NÔNG MÔN ÁC NỮ - ĐỤNG LÀ ĐÁNH -THU VỀ CẢ KHÔNG GIAN ĐẦY ẮP - Chương 486: Chị em đều có chút nhớ nhà ---

Cập nhật lúc: 2025-12-20 01:11:36
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốn đồng thanh hô vang khiến Chu Niệm An ngây , cả nổi da gà, cái âm điệu kéo dài quả thực khiến vô cùng hổ.

Hắn đang rốt cuộc là kẻ nào đang đùa dai thì ngẩng đầu lên, thấy bốn trong xe ngựa đối diện, thấy chị cả Chu Tư Tư mà hằng mong nhớ.

“Tỷ!”

Chu Niệm An chạy nhanh tới. Nhìn thấy tỷ tỷ thực sự vui, lâu gặp, trong lòng vô cùng nhớ nhung.

Hắn nhớ hồi còn nhỏ, luôn thích lẽo đẽo theo chị, chị gì ngon cũng luôn giữ một nửa cho . Ở thôn, nếu đứa trẻ nào bắt nạt , cũng là tỷ tỷ cầm gậy đ.á.n.h cho những đứa trẻ hư đó cha gọi .

Không từ lúc nào, chị của dường như đột nhiên trở thành lớn, tuy tính cách vẫn bốc lửa như , nhưng tâm trở nên cẩn thận hơn, và cũng lợi hại hơn nhiều.

Đôi khi còn cảm thấy dường như tỷ tỷ , nhưng thể chứ, dáng vẻ của tỷ tỷ đổi chút nào, tỷ tỷ thì là ai đây?

chị như , cũng là phúc khí của và các .

“Chà! Lão , bây giờ ngươi tồi nha! Đã cô nương tặng lễ vật ?” Chu Tư Tư hi hi đưa tay vén lọn tóc rũ xuống bên tai Chu Niệm An, ngày càng dáng, Chu Tư Tư trong lòng vô cùng mãn nguyện, điều chứng tỏ sự nỗ lực và sắp xếp của uổng phí!

! Niệm An ca ca! Ha ha!” Bạch Uyển Nguyệt cũng theo đó trêu chọc, còn cố ý nắn giọng gọi kiểu trêu ngươi, điều khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Niệm An đỏ bừng, trông thật sự giống một tiểu thiếu niên đang hoài xuân.

“Tiểu Niệm Niệm, nếu tôn nữ lão Lỗ phiền việc học của ngươi, cứ báo danh hiệu của , Duyệt Nhi tỷ tỷ nhất định sẽ giúp ngươi dạy dỗ ả!” Ngô Duyệt Nhi lập tức xắn tay áo lên, vẻ sẵn sàng đ.á.n.h .

“Ơ! Các ngươi nghĩ thế, bây giờ còn nhỏ như , chúng chỉ học chung với thôi, nàng tặng điểm tâm cho là vì cho nàng mượn sổ ghi chép thôi! Đây là lòng cảm tạ!”

Chu Niệm An vội vàng giải thích, đồng thời đưa hộp điểm tâm trong tay cho Chu Tư Tư xem, ám chỉ tuyệt đối như các nàng nghĩ.

“Hắc hắc hắc! Được ! Được ! Không trêu ngươi nữa! Tóm là lão của sức hấp dẫn, điểm giống !”

“Mau về thôi! Chúng về chuyện tiếp!”

Thế là mấy xe ngựa về Tiêu Dao Hầu phủ, chị em bọn họ cuối cùng cũng đoàn tụ.

“Đại tỷ! Bao giờ chúng mới thể trở về? Ta nhớ nãi nãi !” Chu Tiểu Béo ghé sát Chu Tư Tư thầm thì nhỏ.

Gà Mái Leo Núi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-mon-ac-nu-dung-la-danh-thu-ve-ca-khong-gian-day-ap/chuong-486-chi-em-deu-co-chut-nho-nha.html.]

Chu Tư Tư xoa đầu Chu Tiểu Béo. Nàng thằng bé bao giờ xa Chu bà t.ử lâu đến , nhớ nhà là chuyện đương nhiên, nàng cũng nhớ Chu bà tử, bà sáng suốt, khai minh .

“Sắp ! Đợi tỷ tỷ giải quyết xong xuôi chuyện, chúng sẽ về đón nãi nãi, cùng về ở trong đại trạch ở Kinh thành, từ nay về bao giờ chia xa nữa, sống hạnh phúc bên !”

“Hoan hô!” Chu Tiểu Béo lập tức reo hò. Tuy ở Tiêu Dao Hầu phủ cũng vui, nhưng ở bên cạnh của vẫn là vui nhất.

“Cho nên mấy ngày ngươi cố gắng học tập hơn nữa, hai cũng , đợi chúng xong việc sẽ về đón các ngươi cùng về nhà!”

Ba đứa trẻ , đáy mắt đều ánh lên sự vui mừng. Bên ngoài đến mấy cũng bằng nhà, chỉ ở bên mới là nhà.

Lão Tô trói trong địa lao của Tiêu Dao Hầu phủ, hiện giờ d.ư.ợ.c tính tan hết, cũng cố gắng giãy giụa, nhưng Lĩnh Nhị bọn họ trói kiểu gì mà căn bản thể thoát , xem trốn là điều thể.

Hắn giam cầm ở đây nên bắt đầu lớn tiếng la hét, gặp Chu Tư Tư.

Khi Chu Tư Tư và Tống Lăng Vân đến địa lao, còn kịp mở lời, lão già .

“Các ngươi lấy Tàng Bảo Đồ của Tạ gia? Phải chăng tìm bảo tàng?”

“Nếu các ngươi dẫn , lẽ còn thể giúp các ngươi! Có thể giúp các ngươi tìm bảo tàng nhanh hơn!”

“Ta thật sự cảm tạ ngươi nha! Ngươi lòng như ? Nếu ngươi thể tìm , cần gì tìm đến gây phiền phức cho chúng hết đến khác? Sớm tự tìm ! Ta tin ngươi còn bằng tin quỷ!”

Chu Tư Tư kiên nhẫn bĩu môi, nàng mới tin lão già lòng như ! Tuyệt đối gian trá!

“Ngươi chuyện về độc vụ gần khu vực bảo tàng ? Nếu ngươi cách giải quyết, chúng cũng ngại dẫn thêm ngươi cùng.” Tống Lăng Vân bóp nhẹ tay Chu Tư Tư, đột nhiên cất lời hỏi.

Chu Tư Tư lập tức hiểu ý của Tống Lăng Vân, đây là thăm dò xem tên rốt cuộc bao nhiêu. Hắn sự tồn tại của bảo tàng, lẽ sẽ độc vụ là chuyện gì!

“Độc vụ? Độc vụ gì cơ?”

Lão Tô sửng sốt, cũng từng gần bảo tàng độc vụ nào. Chẳng lẽ là do Tạ gia tìm cao nhân nào đó thiết kế ?

 

Loading...