Nông Môn Góa Phụ, Thừa Kế Tám Oan Hài - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:55:19
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , ăn xong bữa sáng, nương con hai Cố Xảo Xảo liền xe bò của Đại Sơn lên đường huyện thành. A Hải và Hồ lão thái trấn thì gần hơn nên xuất phát muộn hơn một chút.
Đại Sơn thỉnh thoảng cũng huyện thành nên khá quen thuộc. y trực tiếp đưa nương con hai đến chợ huyện, tìm một chỗ, giúp họ dỡ hàng đ.á.n.h xe bò .
Cố Xảo Xảo quen việc, bày món Thạch Hoàng Kinh cho nếm thử, bắt đầu rao hàng một cách thành thục.
A Hà cũng bán mấy ngày nên cũng cùng Nương rao hàng.
"Thạch Hoàng Kinh đây, Thạch Hoàng Kinh đây! Vị cay tê, chua ngọt, mặn mà đều , Thạch Hoàng Kinh tươi ngon đây!"
Lượng ở huyện thành lớn hơn ở trấn nhiều, chẳng mấy chốc tụ tập .
"Chủ quán, Thạch Hoàng Kinh bán thế nào?"
"Bảy văn một cục, thêm gia vị là tám văn ạ!" A Hà nhanh nhảu trả lời, đợi Cố Xảo Xảo lên tiếng, vì ở trấn Nương và Đại ca đều bán giá .
Cố Xảo Xảo , vội vàng đính chính: "bọn vốn dĩ bán tám văn một cục, thêm gia vị là chín văn. hôm nay là ngày khai trương quán mới của bọn , mười vị khách đầu tiên sẽ bán bảy văn một cục, thêm gia vị là tám văn. Ai cần thì nhanh tay mua nào!"
"Món ngon đấy, để nếm thử xem ."
Người đến là một phụ nhân trung niên ba mươi tuổi. Bà dùng xiên tre xiên một miếng cho miệng, lộ vẻ mặt vui mừng: "Chủ quán, gói cho một cục."
"Có ngay!"
Cố Xảo Xảo lấy một chiếc lá sen khô, dùng kẹp gỗ gắp một cục, gói đưa cho phụ nhân trung niên.
lúc , một cô nương trẻ bất ngờ chen đám đông, tay còn kéo theo một .
"Món Thạch Hoàng Kinh mà Ta chính là cái ! Hôm Ta đến nhà bà con ở Đan Khê ăn, họ mua thêm gia vị chỉ tám văn một cục, thím bán đắt hơn ?"
Phụ nhân trung niên đang định trả tiền bỗng chần chừ.
Cố Xảo Xảo đáp: "bọn chính là Đan Khê đến đây. Thạch Hoàng Kinh ở Đan Khê cũng là do bọn bán. Đan Khê cách huyện thành xa, bọn đến giờ Mão (5 giờ sáng) xuất phát, còn thuê xe bò nữa. Đây đều là chi phí phát sinh, tăng thêm một văn hợp lý ạ?"
Mọi xong đều gật gù.
"Đan Khê xa như , tăng giá là ."
"Chủ quán ngoài bán hàng sớm như , cũng là kiếm tiền cực khổ."
Cố Xảo Xảo : " để tri ân sự ủng hộ của , bọn đặc biệt bán ưu đãi mười cục. Mỗi chỉ mua một cục thôi, còn ai cần nữa ?"
Mọi thi chen lên nếm thử, ăn xong lưng bỏ , cũng ăn xong mua mang về một cục.
Hôm nay họ mang theo bốn thùng, đến gần giờ Ngọ thì bán gần hết.
Huyện thành cả lượng khách lẫn sức mua đều hơn ở trấn nhiều, nhưng Cố Xảo Xảo vẫn ý định bán hàng rong lâu dài. Sáng sớm ngoài, quá mệt mỏi.
Khi Đại Sơn đến đón, vẫn còn vài cục. nương con hai đặt thùng và gùi lên xe bò, bảo Đại Sơn đưa họ thẳng đến Đức Phúc Lâu.
Đức Phúc Lâu là t.ửu lầu lớn nhất huyện thành, chi nhánh khắp cả nước. Cộng thêm việc hôm qua hợp tác với chi nhánh ở Đan Khê, đương nhiên Cố Xảo Xảo vui lòng hợp tác với nơi .
Đại Sơn đ.á.n.h xe bò dừng cổng Đức Phúc Lâu, Cố Xảo Xảo bưng hai chén Thạch Hoàng Kinh để thử trong.
Nàng còn kịp mở lời, một tiểu nhị , vẻ mặt đầy ghét bỏ đẩy nàng: "Ra ngoài, ngoài! Ăn xin thì chỗ khác mà xin!"
Cố Xảo Xảo lùi : "Ta đến xin ăn, đến để đàm phán hợp tác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-mon-goa-phu-thua-ke-tam-oan-hai/chuong-36.html.]
Tiểu nhị đ.á.n.h giá Cố Xảo Xảo với bộ quần áo đầy miếng vá, khinh thường : "Thím xem! bọn là t.ửu lầu nhất huyện thành , hợp tác gì để chuyện với một bà cô nghèo khổ như thím?"
Cố Xảo Xảo nghẹn lời vì giận: Nàng mới ba mươi ba tuổi thôi mà, gọi là bà cô cơ chứ?!!!
"Có chuyện gì ? Tửu lầu của chúng là nơi nào cũng ?" Một nam nhân trông giống chưởng quỹ bước , liếc Cố Xảo Xảo hỏi tiểu nhị.
"Thưa chưởng quỹ, bà cô cứ lỳ chịu , là đàm phán hợp tác gì đó." Tiểu nhị than vãn.
"Đây là món ăn mới do tự nghiên cứu , gọi là Thạch Hoàng Kinh, hương vị và cảm giác khi ăn đều tuyệt..." Cố Xảo Xảo thấy chưởng quỹ , vội vàng đưa chén đến mặt ông .
Chưởng quỹ liếc xéo Cố Xảo Xảo, phẩy tay áo quạt quạt: "Tửu lầu của bọn đầu bếp riêng, cần món ăn của thím , thím !"
Nói , ông nháy mắt hiệu cho tiểu nhị. Tiểu nhị hiểu ý, càng sức xô đẩy Cố Xảo Xảo hơn.
Cố Xảo Xảo đành về xe bò, đặt chén lên xe, với Đại Sơn và A Hà: "Ăn hết các con."
Hai thấy vẻ mặt của Cố Xảo Xảo thì ngay là thuận lợi, nên chẳng hỏi thêm gì.
Lúc bụng hai đúng là đói, Đại Sơn và A Hà chia ăn hết loáng một cái, hỏi: "Thím, chúng về thôi ạ?"
"Không, chở đến tiệm may quần áo."
Tục ngữ câu, tại lụa ngựa tại yên, thảo nào ch.ó mắt thấp kém. Cả họ lúc đúng là quá rách rưới. Bình thường ở trấn thì còn đỡ, đa phần đều miếng vá quần áo, nhưng đến huyện thành thì vẻ lạc lõng quá.
Vẫn nên may cho mỗi trong nhà hai bộ quần áo mới. Cứ ăn mặc như khi ngoài, sẽ coi thường.
Cũng tại nàng dạo bận quá nên quên mất chuyện . Hơn nữa bạc kiếm bao nhiêu tiêu nhanh bấy nhiêu, đúng là kiếm nhiều tiêu nhiều, vẫn đẩy nhanh tốc độ kiếm bạc thôi.
Mấy đến tiệm may, Cố Xảo Xảo chọn cho và A Hà mỗi một bộ quần áo may sẵn bằng vải bông. Cả hai đồ, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.
Cố Xảo Xảo đưa mắt xuống, nàng đôi giày vải còn mới, còn A Hà thì đang dép rơm.
Nàng nghĩ ngợi một chút, mua cho A Hà một đôi giày mới. Kéo A Hà đó ngắm nghía , thấy gì bất , nàng mới trả tiền.
Rời khỏi tiệm may, nàng bảo Đại Sơn đưa họ đến tiệm vải, mua vài súc vải bông và vài súc vải thô. Nhờ của tiệm vải giúp khiêng lên xe bò, vải sẽ mang về may quần áo dần.
Cố Xảo Xảo chọn một tấm vải thô trong đó đưa cho Đại Sơn: "Đại Sơn, ngươi cầm tấm vải về may một bộ y phục."
"Không, , , thím ơi, cháu thể nhận . Thím trả tiền xe , cháu dám nhận thêm vải của thím." Đại Sơn xua tay liên tục.
"Cho ngươi thì cứ cầm lấy. Sau ngươi thường xuyên chở mấy chỗ t.ửu lầu , ăn mặc chỉnh tề một chút cũng ."
Đại Sơn ngượng ngùng nhận lấy tấm vải, gật đầu lia lịa.
"Ta chê trách ngươi, nhưng lúc nãy ngươi cũng thấy đó. Người chỉ quần áo chứ . Đã ăn thì chịu khó bỏ vốn ."
Hai đồng tình gật đầu. Nếu lúc nãy Nương (thím) mặc một bộ quần áo t.ử tế đến Đức Phúc Lâu, chắc chắn chưởng quỹ và tiểu nhị sẽ dám đối xử như .
"Được , chúng tìm một chỗ mát mẻ, mua cơm. Cứ lấy Thạch Hoàng Kinh ăn tạm, ăn xong nghỉ ngơi một lát. Đến giữa giờ Mùi (1 giờ rưỡi chiều) thì thử đến t.ửu lầu khác."
Đại Sơn đ.á.n.h xe bò đến gốc cây to. A Hà lót lá sen khô chén, mang mua cơm ở quán ăn gần đó. Cố Xảo Xảo và Đại Sơn ở xe bò đợi, trông coi mấy súc vải mua.
Khoảng một nén hương , A Hà trở về. Cố Xảo Xảo cắt hai cục Thạch Hoàng Kinh, dùng để ăn với cơm. Mấy đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn ngon miệng, cứ thế ăn ngấu nghiến. Chẳng mấy chốc sạch sẽ, ngay cả nước sốt trộn Thạch Hoàng Kinh cũng trộn hết cơm mà ăn.
Ăn cơm xong, Đại Sơn dựa xe bò nghỉ ngơi. Giờ đang là giờ cao điểm ăn uống, t.ửu lầu đang đông khách, đàm phán hợp tác thích hợp.
Cố Xảo Xảo và A Hà dạo khắp nơi.