Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 849: Tức lệch cả mũi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 09:36:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo mua một đống sách, phần lớn đều là những cuốn đây nàng mua nên thêm bộ sưu tập, nhưng vì tiếc điểm tích lũy hoặc rút thời gian để nên đành ngậm ngùi bỏ dở.
Lúc mua xong, sách vứt lộn xộn chất đống trong hệ thống. Khoa Khoa mà ngứa mắt, bèn lên tiếng: “Ký chủ, cô mua mấy cái kệ về mà xếp sách lên chứ, nếu thì dùng rương chứa cũng .”
Mãn Bảo hỏi : “Bách Khoa Quán của các ngươi bán kệ sách rương chứa ?”
Khoa Khoa im lặng một lúc đáp: “Tạm thời phát triển nghiệp vụ .”
“Thế thì thôi , cứ tạm thời vứt đó ,” Mãn Bảo giờ bắt đầu xót điểm tích lũy, : “Đợi khi nào bên các ngươi mở rộng nghiệp vụ tính . Thật là, các ngươi đường đường là Bách Khoa Quán, sách cũng bán mà tại bán kệ sách cơ chứ?”
Khoa Khoa: “Cửa hàng sách chỗ các cô cũng bán kệ sách.”
Mãn Bảo cãi nó, quyết định bỏ qua chủ đề . Nàng lôi một cuốn truyện mà từng hứng thú bắt đầu .
Khoa Khoa bảo đây truyện, mà là sách lịch sử, nhưng nàng cảm thấy cuốn sách lịch sử chẳng khác gì truyện kể là bao.
Mãn Bảo cầm cuốn sách, ngoài sân phịch xuống ghế, sưởi nắng , thư phòng phiền Bạch Thiện và .
Sách truyện, , sách lịch sử do hệ thống xuất bản quả thực hấp dẫn. Mãn Bảo tựa lưng ghế xích đu, đến say sưa.
Lúc Trang và Bạch Thiện bước ngoài, đập mắt họ chính là dáng vẻ lười biếng của nàng. Trang lắc đầu, bước tới gõ nhẹ lên đầu nàng một cái, mắng yêu: “Đọc sách thì đàng hoàng, ngay ngắn .”
Mãn Bảo lập tức bật dậy, thẳng lưng ngay ngắn.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Thiện tò mò ngó sát xem cuốn sách của nàng, cảm thấy lạ lẫm liền hỏi: “Đây là sách gì ?”
“Một cuốn truyện kể, mua ngoài phố.”
Bạch Thiện giật lấy xem, lật hai trang liền : “Lại là thoại bản bằng bạch thoại văn, nhưng cấu tứ cũng khá mới lạ đấy, đây là hư cấu một triều đại ?”
Mãn Bảo gật đầu.
Trang bèn chìa tay , hai đứa trẻ cung kính đưa cuốn sách lên cho ngài.
Trang lật xem một chút, ngạc nhiên : “Tuy là bạch thoại văn, nhưng hành văn tồi chút nào.”
Ngài lật tìm tên tác giả, phát hiện đó chỉ in hai chữ “Khuyết danh”. Ngài nhíu mày: “Chẳng lẽ là mượn chuyện xưa để châm biếm hiện tại? Nếu giấu tên ẩn họ?”
Mãn Bảo gì.
Trang lúc mới sực nhớ Mãn Bảo dường như luôn mua những cuốn sách khuyết danh kỳ lạ. Ngài liếc Mãn Bảo một cái, trả cuốn sách cho nàng dặn: “Đọc xong thì đưa cho vi sư mượn xem một chút, ngoài trong nhà thì đừng truyền ngoài.”
Mãn Bảo .
Vốn dĩ, sách của nàng ngoài Trang , Bạch Thiện, Bạch Nhị lang và nhà thì nàng cũng chẳng cho ai mượn xem cả.
Thấy Trang phản đối việc sách tạp, Mãn Bảo hớn hở cầm cuốn sách. Mới lật thêm hai trang thì Bạch Nhị lang cùng đám Ngụy Đình, Quý Hạo hùng hổ đẩy cổng viện xông .
Bạch Thiện và Mãn Bảo đang chìm đắm trong suy nghĩ, tiếng động lớn cho giật nảy , thất thần ngẩng đầu lên .
Đám xông thấy hai đứa đang chụm đầu sách cũng khựng một nhịp. Chỉ Bạch Nhị lang là quá quen thuộc, bước chân hề dừng mà lao thẳng tới, la thất thanh: “Mãn Bảo, Ích Châu Vương phi tức đến mức lệch cả mũi !”
Ngụy Đình hồn, trừng mắt lườm : “Ngươi gào thét lung tung cái gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-849-tuc-lech-ca-mui.html.]
Bạch Nhị lang vui, vặn : “Lời chẳng do các ?”
Ngụy Đình nghẹn họng, lát mới đáp: “Là bọn , nhưng bọn gào ầm lên thế , tém tém một chút ?”
Bạch Nhị lang khựng , bèn hạ giọng một nữa: “Mãn Bảo, Thiện Bảo, Ích Châu Vương phi tức đến lệch cả mũi .”
“Ủa? Đệ gọi Bạch Thiện là gì cơ?” Trọng điểm chú ý của Tiêu Vịnh đặt ở chỗ khác, tóm lấy Bạch Nhị lang hỏi.
Bạch Nhị lang đáp: “Gọi là Thiện Bảo chứ , tên cúng cơm của mà.”
Bạch Thiện lườm một cái, lên tiếng hỏi: “Sao các bà tức lệch cả mũi?”
Ngụy Đình : “Bọn tận mắt thấy mà.”
Hắn Bạch Thiện và Mãn Bảo với ánh mắt đầy nghi ngờ, kể: “Hôm qua và Hoàng phu nhân mua mẫu đơn từ chỗ các về, chiều đến liền sai phát thiệp khắp nơi, mời đến thưởng hoa. Vừa lúc đó Ích Châu Vương phủ cũng truyền tin ngoài, Vương phi mới tậu một chậu mẫu đơn cực kỳ quý hiếm, mời cùng đến chiêm ngưỡng.”
“Bởi vì quá nhiều nhà tổ chức tiệc thưởng hoa, trùng hợp cùng một thời điểm, nên bàn bạc với Quý gia, mượn Du Xuân Viên của nhà họ Quý để nơi thưởng hoa chung.” Ngụy Đình giải thích: “Mang tiếng là thưởng hoa, thực chất là đấu hoa. Ích Châu Vương phi và Hoàng phu nhân dứt khoát chủ xị, phát thiệp mời cho vô gia đình quyền quý trong thành.”
Chuyện vốn cũng chẳng gì phức tạp. Thưởng hoa mà, chỉ cần chuẩn chút bánh trái dưa hấu, đến ngày giờ hoàng đạo thì mang chậu mẫu đơn mà nhà ưng ý nhất tới là xong.
Không chỉ các gia đình hào môn ở thành Ích Châu thường , mà ngay cả các gia đình quyền quý kinh thành cũng chơi trò như cơm bữa.
Thế là sáng hôm nay, các vị phu nhân đều mang theo hoa tề tựu tại Du Xuân Viên của Quý gia.
Lúc chạm mặt thì , chạm mặt một cái là sóng gió nổi lên. Bởi vì trong mười nhà thì đến sáu nhà mang theo bạch mẫu đơn trắng muốt. Đó thực sự là... quá , nhưng cũng quá trùng hợp.
Ngụy Đình và Tiêu Vịnh kẻ tung hứng, sinh động miêu tả cảnh tượng tráng lệ của buổi sáng hôm nay, khiến Bạch Thiện, Mãn Bảo và Bạch Nhị lang mà ngẩn tò te.
Bạch Thiện hỏi: “Các phu nhân thưởng hoa, các bám theo gì?”
Ngụy Đình bực dọc lườm : “Bộ tưởng bọn chắc? Tự nhiên gì chuyện thưởng hoa đơn thuần như , khụ khụ... là bắt bọn .”
Mãn Bảo, Bạch Thiện và Bạch Nhị lang lập tức hiểu ý, đồng thanh “ồ” lên một tiếng hỏi: “Có định dắt mối cho các ?”
Quý Hạo nãy giờ vẫn im lặng một góc, rốt cuộc nhịn nổi nữa: “Chúng thể bớt chuyện tào lao lạc đề ?”
Hắn Mãn Bảo, nghiêm túc : “Lúc đó trong mẫu đơn mà các nhà mang đến quả thực nhiều bạch mẫu đơn, chuyện vốn cũng chẳng . Số bạch mẫu đơn đó quả thật trồng , phẩm chất tuyệt giai, tuy lượng nhiều nhưng cũng coi như là hàng hiếm, nhất là khi kháo mới mua chỉ tốn mười sáu lạng bạc, cái giá hề đắt.”
“ chậu hoa mà Ích Châu Vương phi mang đến cũng là một chậu bạch mẫu đơn, hơn nữa bà chỉ mang duy nhất một chậu,” Quý Hạo kể: “Bà đến muộn nhất, lúc đầu kịp thấy mẫu đơn của , liền vỗ n.g.ự.c khoe khoang với rằng chậu mẫu đơn của bà tốn ngàn vàng mới mua , màu sắc cực thuần, vô cùng lộng lẫy.”
Quý Hạo kể tiếp nữa, mà chỉ chằm chằm Mãn Bảo và Bạch Thiện: “Đám bạch mẫu đơn đó đều do các bán cho và các phu nhân khác.”
Bạch Thiện dậy, bước lên chắn mặt Mãn Bảo, chằm chằm hỏi ngược : “Thế thì ?”
Quý Hạo mím c.h.ặ.t môi, nửa ngày thốt nên lời.
Ngụy Đình cảm thấy bầu khí giữa hai mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, vội vàng chen giữa can ngăn: “Làm gì mà căng thẳng thế, chậu hoa tay Ích Châu Vương phi do Bạch Thiện bán cho bà ...”
“,” Bạch Thiện mở miệng ngắt lời , Ngụy Đình đang trợn tròn mắt mà tuyên bố: “Chính là do bọn bán.”
Ngụy Đình há hốc mồm kinh ngạc.