Đương nhiên ngoài lúa mạch còn thêm ít hoa màu như ngô, đậu nành… mấy loại sản lượng cao. Nếu Tô Ngữ kiếm tiền từ chúng thì chắc chắn .
“Hay là chúng để dành ít gian đất, lên trấn xem thử giống mới lạ nào ?”
Khương Kỳ hỏi ý kiến Tô Ngữ.
Nàng suy nghĩ một lúc lắc đầu. Nhà chỉ ba , Tô Ngôn vẫn còn nhỏ, việc chẳng bao nhiêu. Trồng nhiều hoa quả quá cũng quản nổi. Trước mắt trồng dưa hấu và dâu tây là đủ . Chờ tiền, sẽ tính tiếp.
Mưa xuân thường lớn và cũng kéo dài. Sáng ngày thứ ba, mưa liền dứt hẳn.
Tô Ngữ sớm ngâm hạt giống bằng nước ấm, giúp chúng dễ nảy mầm. Nàng cùng Khương Kỳ sửa sang mảnh đất, mất hai ngày mới xong, đất xới tơi, đá vụn và rễ cỏ cũng nhặt sạch.
Hai bàn bạc, chia sân hai phần. Phía đông luống để trồng rau, phía tây thì đào vài rãnh, chừa đất nhô lên, chờ cây con dưa hấu và dâu tây lớn sẽ đem trồng.
Hàng rào xung quanh sân nàng giữ nguyên. Tô Ngữ còn nghĩ, dịp núi sẽ lén mang vài loại hoa trong gian , trồng men theo hàng rào, chắc chắn vô cùng.
Các loại rau thì đa cần ươm giống, chỉ cần đất là gieo ngay. Trong lúc gieo, Tô Ngữ để ý thấy Khương Kỳ hình như đang lén nàng. Không nàng, mà là quan sát từng động tác nàng . Hóa rành ruộng.
Trong lòng nàng buồn , ngoài mặt chẳng tỏ vẻ gì. Nàng nào , nét trộm Khương Kỳ bắt gặp, chỉ là vốn giỏi giữ mặt lạnh, để lộ .
Rau thì nhiều loại, nhưng mỗi thứ Tô Ngữ chỉ trồng một luống. Dù ba cũng ăn chẳng hết. Hai ngày , thứ gieo xong, cây non dưa hấu và dâu tây cũng nảy mầm. Mỗi cây con mới nhú hai chiếc lá nhỏ, trông đáng yêu vô cùng.
Nàng cẩn thận nhổ cây con, dặn Khương Kỳ và Tô Ngôn khi trồng nhớ để cách hợp lý, đặc biệt là dưa hấu – nếu chen chúc quá sẽ ảnh hưởng sinh trưởng. Ba cẩn thận cả ngày mà cũng chỉ trồng một nửa cây non.
Nhân lúc hai chú ý, Tô Ngữ lấy thùng gỗ múc nước tưới, nhỏ đó vài giọt linh tuyền. Thứ nước thần kỳ hiệu quả quá mức, nàng chỉ dám nhỏ ít, cốt để cây sống là .
Lại thêm một ngày bận rộn, cuối cùng tất cả cây non đều trồng xuống. Hạt giống dùng hết, mà sân vẫn còn trống một nửa, khiến Tô Ngữ tiếc rẻ.
Nhìn mảnh đất trống , ánh mắt nàng bỗng sáng lên. Nếu trồng chanh dây thì ? Loại sinh trưởng nhanh, tháng bảy thể hoa, tháng chín thu hoạch đầu. Từ năm thứ hai trở , mỗi năm thể hái năm sáu lứa, là cây lâu năm, chẳng tốn nhiều công chăm sóc. Quả thực là một lựa chọn quá .
hạt giống chanh dây lấy ? Nghĩ mãi cách, nàng đành tạm gác .
Lúc sang giờ ngọ, ánh nắng xuân ấm áp khiến Tô Ngữ thấy cả lười biếng, nàng chút buồn ngủ.
Khương Kỳ vốn chẳng chịu yên, núi. Trước khi , hứa sẽ chú ý an . Nàng cũng lười can ngăn, dù cản cũng chẳng .
Tô Ngôn ăn trưa xong liền về phòng ngủ. Gần đây ăn ngon, ngủ , chẳng còn chịu đòn chịu mắng như , công việc cũng ít hơn, cả trông khỏe khoắn hẳn , khiến Tô Ngữ vui lòng ít.
Nàng đảo mắt khắp sân, thấy Phì Phì , chắc lôi Tiểu Bạch chơi. Từ khi khỏi gian, Phì Phì hề đó nữa. Mọi ăn gì nó cũng ăn cái đó, chẳng kén chọn chút nào, mỗi ngày vui nhất chính là dắt Tiểu Bạch chạy khắp nơi. Điều Tô Ngôn tức ít, yêu thích tiểu bạch, mà nó Phì Phì coi như đồ chơi. Tiểu Bạch vui vẻ chạy theo, cuối cùng Tô Ngôn cũng chỉ thở dài.
Đang nghĩ tới, trong đầu nàng bỗng vang lên tiếng mèo kêu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-25-lam-ruong.html.]
“Meo~ Nhớ bản mèo ?”
Tô Ngữ giật , vội hỏi:
“Ngươi chạy thế?”
“Bản miêu đang giúp ngươi bận rộn đó.”
Giọng điệu Phì Phì đầy đắc ý.
“Ngươi mà cũng giúp ? Giúp gì chứ?”
Nàng bán tín bán nghi.
“Ngươi chẳng đang trồng chanh dây ? Bản mèo đào một cây trong gian, mang trồng ở núi Vân Vụ . Ngươi chỉ cần tìm cơ hội bảo Khương Kỳ dẫn núi, đem nó về, chẳng xong ?”
Tô Ngữ xong, lập tức mừng rỡ vỗ tay. , nghĩ nhỉ? Quả nhiên là “ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê”!
Nàng sắc trời còn sớm, lòng nóng ruột núi ngay tìm Khương Kỳ, nhưng thôi. Nàng rành đường, nhỡ tìm thấy , còn lạc thì mất nhiều hơn .
Ôm tâm tình hớn hở, nàng chờ mãi đến khi Khương Kỳ trở về. Thấy mang theo mấy con gà rừng và thỏ rừng, nàng híp mắt bước tới:
“Hôm nay thu hoạch tệ nhỉ!”
“Ừ.”
Hắn gật đầu, giọng điềm đạm.
“Ngày mai ngươi còn núi ?”
Tô Ngữ ngẩng mặt, đầy chờ mong.
Khương Kỳ hiểu ý nàng, nhưng vẫn gật đầu:
“Đi.”
“Vậy cho theo với!” nàng lập tức .
“Ta cũng !”
Tô Ngôn ở bên cạnh chen . Bị nhốt trong nhà hơn mười ngày, ngứa ngáy chân tay, chỉ ngoài cho khuây khỏa.
Khương Kỳ ngạc nhiên hai tỷ , chẳng hiểu hôm nay cả hai đều đòi theo núi.
HẾT CHƯƠNG 25.