Bàn về Thương Hoàn, gã cũng chút bản lĩnh. Vừa về đến lều, gã bắt đầu pha chế t.h.u.ố.c giải, pha chế c.h.ử.i bới. Chủ yếu gã thấy cái tên Diêm Hòa đáng c.h.ế.t xuống tay độc ác hơn!
Thà dứt khoát đầu độc Cát Độ Thanh cho xong , đỡ tốn công gã giờ còn phối t.h.u.ố.c cứu bọn chúng. Thuốc giải gã luyện chế đều dùng những thứ , lũ xứng đáng dùng đồ ! Điều đơn giản là lãng phí!
Vội vàng vất vả lắm mới pha chế xong t.h.u.ố.c giải, gã tiếc đến c.h.ế.t. Nhìn Cát Độ Thanh và Trần Bình cùng những khác lượt uống thuốc, gã đau lòng g.i.ế.c .
“Ngươi sẽ cho chúng uống độc d.ư.ợ.c đấy chứ? Nếu , sắc mặt ngươi khó coi như ?” Cát Độ Thanh thấy vẻ mặt Thương Hoàn giống như táo bón, trong lòng liền thấp thỏm, bèn thăm dò hỏi.
“Ta ngươi, cái tính đa nghi của ngươi còn nghiêm trọng hơn cả !”
“Nếu hạ độc, cần gì pha t.h.u.ố.c giải cứu ngươi? Nhìn ngươi kéo đến kiệt sức mà c.h.ế.t chẳng hơn !”
Thực gã loại độc mà Diêm Hòa bày chỉ là để trêu ngươi, uy lực lớn đến thế. gã chắc chắn sẽ thật, nhất định dọa cho một phen mới .
Trần Bình khi uống t.h.u.ố.c cảm thấy cơ thể khôi phục chút tri giác, một lời, chỉ lặng lẽ kéo quần lên. Lần , mất hết cả thể diện.
Mặc dù thực tế chỉ Thương Hoàn và Cát Độ Thanh thấy, và tất cả đều là nam nhân, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng hổ.
“Thuốc uống khi nào thì hiệu quả đây! Sao cảm thấy cơ thể vẫn cử động !”
Cát Độ Thanh dám dây dưa với Thương Hoàn về những chuyện vô bổ đó nữa. Hắn sợ nếu lỡ lời đắc tội với lão độc vật , gã thừa lúc cử động mà đ.â.m cho một dao, thì thiệt thòi vô cùng.
Tốt nhất cứ ẩn nhẫn , đợi khi khỏe , sẽ tính sổ thật kỹ với tên khốn . Đương nhiên, điều quan trọng nhất bây giờ là tính sổ với kẻ hạ độc!
“Ngươi nghĩ đây là tiên đan diệu d.ư.ợ.c ? Có hiệu quả nhanh chóng như ?”
“Hơn nữa, ngươi cử động nghĩa là khác cũng cử động . Ngươi xem, chẳng Phó tướng Trần kéo quần lên ?”
“Nếu cử động , kéo quần lên?”
Trần Bình suýt chút nữa phun một ngụm m.á.u tươi. Cái tên Thương Hoàn đáng c.h.ế.t thể bộ như thấy ! Sao cứ chọc !
“Thôi ! Các ngươi đợi khi nào tự cử động , uống thêm chút nước, đoán tối nay sẽ thôi!”
“Ta đây! Cũng đỡ ở đây chướng mắt các ngươi!”
Thương Hoàn xong, còn ném cho Trần Bình một ánh mắt trêu chọc, khiến Trần Bình nổi da gà khắp .
Trời ạ! Ánh mắt gì thế ? Sao như ! Trần Bình nhịn rùng một cái, cảm giác như rắn độc theo dõi, khó chịu.
Cát Độ Thanh bóng lưng Thương Hoàn rời , hung hăng nhổ một bãi nước bọt!
“Khốn kiếp! Cái thứ gì chứ!”
“Đợi Lão t.ử khỏe , ngươi sẽ tay!”
Thương Hoàn dù cũng thấy, cho dù thấy cũng chẳng bận tâm. Muốn chỉnh đốn gã? Chỉ dựa một kẻ lỗ mãng như Cát Độ Thanh, quả thật là mơ giữa ban ngày!
Gã thong thả lên Ngọa Long Sơn. Gã nghiên cứu xem cái đám độc vụ rốt cuộc là chuyện gì, tiện thể xem thể gặp cô nương của Huyễn Ảnh Đảo hạ độc Trần Bình , đến lúc đó gã nhất định sẽ tay !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-mon-ac-nu-dung-la-danh-thu-ve-ca-khong-gian-day-ap/chuong-512-nguoi-khong-dong-day-duoc-khong-co-nghia-nguoi-khac-cung-khong-dong-day-duoc.html.]
Thế nhưng, khi gã đến một ngọn núi gần khu vực độc vụ, đây là nơi gã định . Khi gã leo lên cây, gã kinh ngạc phát hiện khu rừng lẽ độc vụ bao phủ phía còn chút sương mù trắng nào nữa!
“Mẹ kiếp! Rốt cuộc là chuyện gì xảy thế ?”
“Không ! Xem đám Đại Vũ đắc thủ!”
Thương Hoàn dám đến quá gần. Gã sợ nếu xuất hiện để kiểm tra, vô tình đụng đám Đại Vũ, chỉ dám trốn ở đằng xa rình xem.
Tống Quan và Bạch Thiên Sơn lúc đang hoảng loạn, đồng lòng đào hố cát, nên gã ở vòng ngoài căn bản thấy bên trong rốt cuộc mánh khóe gì.
Lại sợ là đám Đại Vũ bày một màn thành kế, nên gã quan sát từ xa một lúc, nghĩ nghĩ vẫn thấy , vẫn nên về báo việc cho Cát Độ Thanh, để tên tự quyết định.
Như , cho dù xảy vấn đề gì, Hoàng đế Lương Hạ truy cứu trách nhiệm cũng đổ lên đầu gã .
lúc gã đang vội vã về báo tin, Tiểu Bạch cũng thấy gã, bay theo gã.
Khi Cát Độ Thanh tin , mặc dù thể lực của vẫn phục hồi nhất, vẫn kiên quyết dẫn thủ hạ bắt đầu bao vây Ngọa Long Sơn.
Tiểu Bạch cũng kịp thời hội ngộ với Hoan Hoan Hỉ Hỉ, bay về báo tin một bước, bảo Hoan Hoan Hỉ Hỉ tiếp tục theo dõi đoàn Cát Độ Thanh, để sẵn sàng nhận lệnh từ Chu Tư Tư cho kế hoạch tấn công từ .
Gà Mái Leo Núi
“Ngươi xác định khu rừng bây giờ còn độc vụ nữa ?”
Khi Cát Độ Thanh đến khu vực Ngọa Long Sơn , đương nhiên cũng thấy khu rừng đó độc vụ dày đặc giờ còn một chút bóng dáng độc vụ nào.
lúc định dẫn xông , đột ngột dừng bước. Không vì lý do gì khác, chỉ vì nhớ loại độc trúng đó, trong lòng liền thấp thỏm.
Mặc dù bây giờ thì còn độc vụ nữa, nhưng nếu đám Đại Vũ hạ thêm độc khác trong rừng , mà cứ xông một cách liều lĩnh, bọn chúng bắt gọn, chẳng sẽ c.h.ế.t chắc .
“Ngươi xem?”
Thương Hoàn đầu Cát Độ Thanh đang do dự, lạnh lùng hừ một tiếng sải bước .
Nhìn thấy ánh mắt khinh miệt của gã, một ngọn lửa vô danh bốc lên trong đầu Cát Độ Thanh. Tên rốt cuộc đang kiêu ngạo cái gì!
Mẹ kiếp! Mau mau để Huyễn Ảnh Đảo dọn dẹp tên ! Thật là chướng mắt.
Trong lòng nghĩ , nhưng bước chân vẫn theo.
Trần Bình thực chất là trúng độc nặng nhất, dù độc của Bạch Uyển Nguyệt là hạ lên , thêm nữa võ công, đương nhiên hồi phục cũng chậm hơn Cát Độ Thanh nhiều.
Hắn thấy các binh sĩ đều theo Cát Độ Thanh trong, nhưng thực sự thể nổi nữa. Dù thêm cũng chẳng hơn, bớt cũng chẳng kém, võ công, khi cũng chỉ là vướng chân vướng tay. Hắn dứt khoát tìm một cây đại thụ xuống nghỉ chân, đợi đôi chân hồi phục mới .
Chỉ là kịp thở dốc lấy sức, thấy tiếng nổ lớn và tiếng binh sĩ rên rỉ từ bên trong vọng !
Hỏng !
Xảy chuyện lớn !