Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 140: Về Sau Á, Tinh Bảo Nhà Chúng Ta Có Đầy Người Thương!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên dây xích đu mà còn bọc vải bông!

Sờ mềm mại, mùa lạnh buốt cấn tay.

Chi tiết nhỏ bé , đ.â.m trúng trái tim Phương Cẩm Châu.

Cô sụt sịt mũi, Chử lão phu nhân hạnh phúc: “Thẩm nương, cảm ơn , cảm ơn ...”

Mọi thứ ở đây đều xa lạ.

chỗ nào cũng toát lên cảm giác của gia đình.

Khiến an tâm.

“Đứa trẻ , ngàn vạn đừng hai chữ nữa, chỉ cần thể khiến con vui vẻ thoải mái, chúng gì cũng thấy nhiều...”

Nói , Chử lão phu nhân kéo cô : “Đi, chúng phòng xem thử, chăn đệm trong phòng con đều là mới , đích giặt qua nước xông hương trải cho con đấy, nhưng Tướng quân phủ hiện giờ hương liệu gì , là tự pha chế, cũng con ngửi quen ...”...

“Người bây giờ đang ở ?!”

Xem xong thư, Chử Diệp nắm c.h.ặ.t bức thư trong tay, trầm giọng hỏi.

Chử gia quân như thực đáp: “Diệp phó tướng lo lắng biến, cho nên giam giữ bọn họ trong quân doanh, đích canh chừng, chỉ đợi Tướng quân trở về xử trí.”

Chử Diệp gật đầu: “Được, chuẩn ngựa, chào hỏi một tiếng đến.”

“Vâng Tướng quân!”

Chử gia quân lập tức lệnh lui xuống.

Chử Diệp thu sự phức tạp sắc bén nơi đáy mắt, về phía viện bên cạnh.

“Tổ mẫu, Xu Xu, ngủ với tỷ tỷ!”

“Duệ Duệ cũng ngủ với tỷ tỷ!”

“Cánh tay tỷ tỷ thương , giường hẹp đông, sẽ chen chúc tỷ tỷ đấy, lời, ngoan, buổi tối theo tổ mẫu ngủ, ban ngày đến chơi với tỷ tỷ ?”

“Tỷ tỷ đau, Xu Xu, chăm sóc tỷ tỷ nha!”

“Tổ mẫu, chúng cháu, ngủ chân tỷ tỷ, ngoan ngoãn, ạ?”

Còn nhà, thấy hai đứa nhỏ đang ôm chân Chử lão phu nhân nũng, ngủ với tỷ tỷ.

“Thẩm nương, cái giường rộng như , cứ để bọn trẻ ngủ cùng cháu , chuẩn thêm hai cái chăn là ...”

Phương Cẩm Châu bên mép giường : “Cháu sợ tối, đang mong bọn chúng ở bên cạnh cháu đây!”

Chử lão phu nhân do dự : “ cánh tay của con...”

Phương Cẩm Châu ngắt lời: “Không ạ, đừng thấy bọn chúng nhỏ, đứa nào cũng vô cùng hiểu chuyện, chắc chắn sẽ đụng đau cháu ...”

Khóe mắt thấy Chử Diệp tới, cô vội vàng dậy khỏi mép giường: “Chử Diệp...”

Vừa định hỏi xảy chuyện gì, liền phản ứng bọn trẻ đều đang ở trong phòng, vội vàng ngậm miệng.

Thấy , Chử lão phu nhân vội vàng gọi mấy đứa trẻ : “Nếu tỷ tỷ đồng ý cho các cháu ngủ cùng , thôi, theo tổ mẫu chuyển chăn nhỏ của các cháu qua đây!”

Nói , bà chủ động nắm lấy tay Tinh Bảo, hiền từ : “Đi thôi!”

Vừa , bà : “Tinh Bảo, cháu cứ theo Duệ Duệ Xu Xu gọi là tổ mẫu, ?”

Tinh Bảo khiếp sợ ngẩng đầu: “Có, thể ạ?”

Chử lão phu nhân ôn hòa : “Sao thể, tự dưng thêm một đứa cháu trai nhỏ, tổ mẫu vui mừng còn kịp nữa là!”

Tinh Bảo gật đầu thật mạnh, một giọt nước mắt to tướng lập tức rơi xuống đất.

Thấy , đáy mắt Chử lão phu nhân tràn ngập sự đau lòng, cúi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tiểu nhân nhi: “Đừng , về á, Tinh Bảo nhà chúng đầy thương!”

Xu Xu và Duệ Duệ cũng dừng , vươn tay vụng về lau nước mắt cho Tinh Bảo.

, Duệ Duệ thương ca ca!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-140-ve-sau-a-tinh-bao-nha-chung-ta-co-day-nguoi-thuong.html.]

“Xu Xu, cũng thương ca ca nha!”

Lại ngờ nước mắt Tinh Bảo càng lau càng nhiều, Chử lão phu nhân dứt khoát đưa tay bế Tinh Bảo lên: “Ây dô dô, lớn hơn hai tuổi đúng là khác hẳn a, Tinh Bảo nhà chúng thì gầy, bế lên cũng nặng tay phết!”

“Đi, chúng chuẩn chăn nhỏ cho Tinh Bảo thôi!”

“Tổ mẫu, đợi với nha!”

Cùng với tiếng rộn rã của một già ba trẻ xa, Chử Diệp và Phương Cẩm Châu mới thu ánh mắt an ủi rung động.

Ánh mắt chạm .

Trái tim Chử Diệp khống chế mà đập thình thịch, rũ mắt giấu tình cảm nơi đáy mắt.

Phương Cẩm Châu thu nụ của dì môi, lúc mới hỏi: “Thế nào ? Là xảy chuyện gì ?”

Chử Diệp đưa bức thư trong tay qua: “Khương Vu phái một sứ giả đến...”

Phương Cẩm Châu kinh ngạc nhướng mày, vội vàng nhận lấy bức thư.

“Bọn họ mua lương thực của chúng ?”

Đọc xong thư, Phương Cẩm Châu càng thêm kinh ngạc, ngẩng đầu : “Hơn nữa bọn họ mà một chữ cũng nhắc đến Đại hoàng t.ử Thác Bạt Tuấn?”

Chử Diệp gật đầu, ánh mắt ngậm một tia phức tạp.

“Chàng , Đại hoàng t.ử Thác Bạt Tuấn là hoàng t.ử mà Quốc chủ Khương Vu coi trọng nhất ?”

Phương Cẩm Châu gấp bức thư , vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Hơn nữa, bốn vạn quân Khương Vu đều biến thành của Bắc Liêu chúng , Quốc chủ của bọn họ là kẻ thù tất báo bạo ngược thành tính ? Sao những thảo phạt báo thù, ngược còn tìm chúng mua lương thực?”

“Sự việc bất thường ắt yêu a!”

“Quả thực, đây là tác phong hành sự của Quốc chủ Khương Vu...”

Chử Diệp tán thành gật đầu: “Cho nên bây giờ đến quân doanh một chuyến, thăm dò xem bọn họ rốt cuộc rắp tâm gì.”

“Ta thấy, chi bằng cứ phơi bọn họ ở đó...”

Phương Cẩm Châu chắp tay lưng qua , chớp chớp mắt với Chử Diệp, .

Hàng mi dài như lông vũ, giống như quét qua đáy lòng Chử Diệp.

“Ồ, xem Cẩm Châu đối với chuyện , kiến giải khác...”

Trong lúc chuyện, hoảng hốt xoay , ánh mắt lóe lên quét một vòng, cuối cùng rơi chiếc ghế đẩu, dứt khoát tiến lên xuống.

Sau đó chỉ chiếc ghế đẩu bên cạnh: “Cẩm Châu, xuống chuyện , đem kiến giải của nàng rõ cho thử.”

“Ta cũng hiểu gì về dẫn binh đ.á.n.h trận, quốc chính quyền mưu các loại, thuận miệng , tùy tiện , nếu ích cho , tự nhiên là nhất ...”

Phương Cẩm Châu ngoan ngoãn xuống, ghé sát vài phần : “Nếu theo như lời đó, Khương Vu quốc vẫn luôn là sự tồn tại ngang ngược bá đạo, ỷ binh lực cường hãn của bản , đối với các nước xung quanh luôn là tùy ý xâm lược cướp đoạt tài nguyên, xưa nay chương pháp gì đáng ...”

“Đại hoàng t.ử bắt, quân Khương Vu phản trắc quy thuận Bắc Liêu, đối với một Quốc chủ tâm tính bạo ngược tự kiêu như , quả thực là nỗi nhục nhã tột cùng, thể phái sứ giả đến ăn buôn bán gì với chúng ?”

“Ta đoán, qua hai trận chiến , ông chắc hẳn là chút kiêng dè đối với thuyết thần minh của Bắc Liêu, dám mạo hiểm hành động, ngoài mặt nhắc đến là mua lương thực, thoạt là dáng vẻ hòa bình cầu hảo, nhưng thực chất là mượn cơ hội để thăm dò!”

Một phen lời , xua tan mây mù thấy mặt trời cho những suy nghĩ m.ô.n.g lung trong lòng Chử Diệp.

Lúc dậy, là vẻ mặt bừng tỉnh: “Nếu đến quân doanh, gặp sứ giả , liền chứng tỏ vẫn để tâm đến nhất cử nhất động của Khương Vu quốc...”

“Thăm dò càng nhiều, thực chất bộc lộ càng nhiều, ngược bất lợi cho chúng .”

“Đã thần minh che chở, liền nên sợ hãi điều gì, phớt lờ bọn họ mới .”

Phương Cẩm Châu phụ họa tổng kết : “, đừng chỉ đến một sứ giả, cho dù Quốc chủ Khương Vu đích tới, cũng cần đích gặp.”

“Bọn họ ức h.i.ế.p Bắc Liêu như , cần nể mặt bọn họ, cứ để bọn họ suy nghĩ lung tung tự hao tổn nội tâm mới !”

Chử Diệp liên tục gật đầu, trong lòng quyết định, nhưng thấy nữ t.ử mắt sáng tin tuệ, nhịn hỏi ý kiến của cô: “Mấy sứ giả , Cẩm Châu cảm thấy xử trí thế nào là thỏa đáng nhất?”

Nghe , đáy mắt Phương Cẩm Châu xẹt qua một tia giảo hoạt, vẫy tay hiệu cho ghé sát .

 

 

Loading...