Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 115: Phương Cẩm Châu, Không Được Phép Ngất Xỉu!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:45:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu đau, cánh tay đau, chân đau...

Chỗ nào cũng đau!

Phương Cẩm Châu chỉ cảm thấy xương cốt như rụng rời, trong đầu ong ong một mảng, hoa mắt ch.óng mặt.

Chỉ thiếu chút nữa là hai mắt tối sầm, ngất lịm .

dám ngất!

“Duệ Duệ!”

“Tinh Bảo!”

Phương Cẩm Châu bò dậy bằng cách nào, ngay cả dòng m.á.u ấm nóng chảy dọc xuống gò má, cô cũng .

Cô lảo đảo lao đến cỗ xe ngựa lật nhào, liền thấy Tinh Bảo vén rèm lên, đang sức kéo Duệ Duệ bò ngoài.

Hai đứa trẻ mặt mũi đầy hoảng sợ, rõ ràng là dọa nhẹ, nhưng động tác vẫn linh hoạt bình an, thoạt vấn đề gì lớn.

Thấy cảnh , chân Phương Cẩm Châu mềm nhũn, ngã bệt xuống đất, mắt tối sầm hết đợt đến đợt khác.

Cô lắc lắc đầu.

Phương Cẩm Châu, phép ngất xỉu!

Tình hình bất thường, nguy hiểm, tuyệt đối ngất!

“Tỷ tỷ!”

Tinh Bảo và Duệ Duệ khỏi xe ngựa, liền rúc hai bên Phương Cẩm Châu, cố gắng dùng hình nhỏ bé đỡ lấy cô.

Lúc xe ngựa lật nhào chúng , nhưng khi thấy tỷ tỷ đầu đầy m.á.u, nước mắt hai đứa trẻ lập tức tuôn rơi như đê vỡ.

Phương Cẩm Châu cố gắng nhếch khóe môi, “Không , tỷ tỷ ...”

“Đừng ...”

Còn kịp định thần, phía truyền đến một trận tiếng bước chân lộn xộn cùng tiếng ma sát lạch cạch của vỏ đao.

Ngay đó, bốn năm gã đàn ông vạm vỡ từ trong bụi rậm hai bên vách núi nhảy xổ .

“Là một ả đàn bà!”

“Còn hai đứa ranh con!”

“Xui xẻo, bộ dạng ăn mặc nghèo nàn của bọn chúng kìa, uổng công mấy em núp ở phía lâu như !”

Nghe thấy âm thanh, đầu óc vốn đang choáng váng của Phương Cẩm Châu lập tức tỉnh táo vài phần, ngước mắt sang, chuông cảnh báo trong lòng reo vang đại tác.

Chùy gai, đao to b.úa lớn, váy da thú, những gã trọc đầu bặm trợn.

Không cường đạo thì còn thể là gì!

Theo bản năng, Phương Cẩm Châu chống tay dậy, nhưng cánh tay trái truyền đến một cơn đau dữ dội, đành rụt .

Trán lập tức toát mồ hôi lạnh đầm đìa, trong lòng cũng “thịch” một tiếng.

Tay trái hình như gãy xương !

để cô kịp suy nghĩ nhiều, cô đổi sang tay chống đất, lảo đảo lên, chắn mặt hai đứa trẻ, khuôn mặt đầy vẻ đề phòng những kẻ mới đến.

“Dô! Ả đàn bà mạng cũng lớn thật, ngã mạnh như mà vẫn thể lên !”

Một tên cường đạo mặt vết sẹo xẹt qua tia kinh ngạc, đó liền hung thần ác sát : “Mau lôi hết đồ giá trị đây!”

Phương Cẩm Châu hề do dự, nhanh ch.óng móc hết bộ bạc , đưa tới, “Các vị hảo hán xin nhận cho...”

“Cũng xin các vị hảo hán tha cho ba chị em chúng một mạng!”

Thái độ cung kính, giọng run rẩy.

Mấy tên cường đạo đưa mắt , đáy mắt đều mang theo vẻ trêu tức.

“Cũng là kẻ mắt đấy!”

“Hắc, gần một trăm lạng bạc cơ đấy, nha, ả đàn bà cũng chút gia bản!”

“Ha ha, mới ngần thỏa mãn ? Còn đủ nhét kẽ răng cho ông đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-115-phuong-cam-chau-khong-duoc-phep-ngat-xiu.html.]

“Tam đương gia đừng vội, đây mới là buổi sáng mà, cũng coi như là khai trương đại cát, phía còn cá lớn!”

“Tam đương gia, ả đàn bà thoạt trắng trẻo nõn nà, nhan sắc cũng tồi, là mang về trại cho các em sung sướng một phen?”

“Nhìn cái bộ dạng dâm trùng lên não của ngươi kìa, , hai ngày bắt về mấy ả, nay chơi chán ?”

“Hắc hắc, đàn bà khác , mùi vị cũng khác mà!”

Nói đến đoạn , mấy tên cường đạo bắt đầu dùng ánh mắt bất hảo đ.á.n.h giá Phương Cẩm Châu, đáy mắt b.ắ.n dâm quang.

Chỉ bọn chúng như , Phương Cẩm Châu cảm thấy như mãng xà dâm tà quấn lấy thể, hít thở thông và buồn nôn.

Là cô nhận thức nông cạn, ôm tâm lý ăn may, còn tưởng đám cường đạo cướp của g.i.ế.c lấy tiền chừng sẽ tha cho bọn họ một con đường sống.

Nào ngờ, thời loạn lạc , thứ đáng tiền nhất, chính là mạng !

Có giá trị thì chơi đùa ngươi, giá trị thì tiện tay g.i.ế.c c.h.ế.t, sống cũng c.h.ế.t cũng xong, là sống bằng c.h.ế.t, bộ đều dựa sự hứng thú nhất thời của kẻ mạnh.

Trơ mắt mấy tên cường đạo từ từ tiến gần, đáy mắt Phương Cẩm Châu xẹt qua một tia sắc lạnh, bất động thanh sắc nắm lấy tay Tinh Bảo.

Những kẻ ác nhiều việc ác , lấy bữa ăn thêm cho các bạn thú là vặn!

“Tỷ tỷ, kẻ phía đuổi tới ...”

Phương Cẩm Châu định bảo Tinh Bảo gọi hội bạn thú, Tinh Bảo ở phía lên tiếng , giọng tuy nhỏ, nhưng đủ để Phương Cẩm Châu rõ mồn một.

Sắc mặt cô ngẩn , trong đầu lập tức nảy một chủ ý.

Khi đám cường đạo bước đến mặt, chủ ý trong lòng Phương Cẩm Châu nhanh ch.óng quyết định.

“Xin mấy vị hảo hán dừng bước, chúng bình thường ...”

Sắc mặt Phương Cẩm Châu đột nhiên trở nên bình tĩnh, còn mang theo vài phần trào phúng, “Phía cũng đang truy sát chúng , nếu các mang chúng về trại, chỉ sợ đến lúc đó những vô phúc tiêu khiển, mà còn rước lấy một đống rắc rối .”

Có Tinh Bảo ở đây, đám cường đạo bọn họ.

những kẻ phía thì khác.

Bọn chúng bản lĩnh của Tinh Bảo, bài học ở hang động , chỉ sợ chuẩn mà đến, dễ trốn thoát.

Trước mắt tuy đối mặt với hiểm cảnh, nhưng chắc là cơ hội tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t!

Nghe , mấy tên hảo hán , đó liền ngửa đầu ha hả.

“Ha ha ha, ả đàn bà , giở trò mặt bọn , ngươi còn non lắm!”

, Tam Long bang chúng chính là nghề l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao, càng rắc rối, bọn càng hưng phấn ha ha!”

Phương Cẩm Châu vẻ mặt nghiêm túc : “Các thật sự sợ?”

“Ta từng qua danh hiệu của Tam Long bang, nhưng rõ sự lợi hại của những kẻ phía , cho rằng các là đối thủ của bọn chúng.”

nếu các thật sự gan thu lưu ba chị em chúng , ngược thể phát một món hoạnh tài!”

Nói đến cuối cùng, sắc mặt cô nhuốm vài phần thần bí, còn vài phần nghi ngờ.

Sự nghi ngờ vặn , thành công khơi dậy lòng hiếu thắng của mấy tên cường đạo.

Gã mặt sẹo thẹn quá hóa giận : “Hắc, ả đàn bà nhà ngươi, từng qua danh hiệu Tam Long bang chúng mà dám coi thường bọn ?”

Tên cường đạo trọc đầu kéo gã , ánh mắt hồ nghi bất định về phía Phương Cẩm Châu, “Món hoạnh tài mà ngươi lai lịch gì? Là thật giả mau thành thật khai báo!”

“Nếu dám giở trò, đến lượt phía tới, ông đây bây giờ sẽ một đao kết liễu ngươi!”

Thấy gã hung thần ác sát, hai đứa trẻ rục rịch tiến lên che chắn cho Phương Cẩm Châu, liền cô gắt gao đè .

sợ mà còn , “Ngươi cũng cần đe dọa , mang lưng bí mật tày trời, sớm chuẩn sẵn tâm lý thể trốn thì trốn, trốn thoát thì mang bí mật xuống mồ...”

“Đều chốn rừng thiêng nước độc nhiều trượng nghĩa, mới ôm tâm lý ăn may gửi gắm hy vọng các , xem đặt cược sai chỗ .”

Nói cô tiến lên một bước, “Muốn g.i.ế.c cứ g.i.ế.c, c.h.ế.t trong tay ai đối với chúng đều giống !”

Thấy cô bày bộ dạng buông xuôi bất cần, ánh mắt tên cầm đầu trọc đầu lóe lên, nhất thời chút nắm chắc.

Đột nhiên, gã mặt sẹo rạp xuống đất, áp sát tai xuống mặt đất.

Một lát , gã nhảy dựng lên, chỉ phía Phương Cẩm Châu : “Tam đương gia, đầu thật sự nhiều nhân mã đang tới!”

 

 

Loading...