NÔNG MÔN ÁC NỮ - ĐỤNG LÀ ĐÁNH -THU VỀ CẢ KHÔNG GIAN ĐẦY ẮP - Chương 525: Thuộc tính hóng chuyện của vợ chồng An Định Vương bùng nổ ---
Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:47:08
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhi t.ử ! Con thành thật cho chúng , của Hoàng bá mẫu con là do nha đầu Lăng Vân và Tư Tư mang ?”
Cốc Lan Nguyệt chằm chằm đứa nhi t.ử , chỉ rốt cuộc hai nha đầu chuyện đó .
An Định Vương Tống Hợp cũng chớp mắt, chỉ chờ nhi t.ử trả lời!
“Các ngươi đều đoán , còn hỏi gì!”
Vợ chồng An Định Vương há hốc mồm, tuy trong lòng sớm đoán kết quả , nhưng vẻ mặt bình thản của nhi tử, cả hai đều đồng loạt hít sâu một khí lạnh.
Trời ạ! Quả nhiên là hai nha đầu , mà gan lớn thế!
Lại dám Hoàng cung Lương Hạ cướp cả Hoàng hậu nhà , còn chuyện gì mà hai nha đầu dám nữa! Thật sự dám nghĩ tới.
“Được ! Phụ , Mẫu , hai vị còn hỏi gì thì cứ hỏi Lăng Vân, nàng chẳng trở về , hỏi đương sự chẳng hơn ?”
“Mau hỏi ! Nhi t.ử mới về, cần nghỉ ngơi, hai vị mời cho!”
Tống Mặc Ly mặc kệ hai vẫn còn vẻ mặt hóng chuyện thỏa mãn, cứng rắn đẩy hai cửa, tiện tay đóng sập cửa phòng .
“Cái đứa nhỏ ! Thật là, hỏi một chút c.h.ế.t ! Cái tính cách c.h.ế.t tiệt giống ai nữa!” Cốc Lan Nguyệt lườm chồng một cái, tức giận nhéo một cái.
An Định Vương đau đến suýt kêu thành tiếng, khổ sở xoa xoa cái eo già nương t.ử véo đau.
“Chuyện là đại sự đây! Nương tử, chi bằng chúng Phủ Lăng Vân hỏi thử xem?” An Định Vương trầm tư , đồng thời còn nháy mắt với Cốc Lan Nguyệt.
“Ngươi hỏi thì mà hỏi, dám !”
“Cái nha đầu mà phát điên lên thì e rằng đến là thím cũng dám véo! Ta vẫn là nên ít gây chuyện với nó thì hơn! Ngươi là thúc thúc của nó, hỏi thì ngươi hỏi , chờ tin của ngươi!”
Cốc Lan Nguyệt lắc đầu như cái trống bỏi, thẳng thừng từ chối đề nghị , ngược xúi giục phu quân dò la tin tức, dù Lăng Vân nha đầu phát điên, véo cũng là nàng .
“Nàng đúng là nương t.ử của , nàng dám , chẳng lẽ dám ?”
“Thôi , vẫn nên tìm Kiều Thái phó hỏi thăm dò xem , Kiều Thái phó chẳng cũng Bắc Triều ? Ông nhất định chút gì đó! Hắc hắc! Ta hỏi ông đây!”
An Định Vương Tống Hợp hắc hắc, Cốc Lan Nguyệt phu quân vẻ đầu óc minh mẫn cho lắm, khinh bỉ đến mức cho mấy bạt tai.
Tiểu hồ ly còn đối phó nổi, tìm lão hồ ly để dò la? Muốn tìm c.h.ế.t thì cứ , nàng cứ chờ xem Kiều Thái phó cầm chổi đ.á.n.h .
“Vậy thì ngươi hỏi , chờ tin của ngươi!” Cốc Lan Nguyệt thầm liếc một cái, hề ý định ngăn cản.
“Được ! Chờ tin của !”
Thế là An Định Vương Tống Hợp hăm hở xách quà tặng, phi ngựa nhanh chóng đến phủ Kiều Văn Uyên.
Kiều Văn Uyên sớm dọn dẹp xong xuôi, đang cùng Bạch Thiên Sơn và Thiệu Bá Hàng trong tiền sảnh uống trò chuyện, bên cạnh còn hai tiểu bối là Bạch Uyển Nguyệt và Kiều Vũ Thần.
Bạch Uyển Nguyệt cứ như kể chuyện chân cầu , đang kể những gì thấy khi cát lún hút xuống, kể huyền bí, khiến Kiều Vũ Thần sợ hãi đến mức bịt miệng, dám thở mạnh.
“Các vị ngọn đèn tường bên dùng loại dầu gì ?”
“Là dầu gì?” Thiệu Bá Hàng vươn cổ hỏi, cũng tò mò.
“Thi du (dầu từ xác) luyện từ t.h.i t.h.ể Giao nhân!” Bạch Uyển Nguyệt hạ giọng, thần thần bí bí .
“Trời đất ơi!” Kiều Vũ Thần dựng cả lông tơ lên, dám đến gần, sợ hãi đến mức suýt chút nữa rơi khỏi ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-mon-ac-nu-dung-la-danh-thu-ve-ca-khong-gian-day-ap/chuong-525-thuoc-tinh-hong-chuyen-cua-vo-chong-an-dinh-vuong-bung-no.html.]
“Đây lời , là Bát sư thúc , Bát sư thúc là hiểu rõ nhất về những cơ quan . Sau khi đốt một ngọn lên, các vị đoán xem chuyện gì xảy ?”
Bốn cái đầu cùng lúc chụm , đều đang chờ Bạch Uyển Nguyệt tiếp, nào ngờ lúc thêm một vô thanh vô tức chen , cũng vươn tai hóng chuyện.
“Khoảnh khắc đó, hai hàng đèn đều sáng lên, tường là đèn đốt bằng thi du Giao nhân! Hơn nữa tất cả đều phụt phụt phụt bốc lên lửa màu tím! Sợ đến mức run cả chân!”
“Sau đó chúng thấy một tòa tháp sáu tầng trong bóng tối, Phụ , chính là cái tòa tháp mà chúng chen chúc trong đó sét đ.á.n.h tách đôi ! Lúc đó chúng cùng với lão già cùng , lão già lên cơn , 'Ái chà!' một tiếng xông thẳng qua!”
“Các vị đoán xem thế nào? Tuyệt đối các vị đoán ?”
Lúc Bạch Uyển Nguyệt bắt đầu bán quẻ, còn bưng chén nước lên uống một ngụm, đắc ý quanh những đang vươn cổ .
“Hả! Sao ngươi ?” Bạch Uyển Nguyệt lúc mới thấy chen , chính là An Định Vương Tống Hợp, lúc đang vươn cổ , tập trung tinh thần chờ Bạch Uyển Nguyệt tiếp.
Gà Mái Leo Núi
“Bạch cô nương, mau , đừng bận tâm bằng cách nào nữa!”
“Mau , đừng bán quẻ nữa!”
Lúc Tống Hợp gấp gáp như mèo cào, phần tiếp theo như thế nào, để ý đến lông mày đang nhíu của Kiều Văn Uyên.
“Vì cho ngươi chứ? Ta cứ đấy, nhỡ ngươi mật báo thì ?”
“Mau , đừng lỡ việc chúng chuyện!”
Bạch Uyển Nguyệt sợ Tống Hợp, gì thì , nàng cứ đấy, ai là gian tế , dù là cha của Tống Mặc Ly thì , hừ!
“Ngươi đến tìm lão phu ? Có việc gì? Đi thôi! Đừng lề mề ở đây nữa! Chuyện ngươi thể ! Đi theo !”
Kiều Văn Uyên dậy, một tay túm lấy cổ áo Tống Hợp, xách .
“Đừng đừng đừng, Thái phó, Thái phó, cứ để một chút !”
“Ta cam đoan , cam đoan đấy!”
Tống Hợp túm lấy cổ áo, siết đến mức gần như nôn , cái lão già nhỏ bé sức mạnh như , trời ạ! Nếu buông tay thì sắp gặp Thái nãi .
“Ngươi cam đoan? Tiểu t.ử ngươi cam đoan cái thá gì, miệng ngươi lỏng lẻo như dây lưng quần bông , tin ngươi còn bằng tin con Đại Hoàng ở cổng nhà !”
“Tiểu t.ử ngươi đừng mà tơ tưởng chuyện nữa, mau theo !”
Kiều Văn Uyên hề buông tay, siết càng chặt hơn, mắt Tống Hợp suýt nữa nổ ngoài.
“Thân gia, mau buông tay, dạo ông ăn gì mà khỏe thế, siết nữa là mắt lồi ngoài đấy!” Thiệu Bá Hàng thấy Tống Hợp sắp thè lưỡi , vội vàng tiến lên ngăn cản.
“Người là ai thế?” Bạch Thiên Sơn Bạch Uyển Nguyệt hỏi.
“Nhị ca của Tống Quan, của Hoàng đế, phụ của Tống Mặc Ly! Nếu gì bất ngờ thì sẽ là công công của Tư Tư!” Bạch Uyển Nguyệt giới thiệu một cách tùy tiện.
“Cái đứa c.h.ế.t tiệt sớm!” Bạch Thiên Sơn vỗ một cái đầu Bạch Uyển Nguyệt, vội vàng dậy chạy về phía Tống Hợp.
“Kiều lão ca, mau dừng tay, đừng siết hỏng !”
“Người một nhà cả, đều là một nhà, gì là thể ! Kiều lão ca, ông mau buông tay !”
Kiều Văn Uyên thấy nhiều đến khuyên ngăn như , đành buông tay. Tống Hợp lúc mới thở phào một , đặt m.ô.n.g phịch xuống đất.
Trời đất ơi! Vì một chút chuyện phiếm mà dễ dàng ! Suýt chút nữa tiểu lão đầu Kiều Thái phó siết cho thành ch.ó c.h.ế.t, lão già tay thật là ác độc!