Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 804: Mùng hai tháng hai (Tặng thêm chương cho độc giả "Cẩm Y Vệ: Dung Dung")
Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:47:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường huyện lệnh thư xong gửi , liền phòng tư liệu cùng Giang Kỳ tìm tư liệu. "Phải tìm cơ hội, chúng thôn Thất Lý một chuyến."
Giang Kỳ suy nghĩ : "Bốn ngày nữa là Long đài đầu (ngày Rồng ngóc đầu), thôn Đại Lê bên cạnh thôn Thất Lý một đạo quán, mùng 2 tháng 2 hàng năm đều hội miếu. Mọi sẽ lên núi bái Thái Thượng Lão Quân và Thổ địa công công, lúc đó náo nhiệt lắm. Nếu đại nhân gây chú ý, thể dịp đó."
Thế nên ngài mới Giang Kỳ hợp theo ngài phá án hình danh. Ngài hề , ngài rầm rộ, âm thầm điều tra. Đường huyện lệnh đầy thâm ý, gật đầu: "Chủ ý tồi, mùng 2 tháng 2 chúng ."
Sắc trời dần tối, hai tìm thứ gì, nhưng Đường huyện lệnh hề nản lòng. Ngài vặn vẹo cổ dậy về hậu viện nghỉ ngơi, dự định đêm nay ngủ sớm một chút.
Trong khi đó, Mãn Bảo xổm cửa lớn ngắm trời, xác định hôm nay Tứ ca sẽ về, bèn xoay về nhà.
Bạch Thiện thấy nàng đến cơm cũng ăn ngon miệng, liền đề nghị: "Phủ học mùng 2 tháng 2 nghỉ, là mùng 1 tháng 2 chúng về nhà nhé?"
Mãn Bảo : "Tính luôn ngày nghỉ tắm gội (Hưu mộc) cũng chỉ nghỉ 3 ngày, về nhà ở một ngày, vất vả quá."
Trang ngẩng đầu Mãn Bảo một cái, thấy nàng ủ rũ thấp thỏm. Ngài nghĩ thầm, dù cũng là trẻ con, nếu giống như ngài vạn sự vướng bận trong lòng thì hỏng bét, nên : "Thế thì xin học quan nghỉ thêm hai ngày nữa, cùng các con về một chuyến. Hội miếu ở thôn Đại Lê mở liền hai ngày, chúng cũng về xem náo nhiệt."
Mắt ba đều sáng rực, ngay cả Chu Lập Quân ở bên cạnh cũng nhịn khẽ reo hò.
Trang đưa tay xoa đầu Mãn Bảo, an ủi: "Con thế gian , lúc nào cũng sẽ gặp vô vàn cửa ải khó khăn. Lúc đó con cảm thấy nó quá cao bước qua nổi, nhưng chỉ cần con kiên nhẫn một chút, gắng gượng một chút, dù là bước, là bò, đường vòng, vài năm ngoảnh đầu , con sẽ nhận cái cửa ải đó chẳng là gì cả. Bởi vì phía luôn những chuyện khó khăn hơn đang chờ đợi con, còn những trắc trở con từng chịu đựng là một trong những ký ức quý giá nhất."
Mãn Bảo hỏi: "Vậy những ký ức lúc nào cũng vui vẻ thì ạ?"
"Tốt thì , nhưng nhiều ký ức vui vẻ quá thì con sẽ nhớ ." Trang bảo: "Ký ức chông gai mới in sâu đậm nhất, chỉ vị đắng và chát, mà còn cả vị ngọt. Hơn nữa vì từng nếm trải cay đắng, nên vị ngọt đó mới càng thêm ngào ngạt."
Bốn bàn mà ngẩn , rõ ràng là hiểu lắm.
Đầu bếp nương t.ử nghĩ ngợi, nhớ dĩ vãng của , gật gù : "Tiên sinh chí lý. Bây giờ hồi tưởng , chuyện nhớ đầu tiên quả thật là chuyện lúc cơn bĩ cực."
Bạch Thiện : "Chuyện con nhớ đến đầu tiên là Mãn Bảo đ.á.n.h."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo: "Muội cũng nhớ đến chuyện đ.á.n.h đầu tiên."
Hai đứa cùng sang Bạch Nhị lang. Bạch Nhị lang chột liếc Trang , lí nhí: "Chuyện con nhớ đến đầu tiên là xách ngoài cửa phạt học thuộc lòng."
Trang : ...
Chu Lập Quân : "Chuyện cháu nhớ đến đầu tiên là đó Đại bá mẫu nấu thức ăn, nương cháu liền đổ hết thức ăn đại bá mẫu nấu trong bát Nhị sang bát cháu bắt cháu ăn, đó nội lấy bát của cháu , gạt hết thức ăn , gắp cho cháu nhiều món do đại bá mẫu ."
Trang khẽ gật đầu: "Cho nên các con thấy đấy, bình thường chuyện vui vẻ của các con cũng ít, nhưng lúc thể nhớ nhanh nhất thì mấy chuyện nào?"
Mãn Bảo trầm tư.
Bạch Thiện ăn xong liền lẽo đẽo theo nàng, : "Tiên sinh đúng, dù thì vẫn bọn ở đây, phụ nương mẫu cũng thương , cửa ải nào mà bước qua chứ?"
Mãn Bảo đáp: "Muội nghĩ là bước qua , chỉ là cảm thấy vui lắm thôi."
"Đợi về đến nhà là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-804-mung-hai-thang-hai-tang-them-chuong-cho-doc-gia-cam-y-ve-dung-dung.html.]
Mãn Bảo gật đầu. Nàng hỏi Tứ ca thì Tứ ca thể , nhưng nàng thể hỏi cha mà. "Chỉ nương chịu cho ."
"Đến lúc đó giúp ."
Mãn Bảo an tâm hơn hẳn, khẽ mỉm với Bạch Thiện.
Bạch Thiện trong mắt các vị ở phủ học cũng miễn cưỡng xem là học trò ngoan, nên việc xin nghỉ cũng tính là khó. Sau hai ngày cò kè mặc cả, cuối cùng học quan cũng đồng ý cho nghỉ thêm hai ngày, mùng 6 mới học.
Mùng 1 họ nghỉ tuần, sáng sớm tinh mơ dọn đồ đạc khỏi thành về nhà.
Mùng 2 tháng 2 là ngày Long đài đầu, chính là điểm khởi đầu cho vạn vật đ.â.m chồi nảy lộc. Các nơi đều hội miếu, những huyện nào náo nhiệt một chút còn tổ chức các hoạt động. Lẽ dĩ nhiên, dù Huyện lệnh mặt thì cũng lo liệu quản lý.
Huyện La Giang những năm vốn tổ chức, năm nay Dương huyện lệnh mặt, càng tổ chức.
Còn huyện Hoa Dương vì là huyện ngoại ô bao quanh thành Ích Châu, nên một hoạt động. Tuy long trọng, nhưng những hào mục phú thương quý trọng danh tiếng đều sẽ quyên góp chút đỉnh.
Năm nay Đường huyện lệnh ở thành Ích Châu, chủ trì công việc là Huyện úy và Chủ bạ. Có điều những việc đều chương trình quy củ, hề khó khăn.
Minh Thứ sử vẫn nhịn buông một câu hỏi: "Tri Hạc còn về ? Hắn ở huyện La Giang thành nghiện ?"
Kỳ đại nhân : "Hắn và Dương huyện lệnh là bạn chí giao. Nghe Dương huyện lệnh giỏi hình danh, lẽ nhân cơ hội giúp Dương huyện lệnh sửa sang huyện vụ cũng chừng."
Minh Thứ sử liền : "Huyện vụ của chính còn rành rọt, lấy công phu đó? Hơn nữa Dương Hòa Thư xuất từ nhà họ Dương, vốn tính cao ngạo, chuyện để nhúng tay huyện vụ?"
Nghe ý bênh vực Đường huyện lệnh của Thứ sử, Kỳ đại nhân mỉm , tiếp tục chủ đề nữa.
chỉ Minh Thứ sử, đến cả Ích Châu Vương cũng hỏi một câu: "Năm nay thấy Đường huyện lệnh tới cửa, trong thành ?"
Trương Tiết độ sứ sửng sốt một chút đáp: "Chắc công cán . Vương gia cũng , chuyện trong nha môn là mấy việc nhỏ nhặt, tốn nhiều tâm sức. Bây giờ sắp đến kỳ gieo hạt vụ xuân, cần bận rộn nhiều bề."
Ích Châu Vương : "Cũng đúng. Trước chỉ Đường huyện lệnh yêu thích hình danh, giỏi quản dân vụ, tới huyện Hoa Dương hai năm nay dân vụ giao cho Đinh Chủ bạ quản lý, ngờ năm ngoái đột nhiên tiếp quản dân vụ như . Rõ ràng bình thường tốn ít công sức tìm tòi."
Trương Tiết độ sứ gượng. Việc tính toán ruộng đất trong tay các gia tộc lớn ở Ích Châu để bố trí cho lưu dân năm ngoái, cũng phần tham gia.
Ích Châu Vương hiển nhiên cũng nghĩ tới điểm , Trương Tiết độ sứ nhạt: "Cũng là do Đường đại nhân gia thế hiển hách, gia học uyên thâm, Trương đại nhân và Minh Thứ sử che chở dẫn dắt, mới thể đến thế."
"Đó đều là do Đường huyện lệnh năng lực xuất chúng, Minh Thứ sử cũng mến tài. Ta tuổi cao, những chuyện vặt vãnh đó quản lý cho xuể?" Cho nên chẳng liên quan chút nào đến , ngài thù thì cứ ghim hai bọn họ .
Ích Châu Vương mỉm . Ngài cũng chỉ tò mò hỏi một câu, chứ chẳng để tâm hướng của Đường huyện lệnh gì.
Ngài nâng chén về phía Trương Tiết độ sứ: "Lần bản vương mở tiệc xuân, thiết đãi bằng hữu tới Thục, mời Trương đại nhân cũng đến dự uống một chén rượu nhạt. Đến lúc đó cùng đàm thi luận đạo, há chẳng khoái tai ?"
Trương Tiết độ sứ tự nhiên ý kiến gì, nâng ly nhận lời.
Mùa xuân mà, hết tiệc đến tiệc khác, quen từ lâu .