NÔNG MÔN ÁC NỮ - ĐỤNG LÀ ĐÁNH -THU VỀ CẢ KHÔNG GIAN ĐẦY ẮP - Chương 504: Chu Tư Tư giả vờ yếu đuối thất bại ---
Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:46:47
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sao ? Sao chỉ một ngươi trở về? Các nàng ?”
“Xảy chuyện gì ? Ngươi chứ?”
Tống Lăng Vân và Đàm Nhã Lan thấy tiếng động trong địa đạo, lập tức cầm bó đuốc chiếu cửa động. Diêm Hòa vội vàng chạy , suýt chút nữa tóc đốt cháy.
Nghe thấy giọng Tống Lăng Vân, lập tức vịn lấy cánh tay nàng đưa , ngẩng đầu nở một nụ mà tự cho là tuấn với nàng.
Ánh mắt hai , khiến Bạch Thiên Sơn nhếch mép. Ngôi nhà cũ cháy bùng lên, thật sự chịu nổi mà.
Đàm Nhã Lan cảnh , nổi hết da gà.
“Không ! Nàng đừng hoảng, bọn đều . Ta về để gọi sang giúp đỡ.”
Diêm Hòa ưỡn thẳng lưng. Cái địa đạo thực sự thiện với hình cao lớn như , khiến cái lưng già của giờ đau nhức cả .
“Diêm tiền bối, bây giờ tất cả chúng đều qua đó ?” Tống Mặc Ly lúc đầu còn lo lắng, giờ thấy dáng vẻ khỏe mạnh như rồng như hổ của Diêm Hòa thì mới yên tâm .
Diêm Hòa rụt tay khỏi cánh tay Tống Lăng Vân, kể bộ chuyện xảy ở bên và những điều Quý Nguyệt Như căn dặn.
Thế là những võ công chia thành hai đội. Bạch Thiên Sơn dẫn đội, mang theo tiểu đồ Phương T.ử Thần và Linh Nhị cùng công tác phòng hộ, theo Diêm Hòa tiến địa đạo.
Doãn Tùy Phong và Tống Lăng Vân ở canh giữ cửa địa đạo. Nếu nguy hiểm gì, hai họ cũng thể chống đỡ.
Đàm Nhã Lan thấy, còn theo xem thử, nhưng Diêm Hòa một tay chặn , còn tặng cho nàng một cái liếc mắt khinh bỉ to đùng, khiến Đàm Nhã Lan tức đến mức suýt chút nữa là bùng nổ.
Khi Diêm Hòa cùng khom lưng bò khỏi địa động, họ vô cùng kinh ngạc khi thấy độc vụ loãng hơn nhiều so với . Xem phương pháp của họ quả nhiên là đúng.
Rất nhanh, mấy theo giúp đỡ cũng theo lời Diêm Hòa căn dặn, bắt đầu thu hoạch những nụ hoa đen . Từng một, đao xuống c.h.é.m lên, cực kỳ dứt khoát.
Đông thì sức mạnh lớn, huống hồ Chu Tư Tư một nàng là một cỗ máy thu hoạch vô địch. Chỉ cần nơi nào nàng qua, những đóa Phủ Lan đều nàng đ.á.n.h cho tan thành mảnh vụn.
Cả nhóm bận rộn đến mức ngớt tiếng vui vẻ. Nhìn những nụ hoa đen to lớn từng cái từng cái rơi xuống đất biến thành vũng nước đen dính nhớp, châm lửa thiêu cháy sạch sẽ, cảm giác thành tựu quả thực dâng trào.
Mãi đến khi chân trời lộ ánh rạng đông, cả nhóm mới tiêu diệt sạch sẽ bộ Phủ Lan trong khu vực .
“Tư Tư, nàng xem, màu sắc của độc vụ đang dần trở nên trong suốt kìa!” Bạch Uyển Nguyệt phấn khích vỗ vai Chu Tư Tư, kêu lên.
“Không còn Phủ Lan sản sinh độc vụ mới, nghĩ những độc vụ còn sót hẳn sẽ sớm tan biến thôi!” Chu Tư Tư gật đầu .
Suốt chặng đường , nàng vốn tìm Long Huyết Thụ gì đó, nhưng chẳng thấy nó ở . Chẳng Phủ Lan mọc lên để bảo vệ Long Huyết Thụ ? Sao thấy bóng dáng Long Huyết Thụ cả!
“Chẳng Long Huyết Thụ ? Sao thấy nhỉ!”
Lúc , Bạch Thiên Sơn cũng ôm eo bước tới. Hôm nay thực sự dốc hết sức lực, ngờ việc chặt hoa tốn sức hơn cả c.h.é.m , hăng hái quá mức, suýt chút nữa trật cả cái eo già .
“Bọn cũng thấy. Chẳng lẽ tin tức đúng?”
Diêm Hòa và Quý Nguyệt Như vẻ mặt mệt mỏi, xoa cánh tay đau nhức tới.
Hai họ cũng chú ý. Tầm của độc vụ hiện tại chỉ ba mét. Hai sợ rằng sẽ chặt nhầm, chặt đứt Long Huyết Thụ thì quá thiệt thòi, nên đều vô cùng cẩn thận, nhưng kết quả vẫn thấy Long Huyết Thụ ở !
“Đợi trời sáng hẳn tính tiếp, lúc đó chúng sẽ tìm kiếm xem !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-mon-ac-nu-dung-la-danh-thu-ve-ca-khong-gian-day-ap/chuong-504-chu-tu-tu-gia-vo-yeu-duoi-that-bai.html.]
“Còn nữa, lúc các ngươi tìm kiếm phát hiện điểm nào bất thường ? Người Tạ gia giỏi giấu đồ vật, rốt cuộc bảo tàng cất giấu ở ?”
Chu Tư Tư cũng quan sát kỹ lưỡng, ngoại trừ địa thế của khu rừng trũng một chút, nàng phát hiện điểm nào bất thường.
“Điểm bất thường thì nhiều lắm. Tư Tư, các ngươi thấy tất cả cây cối trong rừng đều c.h.ế.t ? Hơn nữa mặt đất ở đây là cỏ cây mọc nổi.”
“Đương nhiên, loại trừ khả năng là do độc vụ do Phủ Lan sinh gây nên, nhưng luôn cảm thấy nơi thật kỳ lạ, hình như còn âm u lạnh lẽo hơn cả bãi tha ma!”
Bạch Uyển Nguyệt xong còn xoa xoa cánh tay. Ngay từ lúc bước , nàng cảm thấy nơi hình như lạnh hơn bên ngoài vài độ, còn cảm giác âm u rợn .
“Ngươi còn cảm thấy gì, ngươi xong quả thực cũng thấy lạnh lẽo!”
“Nếu quỷ, các ngươi cứ lên ! Ta sợ quỷ!”
Chu Tư Tư lời Bạch Uyển Nguyệt cho cảm thấy nơi âm u đáng sợ, lập tức trốn lưng Quý Nguyệt Như.
“Ta hai các ngươi thể đừng những điều đáng sợ như ? Đây là phong cách của hai ?”
“Đừng là quỷ, cho dù Thiên Vương lão t.ử tới, hai ngươi cũng thể xé xác . Hai đừng giả vờ yếu đuối nữa !”
Diêm Hòa xong khóe miệng co giật. Là nên tin Chu Tư Tư sợ quỷ, tin là Diêm Vương lão gia đây?
Gà Mái Leo Núi
Quỷ mà đến, Chu Tư Tư đ.á.n.h cho quỷ cả phân, thì cũng coi như quỷ sạch sẽ !
Sợ quỷ ư? Nói bừa!
Bị Diêm Hòa như , Quý Nguyệt Như và Bạch Thiên Sơn , đều che miệng trộm.
Chu Tư Tư cũng thấy hổ. Mẹ ơi! Quả nhiên giả vờ yếu đuối là con đường nàng thể . Chẳng Diêm tiền bối thấu !
“Chúng vẫn nên trở về ! Đợi trời sáng hẳn, chúng sẽ cùng Vân tỷ đến tìm bảo tàng của Tạ gia !”
Chu Tư Tư vốn nổi tiếng là mặt dày, thấu việc giả vờ yếu đuối thì nàng trực tiếp buông xuôi, hổ gì đó hề tồn tại. Chỉ cần nàng thấy hổ, hổ sẽ là kẻ khác.
“Được! Đợi trời sáng, chúng cùng tới đây tìm kiếm Long Huyết Thụ cho kỹ lưỡng.”
Quý Nguyệt Như vẫn quyết tâm đoạt Long Huyết Thụ. Nếu Phủ Lan ở đây, Long Huyết Thụ nhất định ở gần đây.
Nàng chào hỏi những còn , cả nhóm khom lưng bò qua địa động trở về phía bên .
“Thế nào ? Có mệt ? Có thương ?”
“Mau qua đây ăn chút gì , bữa sáng chuẩn xong !”
Thấy một nhóm lượt bước khỏi địa động, Tống Lăng Vân và Đàm Nhã Lan lập tức vây quanh, vội vàng rót nước cho Chu Tư Tư và Bạch Uyển Nguyệt cùng vài khác.
“Yên tâm ! Vân tỷ, tỷ mà, chuyện gì qua tay bọn mà giải quyết thỏa, ?”
“ bọn tìm thấy lối bảo tàng của Tạ gia nào cả. Dù đợi trời sáng hẳn, tỷ xem là , nơi đó giống bảo tàng chút nào!”
Chu Tư Tư thành thật . Nhiều đó như nhưng ai thấy chỗ nào bất thường, ngoại trừ một khu đất trũng thấp, cảm giác âm u, còn thực sự gì đặc biệt.