Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 147: Các Người Chính Là Những Vị Thần Bằng Xương Bằng Thịt!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:47:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng đại phu tay quả thực nhanh gọn.

Hai tuần .

Đã khâu xong.

Phương Cẩm Châu buông tay.

Lưng Chử Diệp ướt đẫm một mảng.

Không vì đau.

Mà là vì trong thời gian tâm trạng bất định, khó mà kiểm soát.

Phương Cẩm Châu phẩy phẩy tay, : “Định lực của Tướng quân quả thực lợi hại, giúp một tay đúng là chút thừa thãi .”

Hoàng đại phu băng bó kết thúc, lắc đầu: “Không thể như , định lực của Tướng quân tự nhiên là , nhưng sự giúp đỡ của Cẩm Châu cô nương cũng là vô ích, ít nhất cũng giúp một phen an tâm...”

Nói ông mặt đầy tự hào và vui mừng: “Hôm nay đầu thử tay nghề thành công, cũng cho lão phu niềm tin lớn, đợi về quân doanh, lão phu sẽ truyền thụ thuật khâu vết thương xuống, tạo phúc cho ba quân!”

Phương Cẩm Châu về phía Chử Diệp, trong đầu lóe lên một tia sáng: “Trong quân doanh bao nhiêu quân y?”

Thấy đáy mắt cô sáng lên, như thể nguồn cảm hứng nào đó, Chử Diệp vội vàng thẳng lưng, tâm thần trở bình tĩnh: “Có hai mươi sáu .”

“Chín vạn quân đội, mà chỉ hai mươi sáu thầy t.h.u.ố.c?”

Phương Cẩm Châu lập tức lắc đầu: “Ít quá, ít quá...”

Hoàng đại phu liên tục phụ họa: “Cẩm Châu cô nương đúng...”

“Mỗi đại chiến, thương chỉ trăm ngàn, cho dù chúng ngày đêm nghỉ cũng cứu xuể, thực nhiều binh sĩ vốn dĩ vết thương đến nỗi c.h.ế.t, nhưng khổ nỗi chữa trị kịp thời, cứ thế kéo dài đến lúc trút thở cuối cùng...”

Nói đến đây, đôi mắt đục của Hoàng đại phu ngấn lệ: “ những đứa trẻ đó để chúng sai sót trong lúc bận rộn, rõ ràng đau đến c.h.ế.t sống , nhưng thà c.ắ.n nát cả cuống lưỡi cũng la hét một tiếng, chúng nó cũng sống mà...”

Không nhắc thì thôi.

Vừa nhắc đến, những cảnh tượng thê t.h.ả.m trận chiến tranh ùa đầu, hóa thành những giọt nước mắt đau lòng và bất lực, lăn dài từ đáy mắt Hoàng đại phu.

chúng thật sự cứu xuể, mỗi như , lão phu hận thể mọc ba đầu sáu tay, hận thể hóa thành tiên, phất tay áo một cái là thể cứu tất cả ... hu hu...”

Cuối cùng, Hoàng đại phu che mặt nức nở: “ chúng chung quy là thần, thực sự là bất lực!”

Đáy mắt Chử Diệp cũng ngưng tụ một tầng bi thương nồng đậm.

Lời đẫm nước mắt của Hoàng đại phu, cũng chính là nỗi đau trong lòng .

Chiến tranh tàn khốc, thể tránh khỏi c.h.ế.t.

Nếu những đó c.h.ế.t trong trận chiến thì cũng thôi, ít nhất cũng tránh nhiều đau khổ.

như Hoàng đại phu , phần lớn , thực thể sống sót.

đủ lực lượng y tế, mà kéo dài đến c.h.ế.t.

Trên đời , gì tuyệt vọng hơn việc trơ mắt m.á.u của từng chút một chảy cạn mà c.h.ế.t.

Phương Cẩm Châu vội vàng dậy, nhẹ nhàng vỗ lưng lão nhân: “Hoàng đại phu, ngài thể đau lòng, nhưng tuyệt đối đừng tự trách...”

“Các ngài rõ ràng thể dựa y thuật để an hưởng phú quý vinh hoa, nhưng kiên trì ở tiền tuyến gian khổ và nguy hiểm nhất, ai các ngài là thần, các ngài là những vị thần bằng xương bằng thịt!”

Các chính là những vị thần bằng xương bằng thịt!

Hoàng đại phu đột nhiên ngẩng đầu, ngơ ngác Phương Cẩm Châu, một khuôn mặt già nua lấm lem nước mắt nước mũi.

Tràn đầy dấu vết của lòng nhân từ của thầy t.h.u.ố.c.

Ánh mắt Phương Cẩm Châu xúc động lấp lánh: “Sức mạnh của thần cũng giới hạn, giống như các ngài gọi là Thần nữ, nhưng chỉ dựa sức một , cũng tuyệt đối thể cứu Bắc Liêu khỏi nước sôi lửa bỏng...”

“Dù là thần, cũng cần mượn sức.”

“Hoàng đại phu, nếu ngài cứu nhiều hơn, thì truyền bá những gì ngài học cả đời ngoài.”

“Truyền bá ngoài?”

Hoàng đại phu lẩm bẩm, vội vàng lấy từ trong lòng chiếc khăn vải thô, lau sạch nước mắt nước mũi mặt: “Xin Cẩm Châu cô nương chỉ rõ.”

Đôi mắt còn bi thương tự trách, trong nháy mắt ánh sáng của sự mong đợi che lấp.

Chử Diệp một nữa vì lời của Cẩm Châu mà vô cùng chấn động.

Sự lương thiện và trí tuệ của nàng, luôn thể dễ dàng xoay chuyển tình thế, biến tất cả những điều thành sức mạnh để tiến về phía .

“Các ngài thử nghĩ xem, nếu tất cả đều cách cấp cứu và tự cứu, thì sẽ như thế nào?”

Ánh mắt Phương Cẩm Châu lướt qua mặt Chử Diệp và Hoàng đại phu, hỏi ngược .

Hoàng đại phu kinh ngạc : “Tất cả đều cấp cứu và tự cứu? Sao thể ?”

“Học y mười năm, mới thể một thầy t.h.u.ố.c thể chữa bệnh cứu , đời đều con đường y học dài đằng đẵng và gian khổ, thiên phú càng khó hơn lên trời, cho nên nguyện con đường ít, lão phu đồng tình với lời của Cẩm Châu cô nương, mà là...”

Mà là, lời của cô quả thực là chuyện hoang đường.

Những lời đó ông .

Bởi vì dù trong lòng nghi ngờ, ông cũng bất kính với Cẩm Châu cô nương.

“Ngài cảm thấy là chuyện hoang đường đúng ?”

Phương Cẩm Châu những lời Hoàng đại phu tiện .

Đáy mắt Hoàng đại phu lóe lên, gì.

Phương Cẩm Châu về phía Chử Diệp, nháy mắt: “Chàng thì , cũng cho là như ?”

Chử Diệp im lặng một lúc, mới thật: “Quả thực... khó mà thực hiện...”

Bắc Liêu ngày hôm nay, Cẩm Châu nàng xuất hiện ở Tướng quân phủ, cái nào là chuyện hoang đường?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-147-cac-nguoi-chinh-la-nhung-vi-than-bang-xuong-bang-thit.html.]

“Cho nên, gì là tuyệt đối, thứ đều thể xảy .”

Phương Cẩm Châu nhịn b.úng tay một cái, mày mắt đều là vẻ vui mừng mãn nguyện của Bá Nha gặp T.ử Kỳ: “Nếu cố chấp, thì cho dù sự xuất hiện của , Bắc Liêu cũng sẽ cục diện như ngày hôm nay.”

“Chàng đúng, đời gì là tuyệt đối, cũng bừa, mà là thể thực hiện .”

Hoàng đại phu cẩn thận nuốt xuống sự chấn động và nghi ngờ, thẳng , một bộ dạng kính cẩn lắng .

Phương Cẩm Châu chỉ chân thương của Chử Diệp: “Hoàng đại phu, ngài từng nghĩ rằng một ngày, chỉ trong nửa ngày học thuật khâu vết thương ?”

Hoàng đại phu sững sờ, đó liên tục lắc đầu: “Chưa từng , gì đến học .”

“Ngài chỉ , mà còn .”

Phương Cẩm Châu nhướng mày: “Vậy xin hỏi ngài, việc trong ngành y, thiên phú dị bẩm thì thể ?”

Hoàng đại phu suy ngẫm một hồi, quả quyết lắc đầu: “Tuy thuật khâu vết thương từng , nhưng thuật là chỉ trong ngành y mới , cũng cần thiên phú dị bẩm gì, chỉ cần gan cẩn thận luyện tập thêm là thể ...”

“Chẳng qua là thời gian luyện tập dài ngắn mà thôi.”

Nghe , Phương Cẩm Châu ông .

Hoàng đại phu ngẩn mấy thở, đó vỗ đùi một cái: “ !”

“Nếu lúc đầu, nhiều hơn, dù chỉ một thuật khâu vết thương cầm m.á.u , cũng thể từ tay Diêm Vương giành ít thương binh!”

Nghĩ đến đây, ông đột nhiên bật dậy, kích động : “Cấp cứu cấp cứu, chỉ cần thể tạm thời giữ tính mạng, thì thể tranh thủ thêm thời gian chẩn trị cho chúng , cứu sống nhiều hơn!”

“Cẩm Châu cô nương còn phương pháp cấp cứu tương tự như thuật khâu vết thương ?”

Hoàng đại phu “phịch” một tiếng quỳ xuống mặt Phương Cẩm Châu, khuôn mặt già nua kích động đến bay múa: “Nếu thể, lão phu nguyện bái Cẩm Châu cô nương sư phụ, xin Cẩm Châu cô nương dạy cho lão phu nhiều phương pháp cấp cứu hơn...”

Rồi quỳ gối đến mặt Chử Diệp, từng chữ khẩn thiết: “Cũng xin Tướng quân cho phép lão phu chọn lựa những gan cẩn thận trong thành, học thuật cấp cứu, tích lũy thêm lực lượng y tế cho quân y của Chử gia quân chúng , chuẩn thì lo gì!”

Chử Diệp đưa tay, đỡ ông dậy: “Hoàng đại phu một lòng trung thành, hơn nữa việc vốn dĩ là việc nên mưu tính cân nhắc trong chức trách của , lý nào đồng ý?”

“Đừng vội, dậy Cẩm Châu xong , việc chúng còn cần bàn bạc kỹ lưỡng.”

Nghe , đáy mắt Hoàng đại phu vui mừng khôn xiết, vội vàng dậy ngay ngắn ghế.

Phương Cẩm Châu cũng úp mở nữa, trực tiếp lấy điện thoại tìm kiếm tất cả các video phổ biến về cấp cứu thời hậu hiện đại.

Hồi sức tim phổi, hô hấp nhân tạo, phòng chống sốc, cầm m.á.u khẩn cấp, băng bó chi thương...

Chi tiết đầy đủ, đủ thứ.

Cuối cùng, Phương Cẩm Châu : “Tuy chiến sự gì, nhưng dự trữ lực lượng y tế để chuẩn thì lo gì.”

“Ta nghĩ thể tiến hành song song, một mặt tuyển mộ những trẻ tuổi gan cẩn thận hoài bão trong thành, tiến hành khảo hạch lựa chọn...”

“Một mặt để quân y trong quân doanh chia thành từng đợt đến Tướng quân phủ học tập, đợi tất cả quân y học thành tài, liền thể lấy họ đầu, thành lập hai mươi sáu đội y tế.”

Phương Cẩm Châu về phía Chử Diệp: “Tướng quân thể quy định chu kỳ khảo hạch thi đấu, thiết lập thưởng phạt, như thể kích thích đầy đủ động lực học tập của các đội y tế, thể đạt hiệu quả gấp đôi công sức...”

Theo cô trình bày từng ý tưởng trong đầu, Chử Diệp và Hoàng đại phu cô với ánh mắt như đang ngưỡng vọng thần minh.

Ai thần minh pháp lực vô thượng mới thể cứu rỗi thế gian.

Một trái tim linh lung trí tuệ và từ bi, là đủ !

“Lát nữa sẽ tất cả những gì giấy thành văn...”

Phương Cẩm Châu chỉ : “Ta đưa đề nghị và phương pháp...”

Rồi chỉ Hoàng đại phu: “Lão nhân gia ngài dẫn dắt các quân y chăm chỉ luyện tập, nhận và lựa chọn nhân tài.”

Cuối cùng nháy mắt với Chử Diệp: “Tướng quân lực chỗ dựa cho chúng ...”

“Ta đảm bảo, quá ba tháng, lực lượng y tế dự của Bắc Liêu tuyệt đối sẽ bay cao ba vạn dặm!”

“Thế nào, hai vị thấy khả thi ?”

Chử Diệp và Hoàng đại phu , đầy chí khí đồng thanh gật đầu: “Khả thi, khả thi!”...

Sau khi quyết định.

Chử Diệp lập tức lệnh cho dọn dẹp bộ sân mà Hoàng đại phu đang ở.

Lại lệnh cho Diệp Đình Hiên chia đều quân y thành hai.

Một nửa tạm thời ở quân doanh, một nửa hộ tống đến Tướng quân phủ học tập.

Phương Cẩm Châu và Hoàng đại phu thì bắt đầu từng bước xác định các chi tiết thành lập đội y tế, và sắp xếp các tài liệu học tập về cấp cứu phù hợp với nhu cầu chiến tranh.

Bận rộn như .

Đã đến lúc chiều tối.

Ánh sáng dần dần mờ .

thể ngăn cản tinh thần học tập của Hoàng đại phu.

Thấy , Phương Cẩm Châu trực tiếp sắp xếp đèn tích điện, và dặn dò ông d.ụ.c tốc bất đạt, muộn nhất là giờ Tý ngủ.

Lo lắng lão nhân gia quên ăn quên ngủ vì công việc, mà bỏ ngoài tai lời của cô, cuối cùng cô còn dùng một chút uy h.i.ế.p nhỏ.

Nói sẽ để Chử gia quân giám sát ông, nếu qua giờ Tý phòng vẫn tắt đèn, ngày mai cô sẽ tịch thu đèn tích điện.

Sau bữa tối.

Chử lão phu nhân dẫn ba đứa trẻ tắm rửa.

Chỉ để Phương Cẩm Châu và Chử Diệp ở kho lương.

 

 

Loading...