Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 137: Hóa Ra Ngài Ấy Là Thủ Tướng Chử Gia Quân, Chủ Nhân Bắc Liêu!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:47:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía nơi Dương Hòe thôn cắm trại.

Một đội quân hắc giáp tới.

Người Dương Hòe thôn nhao nhao dậy, nơm nớp lo sợ bảo vệ Phương Cẩm Châu và hai đứa trẻ ở phía , vẻ mặt đầy cảnh giác sang.

Nhóm Dương Hòe thôn hiểu , cũng sợ hãi chùn bước tiến lên.

Đi tiếp chính là Mông Châu quận.

Đội quân chắc chắn là từ Mông Châu quận tới thể nghi ngờ .

Chỉ là chuyến bọn họ đến đây, ý đồ gì?

Nghĩ đến đây, trong lòng nạn dân thực sự thấp thỏm hoảng sợ.

Theo lý mà , thiên tai, cho dù là chạy nạn cũng nên về hướng kinh thành.

bọn họ chạy trốn theo hướng ngược , quá hợp lẽ thường, nhất định sẽ tra hỏi.

Nếu kẻ nào nhát gan dọa đến mức những lời nên , những bọn họ chính là khó thoát khỏi cái c.h.ế.t!

“Tướng quân!”

Cùng với một tiếng gọi sang sảng, tướng lĩnh dẫn đầu đội quân hắc giáp xoay xuống ngựa, nhe hàm răng to chạy chậm về phía Chử Diệp.

Tướng quân?!

Tất cả đồng loạt ngây .

Phản ứng nhao nhao về phía Chử Diệp.

“Tướng quân, may mắn nhục mệnh, mạt tướng đến tiếp ứng ngài !”

Hùng Đại Lực vẻ mặt đắc ý thỏa mãn, đó về phía Phương Cẩm Châu: “Thần... Cẩm Châu cô nương!”

“Duệ Duệ!”

Thấy , Duệ Duệ vắt chân lên cổ chạy về phía , dang đôi tay ngắn ngủn đòi bế: “Hùng thúc thúc!”

Hùng Đại Lực ha hả ôm bổng tiểu nhân nhi lên cao, đó liền đặt tót lên cổ: “Tiểu t.ử thối, bình an là , bình an là a!”

Duệ Duệ ôm cái đầu to của , vui vẻ khanh khách.

Thấy cảnh , tất cả đều hóa đá.

Chuyện, chuyện rốt cuộc là tình huống gì?

Thấy nhóm Hùng Đại Lực đến, trái tim Chử Diệp rơi xuống chỗ thực, cũng còn gì che giấu nữa.

“Đại Lực, ngươi theo .”

Nghe , Hùng Đại Lực vội vàng đặt Duệ Duệ xuống, theo Chử Diệp tránh xa đám đông.

Hắn .

Tất cả nạn dân như nồi nước sôi sùng sục trong nháy mắt, trào ngoài.

“Ban nãy vị tướng lĩnh gọi Sở Nghiệp hùng là Tướng quân, sai chứ?”

“Không sai, rõ mồn một!”

“Sở Nghiệp hùng là Tướng quân! Ngài mà là Tướng quân!”

“Vậy ngài là Tướng quân của Mông Châu quận?”

“Không đúng! Sở Nghiệp hùng đưa chúng Bắc Liêu, ngài , ngài nhất định là Tướng quân của Bắc Liêu!”

“Tướng quân của Bắc Liêu, Bắc Liêu chỉ Chử gia quân a!”

Trong một tràng tiếng bàn tán, duy chỉ Toàn thúc và Triệu Lương Bằng lên tiếng.

Chử gia quân.

Sở Nghiệp.

Chử gia!

Thông qua tiếng bàn tán của nạn dân, bọn họ như đồng thời nghĩ đến điều gì, đột ngột ngẩng đầu, thẳng mắt .

Sở Nghiệp là tên giả của hùng.

Sở Nghiệp nhất định là hậu nhân của tướng môn Chử gia thể nghi ngờ !

Biết sự thật, hai kích động đến mức thể kìm nén.

Thảo nào mấy Sở Nghiệp tiếc công sức giúp đỡ những nạn như họ.

Hóa ngài là thủ tướng Chử gia quân, chủ nhân Bắc Liêu!

Nếu thời cuộc loạn lạc thối nát còn gì đáng để bá tánh tầng lớp đáy mong đợi, thì chỉ những bậc trung lương thanh lưu như Chử gia mà thôi.

Lúc triều đình vứt bỏ Bắc Liêu, cũng là c.h.ặ.t đứt tia hy vọng cuối cùng của bá tánh.

Không ngờ Bắc Liêu hề diệt vong.

Toàn thúc và Triệu Lương Bằng một đám hắc giáp binh Chử gia quân tinh thần phấn chấn, liên tục .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-137-hoa-ra-ngai-ay-la-thu-tuong-chu-gia-quan-chu-nhan-bac-lieu.html.]

Bắc Liêu chỉ diệt vong, xem còn thực sự giống như lời Sở Nghiệp , trở thành thế ngoại đào nguyên với vạn mẫu ruộng .

Nghĩ đến đây.

Toàn thúc và Triệu Lương Bằng vốn quen .

Còn của hai làng đó xảy xích mích và Dương Hòe thôn.

Bất kể quen , quen .

Đều kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y , hoặc ôm nhảy cẫng lên.

Mỗi từ sợi tóc đến vạt áo, đều toát sự vui sướng tột độ.

Thấy cảnh , đáy mắt Phương Cẩm Châu tràn ngập sự an ủi rung động.

Trước đó.

Những nạn dân giống như những con ruồi mất đầu.

Chỉ thể cầu sinh theo bản năng.

Cho dù phát hiện những lương thực đó, cũng chỉ thể mang cho họ cảm giác an nhất thời.

lương thực cũng ngày ăn hết.

bây giờ.

Những nạn dân đoán phận của Chử Diệp, sự kỳ vọng tương lai mà họ thể hiện , là sự bồng bột mãnh liệt từng .

Rất giống vô vàn bèo dạt mây trôi trải qua sóng gió vùi dập, cuối cùng cũng thấy hòn đảo thể cắm rễ dừng chân.

Hận thể lập tức lao tới.

“Yên tâm Tướng quân, mạt tướng nhất định sẽ công việc , ngài cứ an tâm đưa Cẩm Châu cô nương và Duệ Duệ về , Chử lão phu nhân và Xu Xu đang mong ngóng các ngài về như mong mong trăng đấy!”

Bên kích động đến mức loạn cào cào, bên Hùng Đại Lực và Chử Diệp xong chính sự, nốt phần đuôi về.

Chử Diệp gật đầu: “Hôm nay liên tiếp xảy nhiều chuyện như , nương và Xu Xu chắc chắn mỗi ngày đều yên giấc, cũng may chuyện coi như suôn sẻ, đợi về đến Bắc Liêu, chuyện sẽ định .”

“Rào rào——”

Hai đến gần, Toàn thúc và Triệu Lương Bằng liền dẫn theo tất cả nạn dân đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

“Thảo dân tham kiến Tướng quân!”

“Tạ ơn đại nghĩa của Tướng quân!”

Tất cả đều vô cùng thành kính quỳ rạp năm vóc sát đất, tham bái Chử Diệp.

Vốn dĩ còn tưởng rằng cho dù đến Bắc Liêu, thứ cùng đều là ẩn .

hiện giờ chủ nhân Bắc Liêu đang ở ngay mắt, ngài còn hao tâm tổn trí khuyên bảo họ sống cho , dẫn dắt họ Bắc Liêu.

Điều chứng tỏ chủ nhân Bắc Liêu là đại nghĩa đại thiện, cho phép họ đến Bắc Liêu tìm kiếm cơ hội sống sót!

Chử Diệp dừng bước, hề cảm thấy kinh ngạc.

Chàng về phía Toàn thúc và Triệu Lương Bằng: “Trước đó phận, tự suy tính của , là cố ý giấu giếm...”

“Dù cho dù mở miệng phận, bằng chứng, khó lấy lòng tin của , đành bịa một câu chuyện, dùng tình cảm để thuyết phục cùng Bắc Liêu.”

“Như thấy, chính là thủ tướng Bắc Liêu Chử Diệp.”

“Mọi đều lên chuyện !”

Nghe , nạn dân một nữa sôi sục.

Suy đoán và chính tai thấy Chử Diệp thừa nhận phận, là hai chuyện khác .

“Tạ Chử tướng quân!”

“Tạ Tướng quân!”

Nạn dân dìu dắt lên, lòng bàn chân vẫn còn chút bồng bềnh chân thực.

Chử Diệp : “Bây giờ phận của , chắc hẳn còn e ngại gì nữa, cứ việc một mạch đến Bắc Liêu thành là ...”

“Đến lúc đó, sẽ tùy tình hình mà an trí thỏa đáng cho .”

Nói sắc mặt nghiêm : “Lời , Bắc Liêu thành của tiếp nhận kẻ tâm địa bất lương, nếu Bắc Liêu thành của , phàm là kẻ xằng bậy sinh sự thị phi, nhất loạt sẽ xử trí theo quân pháp, tuyệt đối nương tay!”

Nghe , những dân làng cướp lương thực đó nhao nhao trong lòng run sợ.

“Tướng quân yên tâm, chúng nhất định an phận thủ thường, tuyệt đối sẽ lời xúi giục sinh sự nữa!”

Tướng quân, đó chúng cũng là ruồi mất đầu, cho nên mới lợi dụng, chúng chuyện đều ngài!”

Ai quản sống c.h.ế.t của họ, đó chính là trời của họ.

Sau trong mắt họ còn triều đình nữa, chỉ Chử tướng quân!

Chử Diệp gật đầu: “Sự vụ Bắc Liêu bề bộn, đưa nhà một bước...”

Nói về phía Hùng Đại Lực bên cạnh: “Hắn là Phó tướng đắc lực trướng , sẽ ở bảo vệ sự an của các , các cứ theo sự sắp xếp của .”

 

 

Loading...