Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 179: Để Cẩm Châu Rơi Lệ, Chính Là Lỗi Của Ta.

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:52:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cẩm Châu!”

Chử lão phu nhân vội vã gọi, “A Diệp sớm, giờ phút đuổi theo cũng kịp nữa ...”

Ba đứa nhỏ cũng tụt cái vèo từ ghế xuống, lạch bạch chạy theo ngoài.

Phương Cẩm Châu dừng bước xoay , đỏ mắt từng chữ từng câu với lão phu nhân, “Thẩm nương, bao xa cháu cũng đuổi theo, cháu đồ đưa cho .”

Nói liền đầu mà chạy cuồng khỏi phủ.

Ông nội đột ngột.

Nàng kịp mặt cuối.

Bố cũng .

Ba yêu thương nàng nhất đời, đến cuối cùng ngay cả một câu cũng để cho nàng.

Phương Cẩm Châu cực kỳ ghét sự từ mà biệt.

nàng hề trách Chử Diệp.

Mỗi đều sẽ vì nhận thức và cảm nhận của , mà đưa những lựa chọn lời hành động khác .

Nàng sẽ vì Chử Diệp thích nàng, chiều chuộng nàng, mà ép buộc nhất định hiểu thứ về nàng, còn một mực thuận theo tâm ý của nàng.

Sau đó thể theo tâm ý của , hành vi mà nàng cho là đúng mà tức giận, nội hao.

Nàng đuổi theo.

Đương diện lời tạm biệt với , lao chiến trường.

Chiếc xe tải nhỏ Wuling đột ngột xuất hiện cửa Tướng quân phủ.

Đám lính canh cửa Chử gia quân thi giật kinh hãi.

Còn kịp phản ứng.

Phương Cẩm Châu từ cổng lớn xông .

Mở cửa, lên xe, nổ máy.

Chiếc xe tải nhỏ Wuling v.út .

“Mau! Mau chuẩn ngựa qua đây!”

“Mau đuổi theo Cẩm Châu cô nương!”

Đám lính Chử gia quân chấn động một chớp mắt, đó là một trận binh hoang mã loạn.

Mười mấy nhịp thở , An trưởng dẫn theo hai tên lính Chử gia quân cưỡi ngựa cuồng đuổi theo.

Tướng quân khi dặn dặn , nhất định bảo vệ nhà của ngài .

Chử lão phu nhân và ba đứa trẻ đương nhiên cần .

Cẩm Châu cô nương là trong lòng Tướng quân, tuyệt đối thể xảy chút sai sót nào.

Nếu đừng cách nào ăn với Tướng quân.

Ngay cả chính bọn họ cũng qua ải của chính .

“Bíp bíp——”

Đường lớn ngõ nhỏ.

Bách tính đang qua tấp nập.

Đột nhiên liền thấy một cỗ xe sắt khổng lồ rẽ phố chính, phát tiếng kêu ch.ói tai kéo dài.

Bách tính kinh hãi dạt hai bên nhường đường.

“Là Cẩm Châu cô nương!”

tinh mắt xuyên qua cửa sổ xe thấy trong xe là Phương Cẩm Châu, cao giọng hô, “Là Cẩm Châu cô nương, mau nhường đường!”

“Mau tránh một chút, là Cẩm Châu cô nương khỏi thành!”

Một tiếng cất lên, tiếng tiếng truyền .

Bách tính thi nhường đường, liên thanh hô quát.

Tướng quân hôm nay dẫn theo một đội vệ khỏi thành đến quân doanh .

Tin tức Bắc Liêu chủ động đ.á.n.h Khương Vu cũng truyền .

Bách tính ai là nhiệt huyết sôi trào.

Trước đây đều là Bắc Liêu chịu đòn của Khương Vu.

Bây giờ Bắc Liêu cũng tự tin chủ động phản kích !

Quả thực là đại khoái nhân tâm.

Ai nấy đều rõ ràng, Tướng quân sự tự tin và tráng chí , đều là công lao của Thần nữ Cẩm Châu!

Giờ phút Cẩm Châu cô nương đang về hướng quân doanh, nhất định còn chuyện quan trọng dặn dò Tướng quân.

Bọn họ thể cản đường của nàng.

Chỗ đông , cho dù Phương Cẩm Châu tâm trạng nóng vội đến , cũng lái xe kiềm chế.

đó nàng liền thấy bách tính thi nhường đường cho nàng.

Con phố dài trong nháy mắt trở nên thông suốt trở ngại.

Trên mặt mỗi đều là sự thành kính cung thuận chút do dự.

Dường như cho dù giờ phút nàng vì tâm trạng nóng vội mà đụng , bọn họ cũng sẽ vì kịp nhường đường mà tự trách, chứ sẽ trách nàng.

Đáy mắt Phương Cẩm Châu dâng lên sự ươn ướt.

Mỗi một của Bắc Liêu.

Đều cung phụng nàng trong ngôi miếu chân tâm.

Lúc Chử Diệp xuất chinh Khương Vu.

Nàng nhất định sẽ dốc hết lực bảo vệ Bắc Liêu chu .

Bách tính phối hợp ăn ý.

Lính canh thành cũng từ xa mở rộng cổng thành.

Chiếc xe tải nhỏ Wuling thông suốt trở ngại khỏi thành.

Vừa rẽ con đường vắng vẻ ít , Phương Cẩm Châu liền đạp lút chân ga.

Cánh đồng lúa mì vàng óng ả lùi phía với tốc độ ch.óng mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-179-de-cam-chau-roi-le-chinh-la-loi-cua-ta.html.]

nhanh bằng một trái tim của nàng.

Quân doanh.

Cổng doanh mở rộng.

Chử Diệp một hắc giáp, tay cầm ngân thương.

Cưỡi ngựa đầu ngoài.

Ba vạn năm ngàn quân đội theo sát phía .

Binh qua áo giáp, chiến xa rầm rập.

Sĩ khí cuồn cuộn, chấn nhiếp trăm dặm.

Ánh mắt Chử Diệp phóng xa, về phía xa xăm.

Cách trăm dặm.

Lờ mờ thể thấy Qua Bích châu của Khương Vu.

Đáy mắt ngưng tụ sát khí sắc bén, đôi chân dài khẽ động, tốc độ của con ngựa nhanh hơn một chút.

Cùng lúc đó.

Quân đội phía một trận xôn xao.

“Tướng quân ngài kìa!”

Diệp Đình Hiên thúc ngựa tiến lên, kinh ngạc chỉ về phía xéo phía , “Đó là cái gì?!”

Chử Diệp theo tay , đáy mắt đột ngột đình trệ.

Chiếc xe tải nhỏ Wuling đang với thế tên rời cung lao về phía bên .

Phía cuốn lên từng đợt sóng bụi, thể thấy sự nóng vội của trong xe.

Chử Diệp giơ tay , “Đứng yên tại chỗ chờ lệnh!”

Sau đó liền thúc ngựa lao về phía chiếc xe tải nhỏ Wuling.

Cách trăm trượng.

Nam nhân lưng ngựa áo choàng bay phần phật, lao về phía .

Cho dù rõ mặt, nhưng Phương Cẩm Châu thể cảm nhận sự nóng rực nơi đáy mắt .

Trước mắt nàng nhòe , chân khẽ đạp chân ga.

“Hí——”

Cách mười trượng, tuấn mã tung vó dừng .

Chử Diệp xoay xuống ngựa, đôi chân dài sải bước chạy tới.

Chiếc xe tải nhỏ Wuling cũng đột ngột phanh gấp, cuốn lên một trận sóng bụi mịt mù.

Tắt máy, tháo dây an , mở cửa xe.

Vì tình thế cấp bách tâm trạng nóng vội.

Lúc xuống xe, Phương Cẩm Châu vấp lảo đảo một cái.

Lại nam nhân vững vàng đỡ ôm lòng.

“Cẩm Châu...”

Giọng Chử Diệp run rẩy, thể tin nổi nữ t.ử nước mắt nhạt nhòa, “Nàng... nàng đến đây?”

Còn vững, Phương Cẩm Châu vươn tay ôm lấy cổ nam nhân, lúc kiễng chân cũng kéo gần , phong kín môi .

Đôi môi hé mở, hàm răng trắng như phát ngoan c.ắ.n lấy môi của nam nhân.

“Ưm...”

Chử Diệp đau đến mức khẽ rên một tiếng, đáy mắt mềm nhũn rối tinh rối mù, cánh tay dài từng chút từng chút siết c.h.ặ.t nữ t.ử lòng.

Nước mắt từ khóe mắt nhắm của Phương Cẩm Châu lăn dài xuống, chỉ một chớp mắt, răng buông lỏng.

Đôi môi mềm mại rời phân nửa, thổ lộ cõi lòng, nam nhân đỡ lấy gáy, như công thành lược địa mà hôn tới.

Phương Cẩm Châu bám c.h.ặ.t lấy giáp vai vĩ ngạn của nam nhân, nhiệt liệt đáp .

Môi răng giao hòa, mùi m.á.u tanh lan tỏa.

Không cần nhiều.

Mỗi một thở, đều hướng về đối phương kể lể hết sự lưu luyến nỡ.

Cát bụi phía , đều bay lên những đường nét nóng rực.

Hồi lâu.

Phương Cẩm Châu mới đột ngột đẩy Chử Diệp , một đôi mắt hạnh sương mù long lanh trừng , nhuốm một tia giận dữ mỏng manh.

Chử Diệp chớp mắt sâu đáy mắt nữ t.ử, tình ý trong đôi mắt sâu thẳm miên man thể kéo sợi.

Hắn vươn tay phủ lên gò má nàng, ngón cái nhẹ nhàng lau sự ươn ướt nơi khóe mắt nàng, “Ta sai ...”

Vốn dĩ chỉ là giả vờ giận dữ.

Dễ dàng một câu của nam nhân đ.á.n.h tan.

Ánh mắt Phương Cẩm Châu mềm nhũn, “Ta còn mở miệng, sai ?”

Giọng Chử Diệp trầm khàn, “Để Cẩm Châu rơi lệ, chính là của ...”

Trong lúc chuyện, ôm nữ t.ử hình khẽ động, che cát bụi đang bay tới cho nàng.

Trái tim Phương Cẩm Châu run lên.

Đột nhiên hiểu tại Chử Diệp từ mà biệt.

Bởi vì chỉ một động tác đơn giản .

Đã đủ để choáng váng đầu óc nàng, khiến tình cảm nghiền ép lý trí.

Tư tâm bắt đầu khống chế mà tràn lan.

Nhịn mở miệng bảo đừng .

nàng hiểu.

Ngàn vạn thể!

 

 

Loading...