Nông Nữ Không Gian, Dẫn Cả Nhà Trồng Trọt Chạy Nạn - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:17:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn về bá tánh khác gầm trời , Nghiêm Tri Tri chỉ là một phàm tục, thật sự khả năng lớn đến mức giúp đỡ nhiều như .
“Điều đó dựa chính họ.” Lý Trầm Úc thẳng thắn , “Chỉ bản trở nên cường đại, mới thể sinh tồn ở bất cứ nơi .”
Nghiêm Tri Tri: “...”
Lời , cũng bằng như . Nàng mà lợi hại đến mức đó, thì còn cần lo lắng .
Thôi, Nghiêm Tri Tri thở hắt , nghĩ đến chủ đề nặng nề nữa. Cứ thuận theo tự nhiên thôi. Nếu thật sự đến bước đường cùng, ít nhất nàng vẫn còn một gian.
Trương gia thôn nơi Trương Thiên Trọng ở, cùng một hướng với Thượng Hà thôn.
Đi nửa đường, Lý Trầm Úc rẽ một lối, đến Trương gia thôn để giao thịt.
Nàng Trương Thiên Trọng , Trương gia thôn là một thôn nhỏ, phần lớn dân bên trong đều mang họ Trương, lẫn lộn phức tạp như Thượng Hà thôn.
Vừa cổng thôn, Nghiêm Tri Tri tò mò vén rèm lên, thấy hoa màu ruộng cũng hạn hán nghiêm trọng, giống như ở Thượng Hà thôn.
Ngô (bắp) phơi nắng đến cong cả mép, mặt đất xuất hiện những vết nứt, nhiều dân quản khó nhọc, đang gánh nước ngoài đồng để tưới tiêu.
Lý Trầm Úc đầu đến Trương gia thôn, y quen thuộc đường , dừng xe ngựa ngay cổng nhà Trương Thiên Trọng.
Vừa khéo, gặp phụ Trương Thiên Trọng đang gánh thùng gỗ từ ngoài ruộng trở về.
“Trương thúc.” Lý Trầm Úc xuống xe ngựa, gọi một tiếng.
“Là Trầm Úc đó hả.” Trương phụ vui vẻ, thấy Trương Thiên Trọng, trong mắt lóe lên một tia thất vọng, nhưng nhanh giấu , chào hỏi: “Mau , gọi thím ngươi mấy món ngon.”
Ông Lý Trầm Úc và con trai giao tình , nên nào cũng nhiệt tình khoản đãi y.
“Ta còn vội về nhà, hôm nay xin phép .” Lý Trầm Úc vội vàng từ chối, “Thiên Trọng nhờ mang ít thịt qua đây, là để bồi bổ cho hai .”
Nói xong, y lấy tám cân thịt hươu mà Trương Thiên Trọng giao cho, đưa cho Trương phụ.
“Sao tiêu tiền như thế chứ.” Trương phụ khối thịt lớn bọc bằng giấy cỏ, lòng đau xót đến co rút.
Điều kiện nhà họ Trương trong thôn cũng coi như khá giả, nhưng hai vợ chồng họ đều quen sống tiết kiệm.
Chắc hẳn Trương Thiên Trọng cũng lâu nhà thịt ăn, nên mới mua nhiều đến .
Đã mua , thịt cũng thể trả , Trương phụ đành dặn dò Lý Trầm Úc: “Ngươi bảo nó đừng mua nhiều thế nữa.”
Bảo Trương Thiên Trọng mua, chắc chắn cũng sẽ . Vậy thì mua ít một chút thôi, nhà một hai cân thịt để bữa cúng răng là .
Năm nay là năm mưa thuận gió hòa, tiền bạc càng tiết kiệm.
“Cha, đang chuyện với ai thế?” Trương Hiểu Mai, Trương Thiên Trọng, thấy tiếng động trong sân, tò mò bước .
Thấy là Lý Trầm Úc đến, nàng mừng rỡ : “Trầm Úc , đến !”
Lý Trầm Úc hờ hững gật đầu, sang phụ họ Trương, : “Thúc, xin cáo lui .”
“Được, đường cẩn thận nhé.” Phụ họ Trương híp mắt đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-nu-khong-gian-dan-ca-nha-trong-trot-chay-nan/chuong-161.html.]
Thấy xe ngựa thẳng ngoảnh đầu , Trương Hiểu Mai tức giận giậm chân, sang phụ trách móc: “Phụ , mời Trầm Úc nhà chơi?”
Khiến nàng còn kịp với Lý Trầm Úc một câu nào.
“Ăn lung tung gì !” Phụ họ Trương sa sầm nét mặt: “Người rảnh, lẽ nào cưỡng ép ở ? Mau trong , đừng mà mất mặt nữa!”
Tâm tư của con gái đối với Lý Trầm Úc, phụ họ Trương thấu, nhưng trong lòng sốt ruột, vì từ đầu đến cuối chỉ mỗi con gái tự nguyện đơn phương.
“Phụ !” Trương Hiểu Mai kéo kéo tay áo phụ , rên rỉ : “Con chỉ là thích thôi, cũng như ca ca, ai giúp con cả.”
“Ngươi câm miệng cho !” Phụ họ Trương quanh, thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm, cảnh cáo: “Là con gái nhà lành, thể tùy tiện thốt những lời đó, ngươi còn cần danh dự nữa !”
Vợ chồng họ sinh hai con trai mới đứa con gái , nên từ nhỏ đến lớn đều nuông chiều vô độ, ngờ cuối cùng cưng chiều thành cái tính cách như thế .
Trương Hiểu Mai thấy phụ nổi giận, bĩu môi, dám thêm nữa, nhưng trong lòng ấm ức vô vàn.
Vẻ õng ẹo của Trương Hiểu Mai, Nghiêm Tri Tri cũng thấy. Nàng khỏi nghĩ, đào hoa vận của Lý Trầm Úc quả nhiên thịnh, một đến một .
Vừa của Trương Thiên Trọng thấy Lý Trầm Úc, mặt mày kích động đỏ bừng, đôi mắt cũng chằm chằm , biểu hiện quả thực thể rõ ràng hơn.
Nghiêm Tri Tri hắng giọng, rướn lên phía xe ngựa, nhịn : “Muội của Trương Thiên Trọng trông thật đáng yêu.”
Nàng chắc lớn hơn nàng hai ba tuổi, lẽ do nhà yêu thương nên trông vô cùng ngây thơ lãng mạn, cộng thêm khuôn mặt b.úp bê, quả thực đáng yêu.
“Ừm, đáng yêu.” Lý Trầm Úc liếc nàng một cái, nửa khắc, mới đáp một câu.
Nghiêm Tri Tri cụp mắt xuống, một cảm giác mất mát đột nhiên dâng lên trong lòng, nàng khe khẽ : “Đứa trẻ cha nương trưởng yêu thương thật là .”
Trên mặt nàng lúc nào cũng giữ nụ ngây thơ, giống như nàng, tuổi tuy nhỏ nhưng mang một linh hồn trưởng thành, nhiều cử chỉ hành động đều thể một cách tự nhiên .
Lý Trầm Úc vốn nhạy bén, nhận giọng điệu của Nghiêm Tri Tri đúng, liếc nàng bằng ánh mắt nghiêng, đáy lòng như thứ gì đó chạm , : “Ngươi... ?”
Hắn đoán, Nghiêm Tri Tri lẽ đang nghĩ đến phụ nàng.
“Không , thể chuyện gì chứ.” Nghiêm Tri Tri miễn cưỡng nở một nụ : “Có lẽ do gần đây thời tiết quá nóng, nên cứ thích suy nghĩ lung tung.”
Nàng định tinh thần, cũng thấy thật nực , tại những lời với Lý Trầm Úc.
Nàng đến đây hai ba năm , cũng nên quen với nơi .
Mặt trời càng lúc càng lên cao, thời tiết quả thực nóng.
Xe ngựa cũng chạy nhanh hơn một chút, đầy nửa canh giờ tới Thượng Hà thôn, dừng ngay cửa nhà Nghiêm Tri Tri.
Hai cùng xuống xe ngựa, ngoài thịt bò Nghiêm Tri Tri mua, Lý Trầm Úc còn xách một giỏ nho xuống.
Hắn giải thích: “Cái là tặng cho gia đình ngươi.”
Cho dù để , thì lát nữa Dữu thị cũng sẽ bảo mang tới, hai nhà thường xuyên qua như .
Nghiêm Tri Tri mấp máy môi, cuối cùng lời từ chối, chỉ vòng sang : “Đa tạ.”