Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 122: Trên Đời Này, Sao Lại Có Một Cô Gái Tốt Đẹp Đến Vậy?
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:46:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhị đương gia đúng lúc tiến lên, ha hả : “Tiểu t.ử ngươi cũng may mắn đấy, mà vô tình gặp chính chủ!”
“Không cần tiến cử, mắt ngươi, chính là Đại đương gia của Tam Long bang chúng !”
Đại đương gia vuốt vuốt bộ ria mép hình chữ bát, vẻ mặt hưởng thụ ba Chử Diệp đang ngây như phỗng.
“Biển mênh m.ô.n.g, ông trời dẫn dắt các đến mặt , cũng là duyên phận...”
Gã ánh mắt đầy tán thưởng về phía Chử Diệp, “Các đầu quân cho Tam Long bang , Tam Long bang cũng đang thiếu nhân tài, thể là ăn nhịp với !”
Nghe , Hàn Tòng Võ đẩy Chử Diệp một cái, Chử Diệp vội vàng tiến lên, ôm quyền quỳ một gối xuống khẩn thiết : “Hóa là Đại đương gia, là chúng mắt tròng, mạo phạm !”
Hàn Tòng Võ và Trương Đại Lực cũng quỳ xuống theo phía .
Ánh mắt hai xuống đất lộ vẻ cam lòng, thầm nguyền rủa.
Nhận một lạy của tướng quân, đợi tổn thọ hai mươi năm !
Phương Cẩm Châu thấy Chử Diệp thần vũ như , tiếc vì bọn họ mà quỳ gối một tên ác nhân lùn tịt, bàn tay nhịn nắm c.h.ặ.t .
“Tss ——”
Lại quên mất tay trái đang thương, lúc nắm tay động đến vết thương, đau đến mức cô hít một ngụm khí lạnh.
Đáy mắt Chử Diệp ngưng , theo bản năng ngẩng đầu sang.
Chàng nhạy bén nhận , Cẩm Châu thương !
“Đa tạ Đại đương gia tán thưởng!”
Khóe mắt thấy Đại đương gia lộ vẻ hồ nghi, Chử Diệp bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt, khẩn thiết , “Ba em chúng , nguyện vì Đại đương gia mà gan não đồ địa!”
Hàn Tòng Võ và Trương Đại Lực cũng hùa theo, “Nguyện vì Đại đương gia mà gan não đồ địa!”
Sự nghi ngờ nơi đáy mắt Đại đương gia tản , : “Tốt, từ hôm nay trở , các chính là của Tam Long bang , chỉ cần trung thành tuyệt đối, dựa bản lĩnh của mấy các , nhanh sẽ thể bộc lộ tài năng ở Tam Long bang , trọng dụng.”
Chử Diệp rũ mắt, che giấu sát ý nơi đáy mắt, “Chúng nhất định trung thành tuyệt đối với Đại đương gia!”
“Được !”
Đại đương gia phía phân phó : “Đi lấy nước cho ba vị mới !”
Lập tức cường đạo mang bình da bò đựng nước tới.
Chử Diệp còn động đậy, hai Hàn Tòng Võ ‘cảm kích rơi nước mắt’ giành một bước nhận lấy, kề miệng tu ừng ực.
Thân thể thần vũ của tướng quân, thể uế khí của cường đạo vấy bẩn.
Cứ để bọn họ che đậy những thứ dơ bẩn , mới miễn cưỡng để tướng quân uống.
Cuối cùng, Chử Diệp ngửa đầu, rót nước từ bình chảy ngược miệng giữa trung.
Môi chạm miệng bình, nhưng cũng để lộ nửa điểm ghét bỏ.
Ngược càng nổi bật khí chất tiêu sái phóng túng.
Bất cứ ai cũng sẽ cho rằng là hùng hảo hán hành tẩu giang hồ, tuyệt đối tin là cường đạo thổ phỉ gì.
Một đám cường đạo đến thất thần, đều cảm thấy thể tin nổi.
Người như , mà cũng ép thành cường đạo thổ phỉ.
Thời buổi , quả nhiên thối nát đến tận xương tủy!
Hàn Tòng Võ và Trương Đại Lực:...
Vẫn là tướng quân, nếu để bọn họ , nhất định sẽ nghi ngờ là ghét bỏ thành tâm!
Thấy sự tán thưởng hề che giấu nơi đáy mắt Đại đương gia, Nhị đương gia và Tam đương gia , mặt nhuốm vẻ phức tạp và cảm giác nguy cơ.
“Đã đều là em trong nhà , cũng ngại cho các ...”
Đại đương gia : “Chuyến , chúng là Mông Châu quận một vố lớn, các ngược phúc đấy, bang cơ hội lập công...”
Vừa , gã gọi ba Chử Diệp về phía một đống lửa, “Lại đây, đều qua đây chuyện!”
Ba Chử Diệp ngoan ngoãn xuống bên đống lửa.
Phía đống lửa chính là xe ngựa của ba Phương Cẩm Châu, Chử Diệp bất động thanh sắc chọn ở vị trí thể thấy rèm cửa sổ xe ngựa.
Chàng thấy, rèm cửa sổ vén lên một góc.
Tuy rõ gì cả, nhưng , Cẩm Châu đang .
Trong lòng vững tâm hơn nhiều đồng thời, kèm theo đó là cơn đau âm ỉ.
Cẩm Châu, nàng rốt cuộc thương ở ?
Bị thương nặng ?
Cường đạo chắc chắn sẽ chữa trị cho nàng, nàng nhất định đau khó chịu ?
trong thư, nàng mà nàng và Duệ Duệ chuyện đều !
Rõ ràng là để lo lắng!
“Nói xem ba các đều tên là gì !”
Lời của Đại đương gia khiến Chử Diệp hồn, vội vàng thu hồi ánh mắt cung kính : “Bẩm Đại đương gia, họ Sở tên Nghiệp, Sở trong tứ diện Sở ca, Nghiệp trong lưu quân bích Nghiệp!”
Đáy mắt Đại đương gia xẹt qua một tia kinh ngạc, “Cái tên ngụ ý sâu xa... cha ngươi là ngươi kiến công lập nghiệp, đặt kỳ vọng cao ngươi a!”
Sắc mặt Chử Diệp ngẩn , đó ánh mắt càng thêm trung khẩn, “Nếu phụ còn tại thế, những lời , nhất định sẽ coi Đại đương gia là tri âm!”
Một phen lời , khiến Đại đương gia vô cùng hưởng thụ.
Sắc mặt Nhị đương gia và Tam đương gia trở nên khó coi.
Không hổ là loại hàng bổng lộc triều đình nuôi dưỡng!
Tên Sở Nghiệp chỉ võ công cao hơn bọn gã, lớn lên cũng thuận mắt, ngay cả lời lẽ cũng trình độ.
Chỉ sợ bao lâu nữa, sẽ thế vị trí của bọn gã trong lòng Đại đương gia!
Hàn Tòng Võ, “Bẩm Đại đương gia, cha ngược cũng kiến công lập nghiệp, rạng rỡ tổ tông, nhưng ông là một kẻ thô lỗ, học vấn như cha của Sở , cho nên tên của thô kệch trực tiếp, Trịnh Võ!”
“Ha ha ha!”
Một phen lời , chọc cho Đại đương gia bật thành tiếng, “Nguyện cảnh của cha ngươi quả thực gần gũi!”
Trương Đại Lực tuy thủ , nhưng mặt lạ tên lạ, trực tiếp báo tên thật.
“Các từ Mông Châu quận , nhất định quen thuộc với địa hình Mông Châu quận...”
Biết tên của mấy Chử Diệp, Đại đương gia lúc mới thẳng vấn đề, bắt đầu bày mưu tính kế.
Ba Chử Diệp cũng phối hợp gì nấy.
Lần , mất đến nửa canh giờ.
Cuối cùng, Đại đương gia càng thêm nắm chắc phần thắng, đắc ý mãn nguyện, cảm thấy chuyến Mông Châu quận , nhất định là mười phần chắc chín .
“Các tạm thời việc trướng lão Tam, nếu sự thành lập công, tự nhiên sẽ bạc đãi ba các !”
Gã dặn dò Tam đương gia vài câu, về xe ngựa.
Tam đương gia thấp giọng cảnh cáo ba Chử Diệp vài câu, để bọn họ nhận rõ phận của , thấy bọn họ cũng coi như thức thời, liền xua xua tay bảo bọn họ tùy tiện tìm một chỗ ngủ.
Ba Chử Diệp thích nghi nhanh, quả nhiên là ‘tùy tiện’, trực tiếp dựa phía xe ngựa của ba Phương Cẩm Châu.
Đêm khuya thanh vắng.
Ngoại trừ những kẻ tuần tra canh gác vòng ngoài, tất cả đều chìm giấc ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-122-tren-doi-nay-sao-lai-co-mot-co-gai-tot-dep-den-vay.html.]
Phương Cẩm Châu thấp giọng ngâm nga một điệu nhạc tên, dỗ dành hai đứa trẻ ngủ say.
Giọng của cô, dịu dàng gảy dây đàn trong tim Chử Diệp.
Chàng mở mắt , sự xót xa chìm nổi vương vấn trong một mảnh nhu tình.
Sa cơ lỡ bước, nhưng vẫn dịu dàng kiên cường, trầm hoảng loạn mở một con đường sống.
Rõ ràng bản còn đang chịu đau đớn, nhưng vẫn quên che chở cho bên cạnh.
Trên đời , một cô gái đến ?
May mà.
Mọi chuyện vẫn là tồi tệ nhất.
May mà.
Lần , thể chạy đến bên cạnh nàng, cuối cùng cũng thể ở bên cạnh bảo vệ nàng!
Cảm nhận nhịp thở của hai đứa trẻ dần trở nên đều đặn, Phương Cẩm Châu mới ngừng ngâm nga.
Đáy mắt cô khẽ chớp, khóe miệng bất giác nhuốm một nụ vui vẻ.
Tuy Duệ Duệ và Tinh Bảo đều tầm thường, chúng ở bên cạnh, sẽ nguy hiểm gì đến tính mạng.
trong lòng Phương Cẩm Châu, vẫn luôn như bèo dạt mây trôi, trôi nổi bất an.
bây giờ, Chử Diệp ở ngay gần trong gang tấc.
Giống như bèo dạt cuối cùng cũng chạm hòn đảo vững chãi màu mỡ, điên cuồng mọc rễ, cắm rễ thật c.h.ặ.t.
Phương Cẩm Châu nhịn vươn tay, sờ soạng đến tấm ván gỗ xe ngựa phía đầu, gõ hai cái.
Chử Diệp.
Cực kỳ nhẹ, cực kỳ nhẹ, giống như một chiếc lá rụng, rơi xuống mặt hồ đêm tĩnh lặng, chỉ gợn lên một tia gợn sóng nhỏ đến mức thể thấy.
gõ rõ mồn một tận đáy lòng Chử Diệp.
Đôi mắt sâu thẳm hòa một với màn đêm, trong nháy mắt sáng rực như ánh trăng.
Chàng bất động thanh sắc quét mắt một vòng, đó vươn tay qua, nhẹ nhàng gõ hai cái.
Cẩm Châu!
Trong xe ngựa.
Khóe môi Phương Cẩm Châu nở nụ , mi mắt cong cong.
Cô vươn tay, gõ nhịp điệu vài cái.
Chử Diệp, thấy , thật !
Vành tai Chử Diệp khẽ động, bỏ sót một nhịp nào, khóe miệng bất giác cong lên.
Trầm ngâm một lát, cũng gõ nhịp điệu.
Cẩm Châu, đến muộn , để nàng chịu khổ .
Phương Cẩm Châu mím mím môi, đoán xem Chử Diệp sẽ gì, tự gõ một tràng.
Vừa lúc đ.á.n.h , tim suýt chút nữa thì bay lên trời ?
Chủ ý , cũng quá mạo hiểm !
Vì quá dài, gõ đến cuối cùng loạn cả lên, chính cô cũng gõ mấy cái.
“Phụt ——”
Phương Cẩm Châu hiểu tự chọc trúng điểm của , khi bật thành tiếng, kịp thời bụm c.h.ặ.t miệng .
Động tĩnh nho nhỏ , hề kinh động đến đám cường đạo.
Đáy mắt Chử Diệp cũng nhuốm đậm ý .
Tuy tiếng cất lên ngừng, nhưng dường như thấy Cẩm Châu đang cong mi mắt.
Tuy Cẩm Châu gì.
, nàng hẳn là vui mừng vì đến tiếp ứng.
Chàng vươn tay, tự nghiêm túc gõ vài cái.
Cẩm Châu, từ nay về sẽ luôn bảo vệ nàng.
Duệ Duệ trở , xe ngựa rung rinh.
Phương Cẩm Châu sợ ‘’ quá nhiều, mất sự kiềm chế, thu hút sự chú ý của cường đạo, liền gõ một cái, đơn phương chấm dứt ‘cuộc trò chuyện’.
Một đêm ngon giấc.
“Tỷ tỷ, Duệ Duệ tè!”
Sáng hôm , Duệ Duệ là đầu tiên tỉnh dậy, giọng giòn tan đ.á.n.h thức cả khu rừng.
Phương Cẩm Châu hào phóng vén rèm cửa sổ lên.
Chử Diệp lẳng lặng ngoài cửa sổ.
Bốn mắt .
Tuy mặt đàn ông tiều tụy, nhưng quả thực là bằng xương bằng thịt.
Cảm giác an dày đặc ập mặt.
Đây là điều mà video một trăm cũng thể cảm nhận sự chân thực vững chãi.
Kinh ngạc vui mừng, vui vẻ liên tiếp nổ tung nơi đáy mắt Phương Cẩm Châu.
Khóe mắt thấy một tên cường đạo đang tiến gần, cô vội vàng chớp chớp mắt với Chử Diệp, “Hảo hán, chúng vệ sinh!”
Hàng mi linh động của cô gái, giống như chiếc lông vũ khẽ vuốt ve qua tim, ngứa ngáy khó nhịn.
Chử Diệp suýt chút nữa thì giữ vẻ nghi hoặc và cảnh giác đắp nặn mặt, “Đợi , hỏi đương gia một tiếng!”
Trong lúc chuyện, và Duệ Duệ đang ngái ngủ trong xe ngựa một cái, đó .
Duệ Duệ tỉnh ngủ , thậm chí còn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh.
Oa oa oa, là tiểu thúc!
Tiếng reo hò trong lòng đứa trẻ, đinh tai nhức óc.
Chử Diệp là mới đến, tự nhiên đến lượt dẫn ba Phương Cẩm Châu vệ sinh.
Tam đương gia tiến lên, “Ra ngoài !”
Duệ Duệ và Tinh Bảo cường đạo bế xuống xe.
Phương Cẩm Châu xuống cuối cùng.
Cánh tay treo n.g.ự.c, cố định bằng nẹp gỗ của cô, sưng tấy dị thường.
Chử Diệp hít thở thông, vội vàng rũ mắt che giấu sự kinh hãi đau xót tận đáy lòng.
Cẩm Châu mà thương nặng như !
Đám Tam đương gia dẫn ba Phương Cẩm Châu sâu trong rừng một chút.
Duệ Duệ cởi quần xổm xuống, sâu trong rừng đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn.