Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 819: Đạo quán

Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:47:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Thiện kéo tay Mãn Bảo rút xăm. Mỗi đứa cầm một ống xăm lắc lắc, lạch cạch lạch cạch, chẳng mấy chốc một thẻ xăm rơi tọt ngoài.

 

Mãn Bảo liếc qua thẻ xăm của chìa cho Thủ Tài xem: "Lại là thượng tiêm (quẻ lành) ."

 

Của Bạch Thiện cũng y chang .

 

Đường huyện lệnh thấy lạ, cũng tò mò cầm ống xăm lắc thử một thẻ, kết quả vẫn là thượng tiêm.

 

Ngài dán mắt cái ống xăm, chỉ hận thể dốc ngược xem hết những thẻ xăm bên trong gì.

 

Thủ Tài tủm tỉm thu gọn ống xăm , bảo với ba : "Sư đang nghỉ ở tĩnh thất phía viện, các ngươi đó tìm giải xăm ."

 

Đường huyện lệnh cầm thẻ xăm cùng Mãn Bảo và Bạch Thiện về phía tĩnh thất, đường nhịn mà hỏi: "Trong ống xăm đó là thượng tiêm ?"

 

Mãn Bảo gật đầu cái rụp: " thế ạ, Đạo Hư bảo trong đó chỉ rải rác vài thẻ trung tiêm và hạ tiêm thôi, căn bản là chẳng ai bốc trúng hạ tiêm ."

 

"Cớ ?"

 

Mãn Bảo giải thích: "Thủ Thanh đạo trưởng bảo, con thất tình lục d.ụ.c, 'thất tình thương chí' (bảy thứ tình cảm tổn thương ý chí). Những thiện nam tín nữ cất công lên tận đạo quán bái thỉnh, đa phần là đang vướng bận chuyện sầu não, mang trong lòng những nỗi lo toan tổn thọ tổn gan, hao tổn tinh khí. Lúc nếu vài lời êm tai, mượn chuyện vui vẻ để xua tan muộn phiền thì chẳng là điều ."

 

Mãn Bảo ngừng một nhịp tiếp: "Ta thấy Thủ Thanh đạo trưởng lý. Trong 'Hoàng Đế Nội Kinh' cũng ghi chép về phép tương sinh tương khắc của tình chí. Tuy từng áp dụng qua, nhưng sách y cũng thấy nhiều vị danh y lạc ưa dùng phương pháp ."

 

Đường huyện lệnh chằm chằm thẻ xăm tay, thắc mắc: "Thế các ngươi còn giải xăm gì nữa?"

 

Đã nắm thóp bí mật , giải xăm nữa thì gì thú vị ?

 

Bạch Thiện lên tiếng: "Tuy tỏng lý do, nhưng rút thượng tiêm vẫn sướng rơn mà. Hơn nữa, mỗi thẻ thượng tiêm mang một lời xướng khác , quẻ rút kiểu gì cũng chất chứa một tầng ý nghĩa đặc biệt nào đó."

 

Đường huyện lệnh lắc đầu, xòa: "Ta hiểu . Các ngươi tin, nhưng cũng tin. Chỉ một mực ôm ấp những điều , hễ gặp điềm rủi là đổ vấy cho chuyện mê tín dị đoan đáng tin cậy."

 

Bạch Thiện đáp hết sức hiển nhiên: "Bọn là phàm nhân mà."

 

Mãn Bảo chớp mắt Đường huyện lệnh: "Đường đại nhân, thế bây giờ ngài cầm thẻ thượng tiêm trong tay, trong lòng ngài vui ?"

 

Đường huyện lệnh: "... Vui."

 

Bạch Thiện cũng nhịn mím môi trộm.

 

Bọn họ tìm đến Thủ Thanh đạo trưởng để giải xăm. Thủ Thanh đạo trưởng liếc sắc mặt Mãn Bảo và Bạch Thiện, tuôn một tràng khen ngợi hai đứa lên tận mây xanh, khuyên chúng cứ để cho tâm trí thảnh thơi, con đường phía ắt sẽ thênh thang rộng mở. Xong xuôi, ông thu thẻ xăm của chúng mới chuyển dời ánh mắt sang Đường huyện lệnh.

 

Rõ ràng là Lưu lão phu nhân và Tiền thị đ.á.n.h tiếng với Thủ Thanh đạo trưởng, nên vị đạo trưởng diễn kịch sâu, tỏ vẻ vô cùng tâm đắc khi đàm đạo với Đường huyện lệnh, dáng khách sáo khách sáo, còn hàn huyên một hồi về đạo lý.

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện chầu rìa xem họ khách sáo đàm đạo, thấy nhạt nhẽo vô vị, chẳng hứng thú bằng lúc chuyện với Thủ Thanh đạo trưởng.

 

Hàn huyên một thôi một hồi, Thủ Thanh đạo trưởng ước chừng thời gian hòm hòm, bèn nâng chén ngầm ý tiễn khách.

 

Đường đại nhân và ông vốn chẳng thiết gì, tự nhiên cũng chẳng mặn mà đào sâu câu chuyện, nên thức thời dậy cáo từ.

 

Trảng cỏ đạo quán giờ mọc lên mấy sạp hàng, chẳng họ vác đồ đạc lên đây bằng cách nào, lúc đang bốc khói nghi ngút, xèo xèo thơm nức mũi.

 

Bụng đang biểu tình, Đường huyện lệnh cũng cưỡng mà nuốt nước bọt ực ực cùng Mãn Bảo và Bạch Thiện.

 

Bạch Nhị lang đang chồm hổm bên hòn đá đùa nghịch cùng mấy đứa bạn, ngẩng đầu lên thấy hai họ bèn xồng xộc chạy tới, hậm hực la lối: "Hai các ngươi cả ngày nay lặn ? Cha bảo hai quanh quẩn núi thôi, lật tung cái đạo quán lên mà chẳng thấy tăm hai ."

 

Mãn Bảo tỉnh bơ: "Trùng hợp quá, là tụi xui xẻo để lỡ mất ."

 

Mãn Bảo ừng ực nuốt nước bọt, chỉ tay về phía mấy sạp hàng đang tỏa hương ngào ngạt, hỏi: "Huynh ăn gì ?"

 

"Ăn ."

 

Bạch Thiện chen hỏi: "Đồ ăn sạp nào ngon nhất?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-819-dao-quan.html.]

"Sạp bán hoành thánh ngon nhất, sạp bán bánh nang dở tệ, mấy sạp khác thì tàm tạm."

 

Ba lập tức kéo sạp hoành thánh an tọa. Mãn Bảo dõng dạc gọi lớn: "Cho năm bát hoành thánh."

 

Đường huyện lệnh nhòm ngó phần ăn, ái ngại hỏi: "Ngươi ăn hết nổi đấy?"

 

"Còn phần của Đại Cát và Minh Lý nhà ngài nữa chứ." Mãn Bảo ngài bằng ánh mắt kỳ lạ, "Mỗi một bát thì tính là nhiều nhặn gì?"

 

Đường huyện lệnh gật gù cho là .

 

"Úi, Đường huyện lệnh, ngài ở đây?" Bạch Nhị lang cạnh bỗng rú lên kinh ngạc.

 

Đường huyện lệnh: ...

 

Ngài khựng một hồi lâu mới sang hỏi Mãn Bảo và Bạch Thiện: "Phản ứng của xưa nay lúc nào cũng chậm chạp như thế ?"

 

Bạch Thiện nhún vai: "Đại loại thế, riết quen thôi."

 

Bạch Nhị lang la làng: "Hai các ngươi ngang nhiên mặt luôn, quá đáng thôi chứ!"

 

"Không hề ý , đó là sự thật mà." Mãn Bảo cự nự: "Một sống sờ sờ to đùng lù lù bên cạnh mà bây giờ mới nhận ."

 

Bạch Nhị bĩu môi thèm đoái hoài đến hai nữa, định lên bỏ . nghĩ thế nào phịch xuống hỏi: "Thế sáng tinh mơ hôm nay hai ? Sao chẳng thèm gọi tiếng nào?"

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện liếc mắt , nhất trí sẽ giữ bí mật chuyện . Bọn chúng chống chế: "Chỉ dạo một vòng quanh xóm cuối thôi. Tại lanh chanh sớm quá đấy chứ. Tụi xe ngựa lên đây, sớm cũng ích gì , giờ mới bắt đầu rộn ràng cơ mà."

 

"Có ai trẩy hội mà chễm chệ xe ngựa bao giờ. Mọi năm chúng chả cuốc bộ lên đây là gì?"

 

Bỗng một nhóc lon ton chạy tới gọi Bạch Nhị: "Bạch Nhị, rốt cuộc săn chuột tre nữa thế? Sắp tối mịt mờ đây . Ơ, tiểu cô Mãn Bảo cũng ở đây ? Bạch Thiện, hai cùng ?"

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện đồng loạt lắc đầu, dặn dò Bạch Nhị: "Trời sắp tối đấy."

 

"Tối thì , tụi định chơi đến tận qua giờ Tuất mới về cơ mà."

 

Bạch Thiện dặn với theo: "Thế thì đừng chạy lung tung, chui tọt rừng sâu đèn đóm, bọn tìm thấy là thèm đấy."

 

"Cứ yên tâm, năm nào tụi chả chui rúc đó bắt chuột tre, mặt trời lặn là tụi vác mặt về ngay." Nói xong, nhóc kéo tuột Bạch Nhị mất dạng.

 

Đường huyện lệnh theo chân hai họ thưởng thức trọn vẹn khí hội miếu mang đậm nét địa phương. Ăn xong hoành thánh, họ lân la nếm thử vài món điểm tâm nhỏ. Tới giờ Dậu, tiếng chuông đồng trong đạo quán vang lên keng, keng, keng, Thủ Thanh đạo trưởng bước , tùy tiện chọn một bãi đất trống tĩnh tọa, bắt đầu giảng đạo cho .

 

Cách giảng đạo của ông vô cùng mộc mạc, gần gũi, loanh quanh cũng chỉ là răn dạy cách buông xả phiền não trong tâm, dưỡng sinh kéo dài tuổi thọ mà thôi.

 

Đường huyện lệnh dỏng tai lắng một lát, cảm thấy vẻ nhạt nhẽo nên lơ đễnh đảo mắt quan sát những thiện nam tín nữ đến giảng. Chợt nhận ai nấy đều chăm chú nuốt từng lời, miệng còn lẩm nhẩm như đang sức ghi tạc những lời trong tâm trí.

 

Đường huyện lệnh xoa cằm, hỏi: "Năm nào hội miếu ở đây cũng màn giảng đạo ?"

 

Mãn Bảo gật đầu: "Đa phần là truyền bá đạo dưỡng sinh và đạo . Thủ Thanh đạo trưởng bảo, mấy triết lý cao siêu thì cũng chẳng lọt lỗ tai, áp dụng thực tế."

 

Đường huyện lệnh bật hỏi: "Trường Bác từng dự thính bao giờ ?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Dự chứ ạ. Dương huyện lệnh còn hết lời khen ngợi Thủ Thanh đạo trưởng giảng giải vô cùng sâu sắc, thậm chí còn đích chắp b.út một bài văn biểu dương đạo quán nữa kìa," Mãn Bảo tiếp lời, "Dương huyện lệnh khen đây là hành động khai mở dân trí. Chẳng cần nhắc đến những điều cao xa, chỉ nội việc dạy cách dưỡng sinh để tăng cường tuổi thọ, dạy lẽ sống ở đời là một công đức giáo hóa vô lượng . Chính vì thế, ngài xuất quỹ cấp mảnh đất chân núi cho đạo quán như một phần thưởng khích lệ."

 

Đường huyện lệnh mân mê cằm: "Tán dương đến nhường ?"

 

Bạch Thiện thì bóc trần sự thật: "Thực đó chỉ là một mảnh đất hoang cằn cỗi thôi, Dương huyện lệnh chỉ sai khai hoang giúp. Đạo Hư còn than ngắn thở dài với , cái đám đất cằn quá, trồng trọt chả lên nổi, chỉ mỗi đậu nành là sống , đất còn thua xa vườn rau họ tự khai khẩn núi."

 

Đường huyện lệnh đến nước nén nổi bật thành tiếng: "Ta ngay mà, bản tính vốn keo kiệt."

 

Mãn Bảo mặt bênh vực Dương huyện lệnh: "Thế vẫn còn rộng rãi chán so với ngài."

 

Đường huyện lệnh hờ hững bỏ qua, thèm chấp nàng.

 

 

Loading...