt sịt mũi: “Thẩm nương, đấy, cháu nay từng là nữ t.ử yếu đuối...”

Nói nàng thẳng lên: “Cháu hề kém cạnh A Diệp nha!”

Trên khuôn mặt thanh tú của tiểu nữ t.ử tràn đầy sự kiêu ngạo tự tin đáng yêu, Chử lão phu nhân mà trong lòng vui vẻ ngập tràn, ngay cả sự lo lắng cũng còn chỗ chứa: “Được , Cẩm Châu nhà chúng là nữ t.ử lợi hại nhất...”

“Cẩm Châu tuy bề ngoài yếu đuối, nhưng tâm kiên chí định, còn lợi hại hơn A Diệp nhiều!”

“Ha ha ha...”

Được lão phu nhân nghiêm túc khen ngợi, Phương Cẩm Châu đến mức thấy tổ quốc .

Sau đó.

Nàng liền Xu Xu ôm lấy chân.

Vừa rũ mắt xuống, chìm đắm đôi mắt to tròn mềm mại của tiểu nhân nhi.

Nàng nhịn vươn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn nuôi đến mức phúng phính của Xu Xu, cúi cụng trán với cô bé.

“Duệ Duệ cũng ! Duệ Duệ cũng cụng trán!”

Duệ Duệ cũng tiến lên, ngửa cái trán nhỏ xíu ghé sát Phương Cẩm Châu.

Phương Cẩm Châu cong mắt, đổi sang nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Duệ Duệ, cũng cụng trán với bé.

Sau đó, vẫy tay với Tinh Bảo đang ngoan ngoãn đợi một bên.

Tinh Bảo toét cái miệng nhỏ lạch bạch tiến lên, như ý nguyện cụng trán với tỷ tỷ.

“Tỷ tỷ đ.á.n.h kẻ , các ở nhà ngoan ngoãn lời tổ mẫu, thấy ?”

Phương Cẩm Châu lượt véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính của bọn chúng, thoải mái dặn dò: “Đợi tỷ tỷ đ.á.n.h cho kẻ tơi bời hoa lá, mang đao kiếm bọn chúng về, quà cho các , ?”

Nghe .

Khuôn mặt tươi của ba đứa trẻ, trong nháy mắt sụp đổ.

 

 

Loading...