Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 166: Hỏi Thế Gian Tình Là Chi, Một Vật Hàng Một Vật!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:47:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng của Phương Cẩm Châu, tiếng dòng điện của bộ đàm vô tình cắt ngang.

“Tướng quân!”

Giọng của Diệp Đình Hiên từ trong bộ đàm truyền , “Ngài thể đến quân doanh một chuyến ?”

Đầu óc Chử Diệp trống rỗng, lời của nữ t.ử vang vọng bên tai đinh tai nhức óc, che lấp âm thanh khác.

“Tướng quân?!”

“Tướng quân ngài đang ?!”

Đầu dây bên , giọng Diệp Đình Hiên sốt ruột nghi hoặc.

Thấy Chử Diệp vì lời của mà thất thần bỏ bê chính sự, trong lòng Phương Cẩm Châu hổ, thầm mắng sắc đảm bao thiên, vội vàng vươn tay lay lay cánh tay Chử Diệp, “Chử Diệp, quân doanh tìm kìa!”

Đôi môi đỏ mọng của nữ t.ử gần trong gang tấc, lúc khép mở câu hồn đoạt phách.

Chử Diệp chìm đắm trong đó, thể tự thoát .

“Tướng quân?!”

“Tướng quân ngài chứ?!”

“Tướng quân, ngài mà lên tiếng nữa, sẽ đến Tướng quân phủ đấy nhé!”

Trong bộ đàm, giọng Diệp Đình Hiên một tiếng cao hơn một tiếng.

Bất đắc dĩ, Phương Cẩm Châu vội vàng nhấn bộ đàm , “Đừng lo, Tướng quân đang ở cùng , ngài , ngài uống chút rượu ngủ , bây giờ sẽ giải rượu cho ngài , đảm bảo sẽ lỡ việc!”

Nàng .

Cái lý do nàng thuận miệng bịa .

Đã nổ tung cả quân doanh bên !

Đám lính Chử gia quân xúm với sôi sục cả lên.

“Nghe thấy ? Tướng quân đang ở cùng Cẩm Châu cô nương, ngài ! Ngủ! Thiếp! Đi! Rồi!”

“Hahaha, chuyện chung đại sự của Tướng quân hy vọng !”

“A a a, thật ngưỡng mộ mấy trực ban ở Tướng quân phủ, mỗi ngày đều thể cảm nhận cách gần sự tương tác qua giữa Tướng quân và Cẩm Châu cô nương, đăng ký Tướng quân phủ trực ban!”

“Ta cũng !”

Bọn họ .

Mấy mà bọn họ ngưỡng mộ, giờ phút đang bịt miệng nhảy cẫng lên tại chỗ!

Nếu cơ thể thể phát âm thanh.

Vậy động tác của mấy bọn họ nhất định là đinh tai nhức óc!

Mặc dù cố ý canh gác xa một chút, nhưng bọn họ khống chế đôi tai của .

‘Ừm, cái đó, đều là quan hệ bàn chuyện cưới hỏi , hôn một cái... chắc tính là kinh thế hãi tục chứ?’

Không kinh thế hãi tục!

Có thể hôn!

Quang minh chính đại mà hôn!

Nếu còn e ngại, bọn họ thể giúp che chắn để hôn!

A a a, cố tình thời khắc kích động lòng nhất bộ đàm cắt ngang.

Lúc sứ giả Khương Vu diệt, trong quân doanh thể chuyện gì mười vạn hỏa tốc thể đợi Tướng quân xử lý chứ?

A a a!

“Chử Diệp!”

Phương Cẩm Châu ghé sát tai Chử Diệp, cất cao giọng gọi, “Quân doanh tìm việc!”

Không đến mức đó chứ?

Cho dù lời của nàng quá mức kinh thế hãi tục, nhưng Chử Diệp là Đại Tướng quân một vạn cơ mà!

Sóng to gió lớn nào mà từng thấy?

Đâu đến mức thất thần đến nhường ?

Phương Cẩm Châu Chử Diệp từng yêu đương, nhưng ngờ thuần tình đến mức !

Đây còn hôn đấy!

Nếu thật sự hôn, chẳng sẽ ngất xỉu luôn ?

Tìm cơ hội, thử xem .

Gọi mấy tiếng, Chử Diệp mới hồn, mặt và tai sớm đỏ đến mức phân biệt , “Sao, ?”

Chính sự mắt, Phương Cẩm Châu dám chậm trễ, vội , “Vừa Diệp phó tướng tìm , bảo mau đến quân doanh một chuyến, trả lời là say rượu ngủ , đang giải rượu...”

“Chàng đợi đấy, lấy chậu nước lạnh cho tỉnh táo !”

Nói cũng màng xem Chử Diệp biểu cảm gì, bưng chậu chạy ngoài như một cơn lốc.

Chử Diệp theo bản năng sờ sờ mặt , mới phát hiện nóng đến kinh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-166-hoi-the-gian-tinh-la-chi-mot-vat-hang-mot-vat.html.]

Có thể tưởng tượng đỏ đến mức nào.

lời của Cẩm Châu, quả thực khiến ...

“Tướng quân?!”

Trong bộ đàm truyền đến giọng của Diệp Đình Hiên, “Cẩm Châu cô nương, Tướng quân tỉnh ?”

“Ờ, cái đó, thực quân doanh cũng chuyện gì lớn, nếu Tướng quân ngủ say, là đừng đ.á.n.h thức ngài nữa, chúng tự xử lý là ...”

“Cái đó, phiền Cẩm Châu cô nương chăm sóc Tướng quân thật nhé!”

Nếu tâm trí còn phiêu diêu, thì giờ phút , lời của Diệp Đình Hiên trực tiếp khiến chỉ thông minh của Chử Diệp trở trong một giây.

Lời lẽ của Diệp Đình Hiên bình thường.

Hơn nữa ngoài giọng của , hình như còn tiếng ồn ào đè nén.

Chử Diệp lập tức phản ứng điều gì đó, nhấn bộ đàm, trầm giọng , “Ta đến quân doanh ngay.”

“Tốt nhất là chuyện gì tày đình, nếu ...”

Nửa câu hết, nhưng sự uy h.i.ế.p xuyên qua bộ đàm khống chế cả quân doanh.

Bên phía quân doanh.

Đám Diệp Đình Hiên đang hóng chuyện say sưa, đồng loạt rùng một cái.

“Cái đó, còn ngây đây gì, mau thao luyện !”

Mấy tên lính gác kho lương cũng vội vàng nghiêm, lưng thẳng tắp.

Mắt thẳng, mặt cảm xúc.

“Đừng vội, lấy khăn lạnh đắp lên mặt một chút, sẽ mau hết đỏ hơn...”

Phương Cẩm Châu ở bên cạnh dặn dò.

Chử Diệp ngoan ngoãn vùi mặt lớp khăn.

Thực chút hổ dám thẳng Cẩm Châu.

Mặc dù lời của Cẩm Châu chút kinh thế hãi tục, nhưng biểu hiện của còn kinh thế hãi tục hơn cả lời của nàng.

Hắn thất thần đến mức ném cả chính sự đầu.

Nếu là ở chiến trường, c.h.ế.t bao nhiêu .

Không chỉ , còn liên lụy đến tam quân!

Trước đây Chử Diệp hiểu tại luôn quen dùng mỹ nhân kế để chế ngự kẻ địch.

Bây giờ hiểu và thông cảm .

Nếu Cẩm Châu là mỹ nhân kế do địch quốc phái tới để mê hoặc , nhất định sẽ mang theo cả một tòa thành luân hãm.

, cũng chỉ thể là Cẩm Châu.

“Nàng cùng !”

Sau khi chườm lạnh lặp lặp vài , Chử Diệp Phương Cẩm Châu, “Ta đưa nàng đến quân doanh xem thử.”

Đáy mắt Phương Cẩm Châu sáng lên, “Được ? Không xử lý công việc ? Ta ảnh hưởng đến ?”

Chử Diệp lắc đầu, “Sứ giả Khương Vu diệt, cho dù Khương Vu phản ứng cũng cần thời gian, chỉ cần Khương Vu đến xâm phạm thì chuyện gì tày đình, thôi!”

Nghe , Phương Cẩm Châu cũng từ chối, vui vẻ nhận lời.

Hai bước cửa, lập tức hai tên lính Chử gia quân theo .

Chử Diệp liếc bọn họ, “Không cần theo, ở Tướng quân phủ, trông nom ba đứa nhỏ cho !”

“Chuyện hôm nay, tất cả đều giữ kín miệng cho , nếu điều gì bất thường từ tai khác, sẽ lôi các ngươi hỏi tội!”

Hắn ngờ Cẩm Châu đối với chuyện tình cảm phóng khoáng như , mà đối với từng lời hành động của nàng chút sức chống cự nào.

Hắn quên sự thất thố của mặt mấy thuộc hạ .

Nếu cứ như thêm vài nữa, còn uy nghiêm gì mặt tam quân?

Hai tên lính Chử gia quân khựng bước, sự thất vọng còn kịp trào lên, sự thấp thỏm giành .

“Vâng, Tướng quân...”

Sau đó đồng loạt ném ánh mắt cầu cứu về phía Phương Cẩm Châu.

Đôi mắt Phương Cẩm Châu ngậm ý , hai lời liền nắm lấy tay Chử Diệp, “Được , thôi, đừng lỡ chính sự!”

“Đều là thuộc hạ trung thành tận tâm với , cho dù bàn tán vài câu, cũng là quan tâm ...”

“Sao, lẽ nào cảm thấy quan hệ của hai chúng thể lộ sáng?”

“Vậy thôi, đến quân doanh nữa, trong quân doanh đông , miệng lưỡi thị phi càng nhiều!”

“Không Cẩm Châu... Được , quản nữa, cứ để bọn họ bàn tán !”

“...”

Đám lính Chử gia quân vươn cổ đôi nam nữ xa, liếc , nhịn bụm miệng run vai.

Hỏi thế gian tình là chi.

Một vật hàng một vật!

Loading...