Nông Trang Thông Cổ Kim, Đại Tướng Quân Phụng Ta Làm Thần Nữ Cứu Thế! - Chương 100: "

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:45:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Duệ Duệ Sợ!"

Ngoại ô kinh thành, hẻm Hoài Thủy.

Người phụ nữ dẫn Phương Cẩm Châu một viện t.ử một gian nhỏ hẹp cũ nát ở cuối hẻm.

“Thanh Nguyệt!”

Theo tiếng gọi của phụ nữ, một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi từ nhĩ phòng bên trái chạy .

Thiếu nữ da ngăm đen, nhưng vẫn thể nét thanh tú xinh giữa hàng lông mày, mặt nở nụ ngây ngô thuần khiết như trẻ thơ: “Nương!”

Khi ánh mắt rơi Phương Cẩm Châu, cô bé ngẩn , đó liền nhuốm một tia rụt rè luống cuống.

Người phụ nữ cưng chiều dặn dò: “Thanh Nguyệt, đây là khách của nương, chắc là nhỏ tuổi hơn con, là , mau rót cốc nước cho uống !”

“Muội ?”

Thiếu nữ Thanh Nguyệt lẩm bẩm , đó đáy mắt liền sáng rực lên: “Muội ! Thanh Nguyệt rót nước cho uống!”

Sau đó liền nhảy nhót tung tăng chạy chậm bếp.

Phương Cẩm Châu nhận điều gì đó, che giấu sự kinh nghi nơi đáy mắt, gọi với theo bóng lưng thiếu nữ: “Cảm ơn Thanh Nguyệt tỷ tỷ!”

Thanh Nguyệt thò đầu từ phòng bếp, khuôn mặt tươi ngây thơ rạng rỡ tràn đầy vẻ thụ sủng nhược kinh: “Không chi chi...”

Thấy sắc mặt Phương Cẩm Châu chân thành, phụ nữ nhịn đỏ hoe hốc mắt: “Cẩm Châu cô nương...”

Lời bà còn khỏi miệng, từ trong phòng truyền đến một giọng nam: “Tú Quyên, khách đến ? Mau mời khách nhà chính , tiện để mãi !”

Hàn Tú Quyên vội vàng đáp lời: “Ây, , khách đến là Cẩm Châu cô nương, tiện dẫn phòng chào hỏi , tối nay cô sẽ nghỉ tạm ở nhà chúng một đêm, báo cho một tiếng.”

Người đàn ông trong nhà nhiệt tình : “Tốt , đều , chỉ là trong nhà bần hàn, nếu tiếp đãi chu đáo, mong Cẩm Châu cô nương đừng chê bai!”

Phương Cẩm Châu liên tục đáp : “A thúc và thím bụng nhiệt tình, Cẩm Châu cảm thấy vô cùng ấm áp, cho dù lấy trời màn lấy đất chiếu, Cẩm Châu đều cảm thấy , dám chê bai!”

“Tốt, , đúng là cô nương , Tú Quyên, nàng đừng lo cho , cứ tiếp đãi Cẩm Châu cô nương cho !”

Người phụ nữ dẫn Phương Cẩm Châu đến phòng của Thanh Nguyệt, múc nước cho Phương Cẩm Châu rửa mặt rửa tay, kể cho cô một chút về cảnh gia đình.

A thúc nhà tên là Dư Hữu Hiền.

Người phụ nữ tên là Triệu Tú Quyên, chỉ một cô con gái là Thanh Nguyệt, gia đình ba nương tựa mà sống.

Năm Thanh Nguyệt sáu tuổi sốt hỏng não, mặc dù mười chín tuổi, nhưng tâm tính vẫn như trẻ con.

Thanh Nguyệt vốn dĩ trổ mã xinh như hoa phù dung mới nở, nhưng điều đối với cô bé là chuyện gì, cho nên thím Tú Quyên mới phơi cô bé thành bộ dạng đen nhẻm như , chính là để né tránh những ác ý và nguy hiểm mặt ở khắp nơi thế gian .

Nghe những lời , Phương Cẩm Châu cảm thán tình sâu nặng của thím Tú Quyên, đồng thời càng cảm thấy thế đạo gian nan.

Kinh thành còn như , thể tưởng tượng , Bắc Liêu đây đối mặt với t.h.ả.m cảnh như thế nào.

Nghe Chử Diệp , và tự trải nghiệm, là hai cảm giác khác biệt.

Lúc , Phương Cẩm Châu mới thực sự đồng cảm với những gì Chử Diệp trải qua.

Quốc gia yên, lấy nhà bình an?...

“Chử Diệp!”

“Cứu !”

“Tiểu thúc! Duệ Duệ sợ!”

“Tiểu thúc, cần, Duệ Duệ nữa ?”

Trên giường, Chử Diệp hôn mê bất tỉnh đổ mồ hôi lạnh đầy đầu, chìm sâu ác mộng: “Cẩm Châu...”

“Duệ Duệ...”

Trong mộng, Cẩm Châu bất lực vùng vẫy nước, đôi mắt ngập tràn sự kinh hoàng, vươn tay nhưng với tới, nhảy xuống nước, nhưng hình ảnh chuyển hướng, rơi xuống vực sâu.

Trong lúc rơi tự do vô tận, thấy cơ thể nhỏ bé của Duệ Duệ cũng đang cùng rơi xuống nhanh, tiểu nhân nhi bất lực vươn bàn tay nhỏ về phía , kinh hoàng kêu cứu: “Tiểu thúc, Duệ Duệ sợ hu hu... Sợ...”

Chử Diệp liều mạng vươn tay kéo Duệ Duệ lòng, liền thấy tiểu nhân nhi đột ngột rơi xuống, trong nháy mắt bóng tối nuốt chửng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-trang-thong-co-kim-dai-tuong-quan-phung-ta-lam-than-nu-cuu-the/chuong-100.html.]

“Duệ Duệ!”

Chử Diệp mở bừng mắt, thê lương kêu lên.

Thấy cảnh , Chử lão phu nhân nén ý nơi khóe mắt, nhẹ nhàng vỗ lưng : “A Diệp, nương con tự trách, đau khổ, nhưng sự đến nước , thế nào cũng tự hại cơ thể a...”

“A Diệp, Cẩm Châu giúp Bắc Liêu nhiều như , là phúc trạch sâu dày, nương tin con bé nhất định sẽ .”

“Còn Duệ Duệ...”

Nhắc đến cháu trai, nước mắt Chử lão phu nhân nhịn rơi xuống, bà vội vàng vung tay lau , nén sự run rẩy trong giọng : “Duệ Duệ thể qua cánh cửa thời , cũng là trời chọn, thằng bé cũng nhất định nhất định sẽ .”

“Bắc Liêu cần con, nương và Xu Xu cũng cần con... Con ngàn vạn xảy chuyện gì a!”

Đôi mắt Chử Diệp run rẩy, một tia tỉnh táo khó khăn chen từ trong sự đau khổ: “Nương...”

“Người yên tâm, con sẽ ... Cho con chút thời gian, hai ba ngày là đủ...”

Đôi môi mỏng run rẩy, mỗi chữ là một giọt nước mắt.

Cho dù trái tim lưỡi d.a.o tự trách lăng trì đến m.á.u thịt lẫn lộn, nhưng vẫn gánh vác trách nhiệm cố gắng đập thình thịch.

Nếu Cẩm Châu và Duệ Duệ gặp nguy hiểm ở Bắc Liêu hoặc ở thời đại của , đào sâu ba thước đất cũng tìm bọn họ về cứu bọn họ về.

cố tình bọn họ biến mất ở một thời khác, cho dù dốc lực cả thành, cũng thể bảo vệ bọn họ nửa phần.

Cẩm Châu, Duệ Duệ...

Nếu hai vẫn còn... Xin hãy cho một chút cảm ứng ?...

Đêm khuya thanh vắng.

Phương Cẩm Châu chiếc giường trong căn phòng thím Tú Quyên dọn dẹp cho cô, mãi ngủ .

Trước khi xảy chuyện cô gửi ảnh cho Chử Diệp, đột nhiên liên lạc với cô, chắc chắn phát điên vì lo lắng nhỉ?

Chàng sẽ để Duệ Duệ và Xu Xu một đến nông trại xem tình hình chứ?

Nếu hai đứa nhỏ qua đó gặp nguy hiểm thì ?

Những suy nghĩ phiền muộn nối tiếp ập đến, căn bản cho Phương Cẩm Châu cơ hội tĩnh tâm .

nhanh ch.óng Bắc Liêu.

Cũng may lúc ăn tối nãy thím Tú Quyên , ngày mai sẽ đích dẫn cô tìm quen thuê xe đưa cô về quê.

dám Bắc Liêu, chỉ dám Mông Châu quận.

Thím Tú Quyên Mông Châu quận cách kinh thành tám trăm dặm, thuê xe ước chừng tốn năm sáu lượng bạc, cộng thêm tiền ăn ở, mười lượng bạc trong tay cô e là đủ để chống đỡ đến Mông Châu quận.

Phương Cẩm Châu bèn quyết định, ngày mai đến Kinh Hương Lâu bán thêm một công thức nấu ăn nữa, mới thuê xe Bắc Liêu.

Không suy nghĩ bao lâu, Phương Cẩm Châu cuối cùng cũng lơ mơ ngủ .

“Hu hu... Tỷ tỷ!”

“Duệ Duệ sợ!”

Trong lúc mơ màng, Phương Cẩm Châu dường như thấy tiếng của Duệ Duệ, cô lo lắng tìm kiếm khắp nơi, liền thấy một chiếc xe bò đang từ từ tiến về phía .

Trên xe bò chở mấy cái bao tải, tiếng dường như truyền từ trong bao tải, thê lương và bất lực.

Trong lòng Phương Cẩm Châu kinh hãi, liều mạng đuổi theo xe bò, nhưng căn bản chạy nổi, chỉ thể trơ mắt xe bò biến mất trong sương mù.

Hình ảnh chợt chuyển hướng.

đến một căn phòng, mấy đứa trẻ trói gô ném đống rơm ở góc tường.

Một gã đại hán phá cửa xông , tiện tay xách một đứa trẻ lên.

Phương Cẩm Châu và đôi mắt to kinh hoàng của đứa trẻ chạm , là Duệ Duệ!

 

 

Loading...