Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 165: Hôn Một Cái..
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:47:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chắc Không Tính Là Kinh Thế Hãi Tục Chứ?
Một tên lính Chử gia quân vươn tay, hung hăng véo mạnh má em bên cạnh.
“Ái chà——”
Tên lính véo đau đến mức nhe răng trợn mắt, “Ngươi cái gì thế!”
Tên lính véo lập tức toét miệng rạng rỡ, “Không mơ, cũng nhầm, Cẩm Châu cô nương gả cho Tướng quân!”
Mấy tên lính Chử gia quân đồng loạt toét miệng , về phía Chử Diệp đang hình vì khiếp sợ.
Tướng quân, Cẩm Châu cô nương gả cho ngài kìa!
Chử lão phu nhân kích động nắm c.h.ặ.t lấy tay Vệ ma ma bên cạnh, sốt ruột liên tục nháy mắt hiệu cho Chử Diệp.
Cái thằng nhóc ngốc nghếch , chẳng chút phản ứng nào thế?
Ba đứa nhỏ, sáu con mắt to tròn xoe mở trừng trừng.
Tỷ tỷ, gả cho tiểu thúc ?
Vậy bọn chúng gọi là tỷ tỷ nữa ?
Phải gọi tỷ tỷ là tiểu thẩm ?
“Nếu bằng lòng...”
Thấy Chử Diệp cứ chằm chằm với vẻ mặt chấn động chớp mắt, khóe môi Phương Cẩm Châu nhếch lên một nụ tinh nghịch, “Vậy thì thôi...”
“Bằng lòng!”
“Ngài bằng lòng!”
Lời nàng còn dứt, cả bàn đồng thanh lên tiếng cắt ngang, ăn ý đến mức thần kỳ.
Thần hồn của Chử Diệp chấn động bay lên tận chín tầng mây, nháy mắt kéo giật trở xác.
“A Diệp!”
Thấy con trai vẫn còn bộ dạng hồn xiêu phách lạc, Chử lão phu nhân sốt ruột vươn tay chọc chọc sườn , “Con ngốc hả?”
Phương Cẩm Châu bưng chén rượu lên môi, che khóe miệng đang nhịn mà cong lên, đôi mắt ngậm ý long lanh Chử Diệp.
Yết hầu Chử Diệp cuộn lên, “Thật ?”
Đôi mắt Phương Cẩm Châu cong cong, “Giả đấy.”
Trái tim đồng loạt treo lơ lửng.
Chử lão phu nhân hận thể chọc thêm cho con trai mấy cái, “Con đúng là ngốc thật !”
“Nói một câu bằng lòng khó đến thế ? Tình cảnh , mà còn nghi ngờ lời Cẩm Châu là thật giả... Ta...”
Bà hận sắt thành thép vươn tay đ.á.n.h một cái, “Ây da... Cái khí thế sát phạt quyết đoán chiến trường của con chạy mất ?”
Gương mặt tuấn tú của Chử Diệp ửng đỏ, cả luống cuống về phía Phương Cẩm Châu, “Cẩm Châu, , ý nghi ngờ nàng, đương nhiên là vô cùng bằng lòng...”
“Chỉ là...”
“Ta hiểu!”
Nhìn bộ dạng luống cuống ảo não của Chử Diệp, Phương Cẩm Châu cố nhịn , nhịn trêu chọc , “Chỉ là ngờ là nữ nhi, dám ở trong cảnh công khai bày tỏ với , thật sự là hổ...”
“Không !”
Nghe thấy lời đúng, Chử Diệp vội vàng bật dậy, va bàn kêu 'loảng xoảng' một tiếng, “Không !”
Mấy tên lính Chử gia quân trừng mắt to như chuông đồng, cơn chấn động, trái tim chợt treo lơ lửng.
Trời đất ơi!
Tướng quân nay luôn trầm vững vàng, Thái Sơn sập mặt cũng đổi sắc.
Đã bao giờ thất thố như thế !
cảnh tượng , gì bọn họ thấy !
Bọn họ tiêu đời !
Chử Diệp nhận thất thố, trong lòng cũng giật , theo bản năng về phía bốn tên lính Chử gia quân.
ngẩn .
Bốn tên lính đều nhắm c.h.ặ.t mắt, cứng đờ, bày vẻ mặt căng thẳng ' thấy', 'cũng thấy'.
Rất điều.
Chử Diệp ho nhẹ một tiếng, về phía Phương Cẩm Châu.
“Cẩm Châu đối nhân xử thế nay luôn quang minh lạc, cho dù để ý một cũng hề che giấu vòng vo, ngược là suy nghĩ quá nhiều, phụ tấm lòng chân thành của Cẩm Châu...”
Cuối cùng, dùng ánh mắt nóng bỏng Phương Cẩm Châu, “Trước từng gia quốc yên, tuyệt đối lấy vợ, nhưng nay tự vả mặt ...”
“Cẩm Châu đợi đến ngày gia quốc an bình, sẽ gả cho , nhưng nếu để thổ lộ lời thật lòng, thì hận thể ngày mai liền rước Cẩm Châu về vợ.”
Bốn tên lính Chử gia quân đồng loạt trừng mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-165-hon-mot-cai.html.]
Hôm nay bọn họ rốt cuộc là phúc khí gì đây?
Không chỉ Cẩm Châu cô nương mời ăn ngon uống say, mà còn xem một màn kịch kinh thiên động địa thế ?
Khóe mắt Chử lão phu nhân kích động đến mức nếp nhăn cũng giãn , “Tốt , đây mới là khí độ gánh vác mà nam nhi họ Chử nên !”
Sau đó bà liền tha thiết Phương Cẩm Châu, bày vẻ mặt 'Cẩm Châu, đợi chồng của con '.
Phương Cẩm Châu kinh ngạc, đó dịu dàng mỉm , “Tấm lòng của Tướng quân đối với Cẩm Châu, Cẩm Châu hề nghi ngờ, Cẩm Châu cũng cảm thấy Tướng quân là phu quân đáng phó thác nhất, cho dù ngày mai thành , thì ? Chỉ là...”
Đáy mắt Chử Diệp căng .
Cả bàn đều về phía nàng.
“Chỉ là...”
Phương Cẩm Châu cố ý úp mở, đó tươi như hoa, “Chỉ là hôn sự đang tổ chức, tân lang quan đột nhiên bỏ mặc vác thương đ.á.n.h trận haha!”
Mọi đồng loạt ngẩn , đó đều rạng rỡ.
Sự dịu dàng cảm động che kín đáy mắt Chử Diệp, còn lọt một tia cảm xúc nào khác.
Hắn coi Cẩm Châu như châu như bảo, thể để chuyện như xảy .
Nếu cưới Cẩm Châu.
Vậy ắt định quốc an bang .
Sau đó lấy giang sơn sính lễ, mười dặm hồng trang rước dâu, để vạn dân cùng chúc mừng.
Mới tính là phụ lòng!...
Một bữa cơm ăn đến mức sảng khoái đầm đìa, khí thế ngất trời.
Có bốn tên lính Chử gia quân ở đó, bàn, thậm chí trong nồi, đến một cọng lá rau cũng còn thừa.
Bọn họ thậm chí ngay cả nước canh đáy nồi cũng cho đổ, nằng nặc đòi giữ tối nấu mì ăn.
Phương Cẩm Châu ngăn cản.
Trải qua trận nạn đói khổ sở phi nhân loại , trân trọng từng miếng ăn, trở thành ký ức cơ bắp của bọn họ.
Dọn dẹp xong xuôi, Chử lão phu nhân và Vệ ma ma liếc , quả quyết dẫn ba đứa nhỏ rời khỏi kho lương.
Bốn tên lính Chử gia quân cũng điều ngoài, dứt khoát cách một đoạn xa, canh giữ ở cửa viện.
Trong kho lương chỉ còn Chử Diệp và Phương Cẩm Châu, đối diện chiếc bàn vuông.
Chử Diệp chớp mắt Phương Cẩm Châu.
Khác với sự nhẫn nhịn che giấu lúc , ánh mắt giờ phút là sự nóng bỏng quang minh chính đại.
Vốn uống rượu, mặt Phương Cẩm Châu sớm nhuốm vài phần ửng đỏ của men say, giờ phút ánh mắt nồng nhiệt như lửa của nam nhân thiêu đốt từng tấc từng tấc đến đỏ bừng.
Mặc dù nàng từng một kinh nghiệm yêu đương, nhưng cũng chỉ phát triển đến giai đoạn nắm tay.
Bây giờ nghĩ , ngay cả ký ức nắm tay cũng vô cùng buồn nôn.
Nói đúng , đó căn bản tính là kinh nghiệm yêu đương, chỉ thể coi là một trận đòn hiểm độc của hiện thực.
Cho nên, Phương Cẩm Châu đối với chuyện yêu đương thực là mù tịt.
Nàng chỉ , Chử Diệp là cực phẩm trong tất cả những nam nhân nàng từng gặp.
Thậm chí bỏ xa tên đàn mà nàng từng sùng bái yêu thầm mấy con phố.
Rất khó khiến rung động.
Không chỉ rung động, mà còn sùng mộ.
Sùng mộ sự gánh vác của Chử Diệp đối với gia quốc bách tính.
Cho nên nàng mới chút do dự bày tỏ cõi lòng, chút do dự công khai tuyên thệ chủ quyền.
Cổ phiếu siêu tiềm năng, đương nhiên nhanh ch.óng tay nắm c.h.ặ.t trong tay.
Còn về chuyện yêu đương, thể từ từ chuyện mà!
Từ xưa đến nay, cưới yêu thiếu gì !
Phương Cẩm Châu chống cằm, dùng ánh mắt nhuốm ba phần men say Chử Diệp.
Là sự thích thú giấu giếm .
Ngày ngày ở chung trong gang tấc với một nam nhân như , ai định lực mà trong lòng loạn chứ.
Yêu chẳng là chuyện sớm muộn ?
Sự thích thú trong đôi mắt nữ t.ử nồng đậm đến mức kéo sợi, sắc mặt ửng đỏ kiều diễm ướt át, đôi môi cong lên vẻ vui mừng và hưởng thụ, càng thêm đỏ mọng động lòng .
Yết hầu Chử Diệp cuộn lên, chỉ cảm thấy chút khô miệng khô lưỡi.
“Ừm, cái đó, cũng coi như là quan hệ bàn chuyện cưới hỏi , hôn một cái... chắc tính là kinh thế hãi tục chứ?”
“Xẹt xẹt——”