"Ngươi thì nhẹ nhàng quá."
Tô Ngữ xong khẽ .
Chuyện xây nhà vốn là việc lớn, nhưng qua miệng Khương Kỳ, dường như chỉ là chuyện nhỏ.
Hắn nhạt:
"Vốn cũng chẳng đại sự gì."
Tô Ngữ thấy cũng thêm. Ngày hôm , Khương Kỳ tìm đến Vân Sơn bàn chuyện mua đất.
Người cùng vẫn là hai chạy vặt hôm , đến giữa trưa, việc xong xuôi. Khương Kỳ đưa cho bọn họ bốn lượng bạc coi như phí chạy việc, hai vui mừng rời , sẽ lập tức lên huyện khế thư.
Tiễn Vân Sơn, Tô Ngữ cổng mảnh đất trống phía đông.
"Tỷ, chúng mua bao nhiêu ?"
Tô Ngôn tò mò chạy hỏi.
"Từ tường viện nhà kéo dài đến tận bờ sông bên ."
Tô Ngữ đáp.
Tô Ngôn nhẩm tính, từ tường viện đến bờ sông ba trăm thước, chợt nghĩ điều gì:
"Đây là chiều ngang, còn chiều dọc thì dài bao nhiêu hả tỷ?"
Tô Ngữ bật , khẽ gõ đầu :
"Tiểu quỷ, phản ứng cũng nhanh lắm. Chuyện thì hỏi tỷ phu ngươi ."
Nghe đến “tỷ phu”, Tô Ngôn lập tức sáng mắt, sang Khương Kỳ:
“Tỷ phu?”
Khương Kỳ thẳng thắn:
"Lần mua ba mươi hai mẫu. Sau viện mở rộng thêm mười hai mẫu, phần đất bờ sông là hai mươi mẫu."
Nghe , Tô Ngữ cũng thấy hài lòng. Tính cả tám mẫu đất vốn , bây giờ họ bốn mươi mẫu. Hơn nữa, liền kề bờ sông, tiện dẫn nước tưới tiêu.
"A?" Tô Ngôn chỉ ngạc nhiên:
"Đắp nhà cần nhiều đất thế."
Tô Ngữ xoa đầu buồn :
“Ngốc ạ, để xây nhà, mà là để trồng trọt”.
Tô Ngôn xong liền hớn hở:
"Vậy sang năm chúng trồng nhiều dưa hấu hơn, kiếm càng nhiều bạc!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-41-lai-mua-dat.html.]
Ba chỉ ngắm một lúc trở .
Đất hoang vốn ba lượng một mẫu, nhưng vì họ mua nhiều thêm việc Tô Ngữ hứa hẹn sang năm dẫn dân thôn trồng dưa hấu, nên Vân Sơn giảm tiền. Cuối cùng mỗi mẫu chỉ còn hai lượng, ba mươi hai mẫu hết sáu mươi bốn lượng, cộng thêm phí tạ lễ, tổng chi bảy mươi lượng bạc, quả thật là hời lớn.
Xong chuyện đất đai, tiếp theo chính là xây nhà.
Khí trời ngày càng nóng, công thợ cũng cao hơn, nhưng nếu chờ sang thu thì bận mùa gặt, đến mùa đông thì lạnh, e là kịp. Nghĩ tới nghĩ lui, Tô Ngữ và Khương Kỳ quyết định khởi công sớm vẫn hơn.
Hôm , Khương Kỳ lên trấn tìm Lục Du Kỳ nhờ giúp tìm kiếm thợ giỏi. Tô Ngữ thì đích thiết kế nhà, bởi thợ trong thôn tay nghề chỉ ở mức thường.
Sau khi Khương Kỳ rời , Tô Ngữ dặn Tô Ngôn chăm chỉ luyện chữ đóng c.h.ặ.t cửa phòng, tự gian.
Nàng vốn chẳng rành thiết kế, nhưng ở mạt thế từng thu thập cả một thư viện lớn, bên trong chắc chắn sách vở liên quan. Quả nhiên, lục tìm hồi lâu, nàng lấy một tập bản vẽ kiến trúc cổ đại, ghi chép nhiều phong cách nhà cửa các triều đại, kèm cả bản thiết kế cùng liệu chi tiết.
Tô Ngữ từng mơ biệt thự hiện đại, nhưng chỉ tự giễu: bạc trong tay đến bốn trăm lượng, dám mơ xa xỉ. Thậm chí nhớ đến Hồng Lâu Mộng với Đại Quan Viên tráng lệ, nàng càng chỉ thở dài, công trình tiêu tốn mấy chục vạn lượng, còn nàng chỉ vài trăm lượng, nghĩ thôi cũng buồn .
Sau cùng, nàng chọn một kiểu tiểu viện hai dãy phòng, quá lớn cũng chẳng quá tốn kém, phác thảo bản vẽ, ghi rõ liệu, chuẩn đưa cho thợ.
Buổi trưa, Khương Kỳ trở về cùng Lục Du Kỳ và hai nam nhân trung niên, đều là thợ nổi danh trấn.
"Tiểu Ngữ, đây là hai vị sư phó mà Tiểu Kỳ tìm , tay nghề khá."
Tô Ngữ vội vàng chào hỏi:
"Hai vị sư phó khỏe. Thật phiền các ngài, đến giờ cơm, để chút đồ ăn."
"Tẩu t.ử cần bận rộn, chúng ăn . Đại ca còn mang cơm về cho tẩu và Tiểu Ngôn nữa."
Lục Du Kỳ nhanh nhẹn đáp.
Nghe , Tô Ngữ sang Khương Kỳ, thấy gật đầu thì mỉm :
"Vậy để hái quả dưa hấu, trời nóng thế , ăn giải khát là hợp nhất."
Nói nàng ruộng chọn một quả dưa lớn mang về. Lục Du Kỳ :
"Hai vị sư phó, dưa hấu nhà bán đều là do tẩu t.ử trồng. Lát nữa các ngài cũng thể thưởng thức cho ."
Hai vị thợ càng thêm vui vẻ. Quả nhiên khi Tô Ngữ ôm dưa về, cả bọn cùng chia ăn, mát lạnh ngọt lành.
Khương Kỳ sang Tô Ngữ:
"Ngươi và Tiểu Ngôn ăn cơm , phần cơm để sẵn trong bếp ."
Hai tỷ vội bếp, quả nhiên thấy hộp cơm bên trong cơm trắng cùng hai món nóng sốt. Ăn xong, rửa dọn sạch sẽ, nhà chính.
Trong phòng, đang bàn chuyện kết cấu. Thấy Tô Ngữ , Khương Kỳ hỏi:
"Tiểu Ngữ, ngươi nghĩ xây nhà kiểu gì ?"
Tô Ngữ gật đầu, lấy bản phác thảo đưa cho .
Lục Du Kỳ cùng hai vị sư phó cũng ghé xem, ai nấy đều gật gù.
HẾT CHƯƠNG 41.