NÔNG MÔN ÁC NỮ - ĐỤNG LÀ ĐÁNH -THU VỀ CẢ KHÔNG GIAN ĐẦY ẮP - Chương 482: Thủ Đoạn Kiếm Tiền Có Một Không Hai Của Ngô Tư Hoắc ---
Cập nhật lúc: 2025-12-20 01:11:32
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Dao Hầu phủ Bắc Triều
“Duyệt Nhi tỷ tỷ, thật sự ? Tỷ leo tường trốn ngoài sợ Phụ đ.á.n.h m.ô.n.g ?” Chu Vân An đỡ thang, ngẩng đầu Ngô Duyệt Nhi, căng thẳng hỏi.
“Cha mới nỡ đ.á.n.h , đ.á.n.h thì cũng là đ.á.n.h m.ô.n.g ngươi đấy!”
Gà Mái Leo Núi
“Tiểu t.ử ngươi mà còn rề rà nữa, cuộc thi thuyền buồm sẽ kết thúc mất, chúng còn xem cái thá gì nữa! Nhanh lên! Mau trèo lên đây!”
Ngô Duyệt Nhi tường, chìa tay với Chu Vân An đang chần chừ.
Chu Vân An chỉ do dự ba giây liền nhanh chóng trèo lên thang, nắm lấy tay Ngô Duyệt Nhi. Hai nhanh nhẹn leo tường trốn khỏi Tiêu Dao Hầu phủ.
Nhìn động tác quen thuộc của hai , ngay đây đầu tiên họ chuyện .
Hôm nay bên hồ Thấm Liên cuộc thi thuyền buồm, là cuộc hữu nghị thường niên tổ chức, cũng là con đường tắt duy nhất để các thương gia Bắc Triều tranh giành danh hiệu Hoàng thương. Chỉ cần lọt top ba, thì chi phí dùng hàng năm của Hoàng thất Bắc Triều sẽ thuộc về đó.
Hơn nữa, chỉ khi trở thành Hoàng thương, ngươi mới tư cách xuất khẩu thương mại bên ngoài. Đây là cơ hội để kiếm lợi nhuận khổng lồ, nên hàng năm đều nhiều thương gia dốc hết sức để giành lấy danh ngạch .
Vì , những chiếc thuyền mỗi thương gia chế tạo đều đặc biệt mắt, trang trí vô cùng hoa lệ, còn các tiết mục biểu diễn. Năm nay xem thì chỉ còn cách đợi năm , cho nên cho dù Tiêu Dao Hầu Ngô Khởi cấm túc Ngô Duyệt Nhi chăng nữa, cũng thể ngăn cái tâm xem náo nhiệt của nàng .
“Duyệt Nhi tỷ tỷ, lát nữa chúng tránh xa Vân Vũ Lâu một chút. Ta sợ Phụ tỷ ánh mắt quá tinh tường, thoáng cái thấy hai ở bên , đến lúc đó bắt về thì xem như chúng ngoài uổng công !”
“Yên tâm ! Ta chừng mực. Lát nữa chúng trốn ở góc khuất, Phụ và đường ca của nhất định sẽ thấy chúng , cứ yên tâm!”
Ngô Duyệt Nhi nắm lấy bàn tay nhỏ mũm mĩm của Chu Vân An. Hai chạy nhanh như bay, xuyên qua các ngõ hẻm lớn nhỏ, nhanh đến hồ Thấm Liên.
Lúc , ven hồ đông nghịt , chen chúc đến mức nước chảy lọt.
Người tiền đều bỏ tiền lên Vân Vũ Lâu, xem như sẽ rõ ràng hơn. Người tiền thì chen chúc ở lan can ven hồ, vươn dài cổ về mặt hồ.
Bởi vì Tiêu Dao Hầu Ngô Khởi và Ngô Tư Hoắc đều sẽ tham dự, nên lầu ba Vân Vũ Lâu cùng khu vực lân cận đều trọng binh canh gác nghiêm ngặt. Để Ngô Khởi phát hiện, Ngô Duyệt Nhi còn đặc biệt mua hai chiếc mũ da bò nhỏ phố đội lên đầu cả hai.
Trong phòng bao lầu ba Vân Vũ Lâu, Ngô Tư Hoắc và Ngô Khởi hai chú cháu cùng , bưng chén , nhàn nhã mặt hồ.
“Lần kiếm ít chứ? Túi tiền của tiểu t.ử ngươi đầy ắp ?” Ngô Khởi tôn nhi của trêu chọc.
“Không sắp thành ? Sau còn nuôi nương tử, nuôi con cái, chẳng đều cần dùng tiền ?”
“Hơn nữa, việc xây cầu lát đường cái nào mà cần tiền? Chỉ là kiếm chút tiền lẻ thôi mà! Hề hề!”
Ngô Khởi mặt vị thúc thúc thì nghĩ gì nấy, hề ý định che giấu. Tiêu Dao Hầu là tin tưởng nhất, cho nên cũng thẳng luôn.
“Cái điểm của tiểu t.ử ngươi gian xảo y như cha ngươi !”
“Đây là tiền lẻ ? Muốn tham gia thi thuyền buồm thì nộp phí tư cách dự thi? Tiền tài trợ độc quyền là một khoản bạc lớn, còn cả quyền đặt tên nữa cũng là tiền. Tiểu t.ử ngươi kiếm tiền quả là một tay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-mon-ac-nu-dung-la-danh-thu-ve-ca-khong-gian-day-ap/chuong-482-thu-doan-kiem-tien-co-mot-khong-hai-cua-ngo-tu-hoac.html.]
“Muốn giữ tư cách hợp tác cho năm còn đấu giá top ba, ai trả giá cao hơn thì . Tiểu t.ử ngươi bao nhiêu nương tử, bao nhiêu con cái mà ngươi nuôi nổi!”
Tiêu Dao Hầu Ngô Khởi trợn trắng mắt, đại tôn nhi của ông quả là một tên hám tiền!
“Thúc! Người xem kìa, chuyện là tự nguyện mà, cầm đao ép họ đưa bạc , đúng ? Huống hồ, tư cách xuất khẩu bên ngoài trong một năm đủ cho họ kiếm lợi .”
“Chỉ cần đầu óc họ đủ linh hoạt để đàm phán quyền cung cấp hàng hóa cho bốn quốc gia khác, cho dù cho phép họ xuất khẩu, thì họ vẫn thể lén lút tiến hành cơ mà? Kẻ nhát gan thì c.h.ế.t đói, kẻ to gan thì béo bở. Họ dám thì thể trách !”
“Hơn nữa, các vật phẩm ăn mặc chi dùng trong Hoàng cung của đều do ba cửa hàng đầu cung ứng. Nếu tin tức truyền ngoài, bảo rằng họ thể ăn cùng thứ, dùng cùng đồ với Hoàng đế, thì bách tính chẳng sẽ tranh mua ! Đây chẳng giúp họ tiết kiệm một khoản phí tuyên truyền lớn ư? Ta thu phí tuyên truyền của bọn họ là phúc cho họ !”
Ngô Tư Hoắc đắc ý nhe răng , y chẳng là kẻ chèn ép bách tính. Đã là thương nhân, thì vô thương bất gian ( buôn gian thì thành thương nhân), y giúp những tên gian thương tiêu bớt chút tiền thì chứ?
Ban đầu cũng đại thần phản đối, nhưng y lập tức sai điều tra ngọn ngành. Hóa kẻ đó cũng nhận lợi ích từ thương gia, y liền trực tiếp tịch biên gia sản và lưu đày, kiếm thêm một khoản lớn bạc trắng, đó thì chẳng còn ai dám phản đối nữa!
Trước mặt văn võ bá quan, y vỗ bàn quát lớn: “Phép tắc của chính là quy củ!”
Cứ việc phản đối ! Chỉ cần ngươi sợ tịch thu gia sản, cứ việc tiến lên!
Hối lộ đại thần chi bằng hối lộ trực tiếp vị Hoàng đế là đây, cái đầu óc đó sinh thế nào nữa, thật là ngu xuẩn hết sức!
“Ngươi cứ tiếp tục đắc ý ! Hừ!”
Ngô Khởi cũng chẳng cái bản mặt đắc ý của vị đại tôn nhi nhà , liền dậy đến cửa sổ, xuống bên .
Vừa thì , nhưng kỹ giật kinh hãi! Hai cây đại thụ đối diện quen thuộc đến ? Lại còn lén la lén lút, che che giấu giấu!
Giờ phút , cuộc đua mặt hồ bước giai đoạn quyết liệt. Tám chiếc thuyền buồm lướt vun vút, thuyền gõ chiêng đ.á.n.h trống tiếp thêm khí thế. Người dân ven hồ đồng loạt reo hò cổ vũ, đội cổ vũ cùng đội trống của các thương gia cũng vang lên, đủ loại âm thanh hòa quyện , e rằng cá hồ tám chín phần mười đều sẽ dọa c.h.ế.t.
“Hoắc Nhi, ngươi xem hai cây đa đối diện , là tiểu Nguyệt Nhi nhà ngươi !” Ngô Khởi tưởng rằng hoa mắt, dụi mắt gọi Ngô Tư Hoắc đến nhờ xem giúp, sợ rằng tuổi già mắt mờ rõ.
“Ở cơ?” Ngô Tư Hoắc theo vị trí ngón tay Ngô Khởi đang chỉ.
“Trên cây đa! Hai đứa đội mũ cành cây đó! Ngươi xem Nguyệt Nhi nhà và tiểu béo Chu Vân An !” Ngô Khởi lúc cảm thấy đầu óc ong ong, còn tâm trí mà xem cuộc đua nữa, chỉ lo nữ nhi thôi!
“Ha ha! Quả đúng là hai đứa chúng nó! Ta bảo là tiểu Nguyệt Nhi thích náo nhiệt, thúc cứ dẫn là mà! Ngươi xem, nếu lỡ chúng nó rơi xuống hồ thì nguy hiểm bao!”
Quả nhiên tuổi trẻ mắt tinh, Ngô Tư Hoắc liếc mắt một cái nhận hai . Mặc dù đội mũ, nhưng vẫn dễ dàng nhận đó là tiểu nhà .
“Ngươi nghĩ dẫn con bé ư! Gần đây nó gây rắc rối cho còn đủ ? Giờ xử lý hai tiểu hỗn đản đây!” Ngô Khởi lập tức giận dữ xuống!
“Thúc ! Nhớ mang theo đao đó!” Ngô Tư Hoắc nén trêu chọc, lười biếng dựa bệ cửa sổ. Y tuyệt đối sẽ xuống, kẻo đến lúc tiểu Nguyệt Nhi đẩy y hứng chịu !
Tiểu nha đầu cũng là một họa thủy, còn dám đốt trụi tóc của Đại Tế tư Nghiêm Liễu, còn đ.á.n.h cô nữ nhi lớn của Yến Quốc công, xe ngựa nhà tan tành hết cả.
Cả đời thúc từng xin ai, thế mà mấy tháng nay chỉ bận rộn xin khắp nơi! Ha ha! Thật là khiến y c.h.ế.t!