Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:42:31
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tướng quân... Tướng quân bắt gặp , thì hãy g.i.ế.c chúng dân !"
Người đàn ông nghẹn ngào lên tiếng: "Như còn hơn là chúng dân vì đói khát mà đ.á.n.h mất nhân tính, biến thành cầm thú ăn thịt con ..."
Nói liền ngửa đầu để lộ chiếc cổ, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.
Những khác thấy , cũng lên tiếng cầu xin tha thứ, đều dùng ánh mắt đờ đẫn vô vọng Chử Diệp.
Cứ như thể một lòng cầu c.h.ế.t, như thể Chử Diệp g.i.ế.c , đối với họ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Dù c.h.ế.t hôm nay, thì cũng c.h.ế.t ngày mai, ngày mốt...
Thấy cảnh , cơn giận giữa hàng chân mày Chử Diệp, lập tức tiêu tán quá nửa.
Hắn trong nháy mắt hiểu , mấy bá tánh đói đến mức mất lý trí, nhưng cam lòng trở thành cầm thú đổi con lấy thịt, nên mới chọn cách giao dịch ở gần Tướng quân phủ.
Đáng hận, nhưng cũng thật bất đắc dĩ và bi ai.
Hốc mắt Chử Diệp cay xè, cắm mạnh cán thương xuống đất: "Tất cả xốc tinh thần cho bản tướng, bản tướng tìm lương thực viện trợ !"
Trong mắt bá tánh tiên là ngẩn ngơ một thoáng, đó sự chấn động và thể tin nổi lượt bùng nổ nơi đáy mắt.
Người đàn ông cầm đầu run rẩy hỏi: "Thật, thật ?"
Những bá tánh đang quỳ đất đều nhịn mà thẳng lưng lên, ngay cả hai con cách đó xa cũng nín thở, vểnh tai lên .
Chỉ sợ là đói quá sinh ảo giác, sợ tiếng thở mạnh một chút, sẽ khiến sự việc đổi.
"Thật!"
Chử Diệp trịnh trọng : "Chỉ cần nhẫn nại thêm một đêm nữa, sáng sớm ngày mai, bản tướng đảm bảo bộ bá tánh thành Bắc Liêu đều sẽ chia khẩu phần ăn cứu mạng."
Đùng đoàng——
Lời của , giống như một tia sét nổ tung bầu trời cõi lòng khô cạn sắp c.h.ế.t của bá tánh, những khiến kinh hãi, ngược còn khiến cuồng hỉ gào thét mong chờ.
Bởi vì tia sét , lẽ sẽ kèm với cơn mưa cam lộ cứu mạng a!
"Bốp bốp——"
Người đàn ông tự tát hai cái thật mạnh, mạnh đến mức nổ đom đóm mắt, đó đầu ngây ngốc đứa trẻ bên cạnh và những bá tánh phía : "Đau quá, đây là mơ!"
"Chiêu Đệ, con thấy ? Tướng quân lương thực , chúng cứu !"
Mấy bá tánh lập tức đỏ hoe hốc mắt, chỉ liều mạng dập đầu với Chử Diệp, nhưng nên lời nào.
Hai con cách đó xa cũng ôm mừng rỡ rơi lệ: "Nương, nương đúng , Tướng quân thực sự cách!"
Thực Chử Diệp chiếm đoạt công lao cứu vớt Bắc Liêu của Cẩm Châu cô nương, nhưng suy nghĩ mãi, vẫn quyết định tạm thời im lặng nhận lấy cái lạy kích động của bá tánh.
Khoan hãy bá tánh tin , ngoài vùng đất Đường Võ , còn một thế giới khác tồn tại những chuyện thần huyền như .
Ngay cả , từ lúc nhận hồi âm của Cẩm Châu cô nương đến giờ, vẫn luôn cảm giác chân thực như đang ở trong mộng.
Vạn sự đều biến , huống hồ là cánh cửa thời thần kỳ ?
Trước khi lương thực truyền tống qua, cho phép xảy bất kỳ rủi ro nào nh.ụ.c m.ạ thiện ý của Cẩm Châu cô nương.
Đợi đến khi bá tánh thực sự chia lương thực, ăn no, mới thể công bố công đức của Cẩm Châu cô nương cho .
"May mà bản tướng kịp thời ngăn cản, nếu các ngươi phạm tội ác trái luân thường đạo lý !"
Một lát , mặt Chử Diệp ngưng tụ vẻ nghiêm nghị, chỉ về phía hai con phía : "Cùng là dồn bước đường cùng..."
"Các ngươi chỉ đổi con lấy thịt để thỏa mãn tư d.ụ.c, nhưng nàng cho con uống m.á.u của , để mong kéo dài mạng sống cho con..."
"Đây, mới là dáng vẻ mà bậc cha nên !"
Mặc dù là cái ác ép khi dồn đường cùng, nhưng cũng cho phép nó nhân cơ hội ăn mòn lòng .
Nếu , ý nghĩa của việc từ bỏ vinh hoa, thề c.h.ế.t kiên thủ Bắc Liêu là gì?
Mấy bá tánh đang quỳ đất, thi cúi đầu hổ thẹn.
"Nể tình các ngươi hành ác thành, bản tướng cho các ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội..."
Trường thương vung lên xoay một vòng, trong nháy mắt gầm thét phía Chử Diệp, uy phong lẫm liệt: "Bản tướng lệnh cho các ngươi loan báo tin tức trù lương thực viện trợ, đồng thời cảnh cáo , từ bây giờ trở ngoan ngoãn ở trong nhà, tùy tiện ồn ào, đợi lương thực viện trợ đến, bản tướng tự khắc sẽ thông báo đến nhận."
"Ngoài !"
Chử Diệp trầm giọng : "Trong lúc đưa tin đồng thời truyền đạt khẩu dụ của bản tướng, nếu kẻ nào còn dám đổi con lấy thịt, hoặc những chuyện ác tương tự, bản tướng lập tức c.h.é.m đầu tha!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-12.html.]
Đất Bắc Liêu rộng lớn, thôn xóm của bá tánh đều rải rác, chỉ dựa mấy bá tánh chạy báo tin chắc chắn là đủ, lát nữa vẫn sắp xếp quân đội tuần tra thông báo.
đối với hành vi ác độc của mấy , cũng thể nhẹ nhàng bỏ qua, cho họ nếm chút khổ sở, đồng thời mượn họ để cảnh cáo những kẻ ý chí sụp đổ, đang chuẩn hành hung ác mới .
"Tạ Tướng quân tha mạng, tạ Tướng quân!"
Mấy bá tánh nhận lệnh, như đại xá, dập đầu côm cốp với Chử Diệp mấy cái, lúc mới tản rời .
Chử Diệp xoay , khi đến bên cạnh hai con thì dừng .
Trường thương vung lên hạ xuống, gọt một miếng từ phần đuôi áo giáp của .
"Ngươi cất kỹ thứ , ngày mai lúc nhận lương thực thì giao cho binh lính phát lương, sẽ phát thêm cho ngươi một phần lương thực."
Nhét đồ tay hai con, Chử Diệp lúc mới sải bước rời .
Hai con hồn , nước mắt giàn giụa, dập đầu ba cái thật mạnh về phía bóng lưng .
Nông trại.
Phương Cẩm Châu đang chỉ huy công nhân, dỡ lương thực từ xe tải nặng xuống khu vực chuồng gà.
Năm mươi vạn cân lương thực xát vỏ thành gạo, chất thành núi chuồng.
Dù cánh tay cơ khí và băng chuyền, trong lòng Phương Cẩm Châu cũng nhịn mà phát hoảng.
Xem đêm nay chắc chắn là ngủ !
"Tướng quân về !"
"Tướng quân! Duệ Duệ và Xu Xu chứ?"
Chử Diệp quân doanh, mấy phó tướng đồng loạt ùa lên, mặt ai nấy đều xanh xao vàng vọt, nhưng cũng giấu sự lo lắng cho hai đứa trẻ.
Duệ Duệ Xu Xu và Tướng quân cùng chung huyết mạch, kế thừa đại nghĩa lương thiện của nhà họ Chử, vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện, là những đứa trẻ ngoan hiếm đời.
Chúng chỉ là bảo bối trong lòng bàn tay của Tướng quân phủ, mà còn là cục cưng của bộ Chử gia quân!
Nếu Tướng quân cho phép họ tự ý rời doanh, họ nhất định theo cùng tìm kiếm mới an tâm.
"Duệ Duệ và Xu Xu tìm thấy , chúng ."
Vào trong trướng quân, khi xuống chiếc bàn án cũ nát, sắc mặt vội vã của Chử Diệp mới dịu đôi chút, bên lớp áo giáp, ướt đẫm một mảng.
Đã đến bước đường ăn thịt , huống hồ là chiến mã?
Vốn dĩ ngựa chiến c.h.ế.t trận chẳng còn mấy con, hiện tại càng là...
Từ trong thành bộ đến quân doanh ngoại ô phía đông mất một canh giờ, cho dù Chử Diệp chạy thục mạng suốt dọc đường cũng mất hơn nửa canh giờ.
"Tướng quân, há miệng ..."
Nghe tin hai đứa bé , đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, đó Diệp phó tướng đưa nắm tay , toét miệng Chử Diệp.
Diệp phó tướng vốn là quý t.ử của thế gia kinh thành, tên gọi Diệp Đình Hiên, lúc theo đến Bắc Liêu mới mười ba tuổi, năm nay cũng tròn mười sáu tuổi, vốn dĩ thể chọn về kinh, nhưng đuổi thế nào cũng , nhất quyết đòi ở cùng Chử Diệp kiên thủ Bắc Liêu.
Hiện tại Chử gia quân trong quân doanh, đều là những thề cùng đồng sinh cộng t.ử.
Trên khuôn mặt gầy gò của thiếu niên tướng quân tràn đầy sự hưng phấn như bắt vàng, điều khiến đáy mắt Chử Diệp dâng lên một nụ chua xót: "Lại tìm thứ gì ?"
Diệp phó tướng lúc mới như dâng bảo vật mà xòe tay .
Giữa hai ngón tay , đang kẹp một con dế mèn sống!
"Tướng quân, đây là thứ tìm cả ngày mới thấy đó, nào há miệng !"
Nói đưa tay đưa con dế mèn đến sát miệng Chử Diệp, đáy mắt sáng rực, yết hầu khống chế mà nuốt nước bọt một cái.
"Tướng quân, cũng tìm đồ ..."
"Ta cũng , nhưng nhiều..."
Không chỉ Diệp phó tướng, mấy phó tướng khác cũng nhe răng , xòe tay mặt Chử Diệp.
Rễ cỏ, hạt đậu khô quắt rõ tên, thậm chí trong lòng bàn tay một phó tướng là mười mấy con kiến đen nghiền nát từ lâu!
Mặc dù đều ít ỏi đáng nhắc tới, nhưng đều là thứ quý giá nhất của họ lúc .
Cổ họng Chử Diệp chua xót khó kìm nén, nuốt nước bọt mấy cái, mới mở miệng : "Chúng lương thực !"