Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 837: Lừa cô nương đấy
Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:47:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc trò chuyện, Mãn Bảo thấy hoa mẫu đơn đặt vẫn thấy tăm , liền kìm hỏi: "Ngươi giao hàng ?"
Người bán vội vã đáp: "Cô nương đợi một chút, máy tới, lát nữa sẽ giao ngay."
Khoa Khoa trực tiếp báo cáo với Mãn Bảo: "Hắn đang dối. Ta tìm kiếm qua lịch sử giao dịch của cửa hàng , với khối lượng giao dịch lớn như , máy luôn trong trạng thái sẵn sàng đợi lệnh."
Người bán đương nhiên thấy cuộc trò chuyện của họ, vẫn đang thao thao bất tuyệt thao thao bên màn hình. Mãn Bảo còn hứng thú tiếp, cắt ngang: "Ngươi mau gửi đồ cho , nếu hủy đơn sang cửa hàng khác mua đấy."
Người bán cảm nhận sự đổi trong thái độ của Mãn Bảo, vội vàng xoa dịu: "Mãn Bảo cô nương, sẽ tặng thêm cho cô nương một ít hạt giống mẫu đơn nhé. Nếu chỗ nào hiểu, cô nương cứ hỏi , cần gì nhớ tìm nha. Được , máy đến , giao hàng cho cô nương đây."
Mãn Bảo đợi một lúc lâu, Khoa Khoa mới thông báo nàng nhận bưu kiện. Cho đến tận bây giờ, Mãn Bảo vẫn luôn tò mò, họ cách nào mà bên xuất hàng là bên thể nhận ngay lập tức.
Khoa Khoa đương nhiên sẽ tiết lộ bí mật cho nàng.
Mãn Bảo lấy đồ từ trong hệ thống , lúc mới bắt đầu mở bưu kiện. Hai chậu mẫu đơn trắng muốt mới nở hé nửa chừng hiện , bên cạnh là một túi lớn và một túi nhỏ.
Mãn Bảo xem xét túi lớn , phát hiện đó là phân bón liền cất hệ thống, hai chậu mẫu đơn cũng nàng thu gọn .
Nàng cầm túi nhỏ lên xem, thấy bên trong là một nắm hạt giống lớn. Nàng tò mò hít hà thử, cảm thấy hạt giống mẫu đơn của tương lai vẻ to hơn hạt giống chỗ họ một chút xíu, ngoài dường như chẳng gì khác biệt.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo cất gọn gàng thứ mới mở cửa bước ngoài.
Đại Cát đang chuẩn ngoài đón hai vị thiếu gia tan học, thấy Mãn Bảo liền hỏi: "Mãn tiểu thư, cô nương đến phủ học ?"
Mãn Bảo lắc đầu: "Ta , ngươi ."
Mãn Bảo đến phủ học, Bạch Thiện cũng ở Tàng Thư Lâu sách nữa. Hắn mượn hai cuốn sách từ Tàng Thư Lâu , cùng Bạch Nhị lang trở về nhà.
Bạch Thiện đưa một cuốn sách mượn cho Mãn Bảo, : "Sách dạy trồng mẫu đơn và hoa lan mà tìm ."
"Huynh tìm mấy giá sách ?"
"Ta tìm hết các giá sách ở tầng một , một cuốn cũng . Ta hỏi Ổ , Ổ bảo trong Tàng Thư Lâu loại sách , thậm chí ngài còn từng loại sách như ."
"Việc trồng hoa mẫu đơn và hoa lan tuy là thú vui tao nhã, nhưng ai thành sách cả. Cũng vài bài văn bình phẩm về hoa lan và mẫu đơn, nhưng ít lắm, xem ?" Bạch Thiện gợi ý: "Nếu xem, sẽ nhờ Ổ tìm giúp."
Sách trong Tàng Thư Lâu vẫn còn nhiều lắm, những gì chỉ là hạt cát giữa sa mạc, nên tìm những bài văn kén như chỉ thể nhờ Ổ giúp đỡ.
Mãn Bảo cũng xem thời nay thưởng thức hoa lan và hoa mẫu đơn như thế nào. Nàng kiếm tiền từ nghề , thì xem thiên hạ chuộng loại hoa cỏ gì, khao khát sở hữu loài hoa cỏ như thế nào.
Chẳng thành quả nào đạt mà cần bỏ công sức.
Bạch Thiện ghi nhớ việc , hỏi: "Hôm nay ngoài xã giao, buổi chiều ở nhà sách gì?"
Mãn Bảo thật thà: "Ta sách."
Bạch Thiện tin: "Muội sách thì gì?"
Mãn Bảo đáp: "Ta đang nghiên cứu mẫu đơn."
Bạch Thiện chép miệng ngạc nhiên: "Muội thực sự định đ.â.m đầu nghề trồng hoa cỏ ?"
Mãn Bảo lý giải: "Ta thấy trồng hoa kiếm tiền nhanh nhất, là cách nhất và khả thi nhất mà thể hiện giờ."
Bạch Thiện vẫn hiểu nổi: "Lúc chẳng chúng nên dồn sức việc điều tra vụ án, tinh lực còn mới dành cho việc học hành ?"
Mãn Bảo nghiêm túc phân bua: "Thì đang cả hai việc đó đấy thôi. À , Nhị Cát đưa tới ?"
Bạch Thiện lắc đầu, cũng mang vẻ sầu muộn: "Vẫn đưa tới."
Cả hai cùng hướng ánh mắt về phía Đại Cát. Đại Cát cụp mắt xuống, lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-837-lua-co-nuong-day.html.]
Mãn Bảo và Bạch Thiện mặc dù trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng Đường huyện lệnh ở huyện nha vẫn im lặng tiếng, nên họ cũng dám năm bảy lượt chạy tìm ngài , càng dám bép xép chuyện ở bên ngoài.
Dẫu thì đây cũng là địa bàn của Ích Châu Vương.
Tuy nhiên, để Khoa Khoa thăng cấp, mở rộng phạm vi quét sóng, Mãn Bảo mỗi ngày đều vô cùng chăm chỉ học tập và nghiên cứu.
Ví dụ như ngày hôm , nàng cầm tiền chợ hoa, mua sạch những loại hoa cỏ mà Khoa Khoa báo cáo từng thu thập, đó gian, cẩn thận nhấc từng chậu hoa , giao bộ cho Khoa Khoa thu thập riêng biệt.
Khoa Khoa thu thập thực vật, đất đai... hỏi: "Ký chủ tại tốn công sức lôi hoa cỏ khỏi chậu như ?"
Nó cảm thấy cứ giao cả chậu cho nó thu thập thì tiện bao nhiêu.
Mãn Bảo thản nhiên đáp: "Bởi vì còn dùng đến cái chậu hoa đó."
Nói xong, nàng chọn hai chậu hoa kích thước vặn và mắt nhất, cẩn thận bứng hai chậu bạch mẫu đơn hôm qua mua thương thành khỏi cái chậu thời , từ từ đặt chậu của . Nàng đắp thêm đất những trống, tưới một ít nước là coi như hảo.
Khoa Khoa ngờ ký chủ nhà keo kiệt đến mức , kế thừa hảo bản tính của Lão Chu gia.
Mãn Bảo hì hục việc càm ràm: "Thật là đắt đỏ quá mất, chậu hoa mà ngươi để mắt tới tốn những mười hai lạng bạc cơ đấy. Cha mà dùng tiền mua bốn con bò chỉ để đổi lấy một chậu hoa, chắc chắn ông sẽ tức điên lên mất."
Khoa Khoa im bặt.
Mãn Bảo tiếp tục lải nhải: " nếu cha mà dùng sáu mươi sáu con bò để đổi lấy hai chậu hoa của , chắc chắn ông sẽ sướng rơn."
" mua hoa vì họ hiểu thú vui thưởng hoa, còn thì chẳng thể cảm nhận cái thú vui đó. Vậy nên vẫn thích dùng tiền mua d.ư.ợ.c liệu tươi hơn, ba gốc d.ư.ợ.c liệu tươi, dù đắt đến mấy cũng tới mười hai lạng chứ?" Mãn Bảo lầm bầm khéo léo trồng xong chậu hoa mẫu đơn, thở dài thườn thượt: "Tiếc là bọn nông phu trồng d.ư.ợ.c liệu vẫn thấy hồi âm, mà lẽ họ cũng cần một thời gian nhất định để lùng tìm thứ d.ư.ợ.c liệu cần."
Nói đoạn, Mãn Bảo rời khỏi phòng, cắp sách vở thư phòng học bài. Học xong, nàng từ chối lời mời của Đại Cát, lén lút trốn khỏi nhà.
Trang bên cửa sổ thấy, bất giác cau mày.
Ông hỏi đầu bếp đang dâng : "Mấy ngày nay lúc vắng nhà, Mãn Bảo cũng chạy ngoài ?"
" ạ, mấy bận còn bắt gặp Mãn tiểu thư ở khu chợ hoa, cô bé đang xem bán hoa." Nữ đầu bếp : "Mãn tiểu thư từ bé thích hoa cỏ, lớn ngần mà vẫn đổi tính. Có điều Mãn tiểu thư lo toan cho gia đình, chỉ chứ mua."
Trang mà cảm thấy xót xa trong lòng.
Ai ngờ nữ đầu bếp mới khen ngợi xong, đầy nửa canh giờ , Mãn Bảo sai ôm hai chậu hoa về.
Bạch Thiện, về nhà từ lâu và đang định ngoài tìm Mãn Bảo, thấy chậu bạch mẫu đơn lớn ôm nhà thì há hốc mồm kinh ngạc.
Bạch Thiện tròn mắt hỏi: "Muội phát tài hả?"
Thế mà tiền mua hai chậu mẫu đơn đến nhường ?
Mãn Bảo hiểu theo một nghĩa khác, chỉ hai chậu hoa : "Một chậu tám trăm lạng, hai chậu là một nghìn sáu trăm lạng, đúng là phát tài to ."
Bạch Thiện lấy chút bình tĩnh, đưa tay sờ sờ trán nàng hỏi: "Muội sốt chứ?"
Mãn Bảo né tay : "Không ."
"Vậy giữa ban ngày ban mặt mơ thế ? Đây Diêu hoàng Ngụy t.ử gì , mà giá trị lớn như ?"
"Một tiệm hoa ở chợ hoa giá như thế đấy."
Bạch Nhị lang chép miệng: "Thật đùa thế?"
Mãn Bảo quả quyết: "Thật!"
Bạch Thiện phán xanh rờn: "Giả!"
(Hẹn gặp ngày mai, ha ha ha ha. Ngủ ngon nhé ).
(Bị hỏng , chúng đổi cái khác dùng ).