Nông Nữ Khuynh Thành - Chương 266: Trừng phạt kẻ dối trá
Cập nhật lúc: 2025-11-30 00:16:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi đây giúp !" Hiểu Nhi gọi tài công trẻ tuổi Giang Đào hỗ trợ, đó tự đến cột buồm, động thủ kéo dây buồm, đổi diện tích đón gió của cánh buồm, từ đó đổi hướng của thuyền.
Giang Đào vội vàng chạy giúp, ngờ Hiểu Nhi tự việc . Cô nương thật sự ? cánh tay nhỏ bé thế liệu đủ sức ?
Sau đó trố mắt Hiểu Nhi điều chỉnh cánh buồm một cách thành thạo, còn chỉ huy phối hợp. Khi cánh buồm thuyền nhẹ nhàng xoay chuyển về hướng chính xác, rốt cuộc cũng tin, nàng thực sự am hiểu. Thậm chí còn am hiểu hơn cả bọn họ!
Thảo nào! Thảo nào lừa nàng.
Hiểu Nhi chẳng thèm quan tâm đám gì với Địch Thiệu Duy, chỉ tập trung tinh thần điều chỉnh buồm. Dù bọn họ gì nữa, nàng tin Địch Thiệu Duy sẽ về phía nàng.
Chưa đến quan hệ giữa nàng và Địch Thiệu Duy, bọn họ thực sự coi Địch Thiệu Duy là kẻ ngốc, gì nấy ? Nàng bọn họ lừa gạt nàng! Lừa gạt nghĩa là gì, Địch Thiệu Duy chẳng lẽ hiểu?
Nếu nàng bước thấy những lời đó, thì đó chắc chắn bọn họ còn những lời quá đáng hơn nhiều!
Nàng là đến từ hiện đại. Ở hiện đại, bình đẳng, tự do ngôn luận, cho nên dù nàng tức giận vì một lời , nhưng cũng đến mức vì lời lẽ quá đáng ác ý mà lấy mạng . Vì , nàng hạ lệnh đ.á.n.h mười gậy là nhân từ lắm . Bởi vì nếu để Địch Thiệu Duy xử lý, bọn họ tưởng sẽ yên !
Ở cái xã hội phân chia giai cấp rõ ràng, hoàng quyền tối thượng , tội phạm thượng, nguyền rủa hoàng t.ử chịu hình phạt gì?
Quả nhiên!
"Nha đầu, xem những kẻ đáng tội gì?"
Địch Thiệu Duy đám dùng hết lời ngon tiếng ngọt để trốn tránh trách nhiệm, tức đến đau cả gan! Hắn đầu hỏi Hiểu Nhi đang bận rộn.
"Ném xuống biển cho cá ăn ! Để xem lúc đó tìm cái xương nào của bọn họ ." Hiểu Nhi thuận miệng đáp.
Kẻ "Tìm một cái xương cũng coi như là !" xong lời sợ đến mức tè quần. Thảo nào cô nương một lời hợp là đòi đ.á.n.h đòn, hóa nàng hết những gì bọn họ !
"Ý kiến !" Địch Thiệu Duy sang lệnh cho binh lính: "Ném bọn chúng xuống biển!"
Một binh sĩ lập tức tiến lên, túm lấy áo tổng đà thủ, ném thẳng xuống biển.
"A ~" "Bùm!"
Mấy tên tài công khác thấy sợ hãi vội quỳ rạp xuống.
"Địch công t.ử tha mạng!" ... "Địch công t.ử chúng dám nữa!"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Cứu mạng! Địch công t.ử cứu mạng! dám nữa, Địch công t.ử tha mạng!" Tổng đà thủ vùng vẫy nước kêu gào.
C.h.ế.t mất thôi! Nghe vùng biển cá mập (thực nhân ngư) xuất hiện!
"Địch công tử, mau cứu lên ! lập tức đổi hướng! Lập tức!" Hắn hình như thấy một con cá lớn màu đen đang bơi tới từ xa, sợ đến mức tè luôn quần, may mà ở nước ai phát hiện. Chỉ tội nghiệp ô nhiễm nước biển.
"Có ?" Địch Thiệu Duy liếc biển đám đang quỳ boong tàu. Ý đe dọa cực kỳ rõ ràng.
"Nói cái gì cơ?" Đám boong tàu ngơ ngác.
"Đồ ngu, sự thật ! Địch công tử, ! ! Ngài cho cứu lên , hết!" Tổng đà thủ biển cuống đến mức sắp chuột rút.
Mấy hiểu , tranh .
" !" " cũng !" ...
Thế là từng một sót chữ nào thuật hết những lời ! Thật khó cho trí nhớ của bọn họ!
"Tốt, ! Ném hết xuống biển!" Địch Thiệu Duy tức điên lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-nu-khuynh-thanh/chuong-266-trung-phat-ke-doi-tra.html.]
"Địch công t.ử tha mạng a!" ... "A" ... "Bùm!" ... "Bùm!"
Cánh buồm điều chỉnh xong, con thuyền bắt đầu ngược gió tiến lên.
Mấy kêu cứu bơi đuổi theo đuôi thuyền. Mà đằng họ, một bóng đen khổng lồ cũng đang lao tới.
"Cứu mạng ~ Cứu mạng!" "Chúng dám nữa!" "Hiểu Nhi cô nương, cứu mạng, chúng dám nữa!" ... "Hiểu Nhi cô nương xin , xin hãy cứu chúng !" ... "A! Cá mập đến ! Cứu mạng! A..."
Ngay khi bọn họ tưởng sắp mồi cho cá, binh lính cuối cùng cũng thả dây thừng xuống.
Mấy tranh bám lấy dây thừng, đó cơ thể một lực mạnh kéo lên khỏi mặt nước. Con cá mập còn kịp c.ắ.n mất giày của một , khiến ngã xuống boong tàu vẫn ôm chân kêu la: "A, chân , chân cá ăn mất ! Chân !"
Một binh sĩ chân , tức đá cho một cái: "Gào cái gì mà gào! Chân ngươi chẳng vẫn còn nguyên đó !"
Hắn hồn , thấy năm ngón chân vẫn còn nguyên vẹn liền im bặt. Mọi xung quanh đồng thanh quát: "Câm miệng!"
Có còn tháo giày ném mặt : "Cầm lấy! Chân ngươi đấy!"
Vừa lên kêu la om sòm, cũng mau chóng tạ tội! Không sợ ném xuống biển nữa ?! Muốn c.h.ế.t thì đừng liên lụy bọn họ!
Mấy vội vàng quỳ xuống dập đầu tạ tội. Địch Thiệu Duy sai đ.á.n.h mỗi tên mười gậy, chuyện coi như xong.
Hiểu Nhi gật đầu, cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ nữa, khoang thuyền. Gió biển thổi nhiều mặt cũng chẳng dễ chịu gì.
Có những kẻ đúng là thiếu dạy dỗ, từ đó về mấy dám lỗ mãng nữa, mỗi thấy Hiểu Nhi đều cung cung kính kính.
Địch Thiệu Duy theo Hiểu Nhi khoang thuyền.
"Nha đầu, Thượng Quan đại ca của ở phía Đông Nam thật ?" "Ừ." Hiểu Nhi gật đầu. "Sao ?" Địch Thiệu Duy tò mò hỏi. "Đoán." "Đoán kiểu gì?" Sao đoán nhỉ? "Dựa 'tâm linh tương thông' mà đoán." Hiểu Nhi đùa.
Địch Thiệu Duy: "..."
Thuyền buồm lênh đênh biển trời trong xanh suốt năm ngày trời, cuối cùng mới lờ mờ thấy một hòn đảo nhỏ.
Hiểu Nhi hòn đảo đá là đá , thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng sắp tới .
"Là ở phía ?" Địch Thiệu Duy nhíu mày. Nhìn từ xa hòn đảo chẳng thấy chút màu xanh nào, sẽ là đá chứ? Có tìm cái gì ăn ? Thượng Quan Huyền Dật mà sống sót ?!
"Chủ nhân, vùng biển phía nhiều đá ngầm nước!"
"Bạch Thiên, bật định vị đá ngầm lên, cầm lái ?"
Đá ngầm là chướng ngại vật lớn trong hàng hải, cẩn thận đ.â.m thủng thuyền thì bọn họ mà về!
Hiểu Nhi bước lên boong tàu, với mấy tài công: "Để , Giang Đào, ngươi hỗ trợ !"
"Vâng, cô nương." Giang Đào đáp.
Mấy thấy Giang Đào Hiểu Nhi trọng dụng thì ghen tị thôi, nhưng cũng dám ý kiến gì, rốt cuộc kết quả là do họ tự chuốc lấy. Người còn cho họ tiếp tục cầm lái là may mắn lắm .
"Sao tự cầm lái?" Địch Thiệu Duy hỏi. Nha đầu sẽ vô duyên vô cớ cầm lái, nguy hiểm gì chứ!
"Dưới nước nhiều đá ngầm."
Mấy tài công xong đều biến sắc, vội vàng chạy hai bên mạn thuyền xuống biển.
Chẳng lẽ vùng gọi là "Vùng đất c.h.ế.t" là vì quá nhiều đá ngầm ? Thuyền mà đ.â.m đá thì thủng một lỗ lớn là cái chắc! Thảo nào dễ khó về, cửu t.ử nhất sinh!